Tưởng Gia Đi Tìm (Lại)
5

Cập nhật lúc: 2026-08-15 21:23:45 | Lượt xem: 4

Tiền ít, nhưng tôi hài lòng, ít nhất không phải như kẻ ăn xin mà giơ tay xin tiền của người được gọi là bố ruột của tôi.

Kì nghỉ hè trôi qua nhanh ch.óng khi tôi ngồi gõ bàn phím.

18

Khi mùa hè sắp kết thúc, dì nhỏ đến gõ cửa nhà tôi.

Nửa năm không gặp, dì nhỏ mặc bộ váy sang trọng nhưng khiêm tốn, vẫn đẹp và có khí chất như xưa.

Bên kia đường, hàng xóm vừa mở cửa, thấy dì nhỏ thì ánh mắt lộ rõ sự ghen tị rồi lại khinh thường, sau đó đóng sầm cửa lại.

Dì nhỏ không bị ảnh hưởng, vui vẻ nói: “Tưởng Gia, dì có thể đưa cháu lên thành phố rồi.”

Thành phố?

Đó là nơi bố ruột tôi và Vinh T.ử Khôn làm ăn, cũng là nơi mà hàng xóm trong thị trấn này đều mơ ước có thể đến sống và phát triển.

Tôi mơ thấy mình rời khỏi thị trấn này.

Nhưng cơ hội đến dễ dàng như vậy sao?

Dì nhỏ đi một vòng quanh nhà, thấy trong bếp chỉ có mì gói, thùng gạo thì trống không, dì tức giận hỏi: “Tưởng Gia, sao cháu lại sống khổ thế này?”

Tôi bình thản đáp: “Bố cháu đã ngừng trợ cấp hai tháng nay, học bổng của trường cũng đủ để cháu chi tiêu rồi.”

Dì nhỏ lập tức cảm thấy tội lỗi, nói: “Là lỗi của dì không chăm sóc tốt cho cháu. Cháu hãy theo dì lên thành phố.”

Tôi hỏi: “Lên thành phố rồi, cháu sẽ ở đâu?”

Bố ruột tôi đã không còn quan tâm đến tôi nữa, chẳng lẽ tôi sẽ ở nhà họ Vinh?

Dì nhỏ tự nhiên nói: “Tất nhiên là sống cùng dì rồi.”

Tôi không muốn đi.

Vinh T.ử Khôn, tôi đã tìm hiểu qua, ông ta hồi trẻ chỉ là một tên du côn.

Sau đó vì giúp người khác mà đắc tội với một số thế lực trong thị trấn, ông ta bỏ lại người vợ đầu ấp tay gối và cùng dì nhỏ bỏ trốn.

Khi hai người bỏ trốn, còn mang theo Vinh Khiên.

Vợ cũ của Vinh T.ử Khôn vì quá đau lòng mà vài năm sau sinh bệnh rồi qua đời.

Người như vậy, tôi dám nhận ơn sao?

Dì nhỏ nhìn thấu sự lo lắng của tôi, kể chi tiết từng sắp xếp cho tôi nghe.

“Cháu không phải lo, mọi việc dì đã bàn bạc kỹ với chú Vinh rồi, sẽ sắp xếp cho cháu học ở trường trung học hàng đầu của tỉnh.”

“Thành tích của cháu có thể bị ảnh hưởng, dì cũng sẽ thu xếp gia sư cho cháu.”

Tôi không đồng ý ngay.

Vì tôi đang chờ, chờ câu trả lời từ hiệu trưởng.

19

Nói ra cũng buồn cười.

Trong mười mấy năm ngắn ngủi của cuộc đời mình, mãi đến khi bà ngoại qua đời, tôi mới có được cơ hội để tự lựa chọn.

Một là đến thành phố lớn tưởng chừng như thiên đường nhưng tương lai lại mịt mờ.

Hai là tiếp tục ở lại thị trấn đầy rẫy khó khăn này, cố gắng chống chọi thêm một năm nữa.

Lựa chọn mà dì nhỏ đưa ra rất hấp dẫn.

Nhưng khi đó tôi đang ở giai đoạn nhạy cảm của tuổi trẻ, thêm vào đó là những ảnh hưởng tiêu cực từ việc dì nhỏ và Vinh T.ử Khôn bỏ trốn, khiến tôi rất ghét cái gọi là “ổ giàu có” của nhà họ Vinh.

