Tưởng Gia Đi Tìm (Lại)
15

Cập nhật lúc: 2026-08-15 21:23:45 | Lượt xem: 10

58

Chúng tôi thuê một căn hộ ngắn hạn hai phòng một sảnh trong khu của Đổng T.ử Tân.

Đổng T.ử Tân mặt mày ủ rũ, “Hai người tính bỏ trốn à?”

Vinh Khiên gãi đầu, “Có lẽ vậy.”

Tôi chợt nhận ra, trong mắt người ngoài đúng là giống như bỏ trốn.

Đổng T.ử Tân tức giận muốn lật bàn, “Gì mà có lẽ, đây là sống chung rồi mà.”

Vinh Khiên và tôi nhìn nhau, ba năm qua sống cùng một khu nhà, chẳng lẽ không tính là sống chung?

59

Tôi tranh thủ lên trang web văn học đã lâu không ghé qua.

Trong hộp tin nhắn riêng của trang web, có tin nhắn từ biên tập viên liên hệ để thảo luận về việc mua bản quyền phim cho tiểu thuyết của tôi.

Tiểu thuyết kiếm hiệp của tôi đã bán được bản quyền với một giá khá tốt, đủ để trả học phí và sinh hoạt phí cho bốn năm đại học của tôi.

Lúc này, Vinh Khiên mới biết tôi có tài viết tiểu thuyết, đòi xem tác phẩm của tôi.

Sau khi đọc xong, anh ấy không kiềm được lòng mình, cũng thề sẽ viết ra một kiệt tác.

Nhưng chưa đến ba ngày sau, anh ấy đã bỏ cuộc.

Anh ấy ôm lấy cánh tay của Đổng T.ử Tân mà lắc.

“Này, sao tôi vô dụng thế này, em gái Tưởng còn có thể kiếm tiền, tôi thì vẫn chẳng làm được gì.”

Đổng T.ử Tân cố nhịn không đ.á.n.h anh ấy, nói: “Gần đây tôi đang để ý đến một dự án kỹ thuật số ảo ở Thung lũng Silicon, góp vốn đi, mua không?”

Phải nói rằng Đổng T.ử Tân rất có khiếu kinh doanh, nhiều dự án cậu ấy đầu tư đều mang lại lợi nhuận ổn định.

Dưới sự khích lệ của Đổng T.ử Tân, dự án Vinh Khiên đầu tư mỗi một hai năm đều có lời không nhỏ.

Sau đó, suốt bốn năm đại học, Vinh Khiên và Đổng T.ử Tân tuy mỗi người mỗi nơi, nhưng vẫn tiếp tục thảo luận về niềm vui kiếm tiền.

Tôi thực sự gặp lại Quế Mộ Vấn ở đại học, nhưng bên cạnh anh ta đã có một cô bạn gái rất xứng đôi.

Vinh Khiên không yên tâm, hàng tuần đều đến thăm tôi ở trường.

Anh ấy làm trò trước mặt bạn cùng phòng của tôi: “Em gái Tưởng xinh đẹp như vậy, chắc chắn những người bao quanh như Quế sư huynh sẽ không thiếu, tôi sao có thể lơ là chứ.”

Bạn cùng phòng của tôi cười ha hả, không lâu sau, cả lớp đều biết tôi có một anh Vinh từ thời thơ ấu.

Vì vậy, suốt bốn năm đại học, không ai dám theo đuổi tôi.

60

Năm cuối đại học, tôi chọn ở lại Bắc Kinh để thi nghiên cứu sinh.

Vinh Khiên cúp máy của Vinh T.ử Khôn, cũng quyết định ở lại Bắc Kinh làm việc.

Tôi hỏi: “Anh đã tốt nghiệp rồi, sao không về nhà tiếp quản gia nghiệp?”

Vinh Khiên tự tin nói: “Anh đâu có định làm công cả đời, biết đâu sau này gia nghiệp của anh còn lớn hơn của bố anh nữa.”