Cuối cùng, một tuần trước ngày khai giảng, hiệu trưởng gọi điện cho tôi và thông báo tin mà tôi mong chờ từ lâu.

Ông ấy có thể sắp xếp cho tôi chuyển lên lớp 12, nhưng không phải là lớp tốt nhất, có đỗ đại học hay không phải dựa vào chính tôi.

Nhận được tin, tôi không kìm được nước mắt.

Cuối cùng, tôi có thể không cần sự bố thí của người khác, có được một cơ hội để tự mình vươn lên.

Dì nhỏ không thể chấp nhận lựa chọn của tôi.

Sao lại có người từ chối môi trường ưu việt trong tầm tay, mà chọn tiếp tục ở lại nơi tối tăm này để chịu đựng cơ chứ?

20

Dì nhỏ đã quen với cuộc sống của một phu nhân giàu có, nên dù về quê cũng ở khách sạn, hàng xóm chẳng bao giờ gặp được dì.

Ngày cuối cùng trước khi khai giảng, dì nhỏ và tôi ngồi trong quán cà phê của khách sạn.

Một tách trà đắng bằng giá với nửa tháng tiền ăn trong căng tin của tôi. 

Dì nhỏ kiên nhẫn dạy tôi cách thưởng thức cà phê.

Tôi chỉ hứng thú với món sandwich.

Dì nhỏ thở dài, nói rằng tôi quá khắt khe với bản thân.

Sau khi bà ngoại qua đời, tiền tiết kiệm trong nhà còn rất ít.

Mỗi tháng dì nhỏ đều gửi tiền cho tôi, nhưng tôi luôn để dành phòng khi cần, và tôi thực sự không muốn tiêu tiền của nhà họ Vinh.

Tôi khẽ gật đầu, “Thành tích của cháu rất tốt, đứng nhất toàn khối.”

Nhưng tôi không nhắc đến những chuyện bị bắt nạt và gây khó dễ.

Những chuyện đó vốn dĩ tôi không nên chịu đựng, nhưng vì lòng người hẹp hòi và tự cho mình là đúng mà đổ lên đầu tôi.

Nhắc đến, dì nhỏ chưa chắc đã đứng ra bênh vực tôi.

Dì còn ghét cái huyện này hơn cả tôi.

Khi tôi và dì nhỏ đang nói chuyện, bỗng nhiên một người phụ nữ trung niên hùng hổ lao đến, hắt cả cốc nước lên đầu dì.

Nước màu cam làm nhòe lớp trang điểm và quần áo của dì nhỏ, dì lập tức trông thật t.h.ả.m hại.

Người phụ nữ trung niên tức giận c.h.ử.i rủa: “Đồ đàn bà trơ trẽn, mày giật chồng cướp con, hại c.h.ế.t chính thất, sao còn chưa xuống địa ngục hả!”

Một thiếu niên kéo tay bà ta, liên tục kêu, “Mẹ, thôi đi.”

Tôi cầm khăn giấy đưa cho dì nhỏ, chắn giữa dì và người phụ nữ trung niên.

Người phụ nữ trung niên thấy tôi, tiếp tục c.h.ử.i rủa: “Đồ đê tiện sinh ra đồ đê tiện, hai dì cháu đều là đồ đê tiện!”

Tôi nhận ra đó là Mạnh Khải, kẻ từng bắt nạt tôi, và mẹ cậu ta.

Mạnh Khải nhìn thấy tôi, nở một nụ cười giễu cợt.

Tôi sững người trong giây lát, rồi cầm lấy bình hoa thủy tinh trên bàn đ//ập m//ạnh vào đầu Mạnh Khải.

Mạnh Khải bị đập trúng đầu, bình hoa rất chắc, rơi xuống đất mới vỡ.

Mẹ Mạnh Khải vội vàng che chở cho con trai, gào thét đ//iên c//uồng với chúng tôi.

Bảo vệ khách sạn nhanh ch.óng ổn định tình hình, nhân viên phục vụ đưa khăn tắm cho dì nhỏ.

Quản lý khách sạn hỏi có cần báo cảnh sát không.

Dì nhỏ vội lắc đầu, “Không cần, để họ đi đi.”

Mẹ Mạnh Khải lại không buông tha, “Báo cảnh sát, nhất định phải báo cảnh sát! Con đê tiện dám đ//ánh lại, tao muốn hai đứa đê tiện này phải vào tù!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8