Thực tế chứng minh, Vinh Khiên quả không phải là người làm công.

Anh ấy làm việc tại một công ty lớn ở Bắc Kinh một năm rưỡi, rồi dẫn đội ngũ ra khởi nghiệp.

Ban đầu, công ty tiếp nhận một dự án hấp dẫn, vừa đúng lúc thị trường đầu tư đang phát triển mạnh mẽ, trong một năm lợi nhuận công ty đã tăng gấp mấy chục lần.

Vinh Khiên là người không giữ được tiền trong tay, nên khi giá nhà bắt đầu tăng, anh ấy đã mua nhà trả toàn bộ tiền mặt.

Những chuyện này, tôi mới biết khi Vinh Khiên sau nhiều năm lại tỏ tình với tôi.

Tôi thở dài: “Anh đã c.h.ặ.t đứt đào hoa của em bao năm, làm em bỏ lỡ biết bao cơ hội lựa chọn.”

Vinh Khiên nghiêm túc nói: “Điều đó chứng tỏ những người đó chỉ là thoáng qua. Anh thích em bao năm, lần nào cũng lo không đợi được đến lúc thích hợp, đợi qua kỳ thi đại học, đợi em đủ tuổi, rồi lại đợi anh vượt qua giai đoạn khó khăn sự nghiệp… Bây giờ em còn lý do gì để từ chối nữa?”

Tôi nói: “Môn đăng hộ đối.”

Lúc đó, Vinh Khiên, người đã từng trải qua nhiều gian khổ trên thương trường, mắt đỏ lên.

“Anh ghét nhất em nói thành ngữ bốn chữ đó, lúc trước là “tình bạn vĩnh cửu’, bây giờ lại ‘môn đăng hộ đối’.”

Hôm đó, Vinh Khiên uống say mèm, tôi lái xe đưa anh ấy về nhà.

Anh ấy không chịu về, ôm tôi khóc mãi, uất ức như chàng trai năm nào bị từ chối vào đêm giao thừa.

61

Sau khi tốt nghiệp cao học, tôi vào làm biên kịch cho một công ty sản xuất phim.

Hàng ngày ngồi trước máy tính vò đầu bứt tai, bực mình vì sao lại chọn vào ngành điện ảnh.

Vinh Khiên giao việc quản lý công ty cho giám đốc điều hành, rảnh rỗi gọi điện hỏi Đổng T.ử Tân về nhận định của anh ấy đối với ngành công nghiệp điện ảnh.

Cuối năm, ban lãnh đạo công ty thông báo họp, Vinh Khiên mặc vest ngồi vào ghế sếp của tôi.

Tôi hỏi: “Anh đang làm trò gì vậy?”

Vinh Khiên đặc biệt kéo rèm cửa sổ văn phòng xuống, sờ cằm, láu cá nói: “Anh chỉ muốn trải nghiệm cảm giác của tổng tài bá đạo thôi.”

Tôi đứng dậy định bỏ đi.

Vinh Khiên vội nói: “Này, công ty hợp danh, tìm hiểu một chút đi.”

Những năm qua tiểu thuyết của tôi đã gặp thời kỳ bùng nổ chuyển thể phim ảnh, đầu tư vào một công ty điện ảnh khởi nghiệp cũng có vẻ ổn.

Tôi ngồi xuống lại.

Vinh Khiên đưa hợp đồng đã chuẩn bị sẵn cho tôi, nói: “Tưởng tổng, bây giờ môn đăng hộ đối chưa?”

“Anh, bền bỉ không mệt mỏi à?”

Mắt Vinh Khiên lại đỏ lên, “Đây gọi là ‘ngu công dời núi’.”

Tôi nhanh ch.óng ký tên vào hợp đồng, tiện tay kéo cà vạt của anh ấy, trong lúc anh ấy cúi xuống ngạc nhiên, tôi đóng dấu một cái.

“Kim thạch khả lâu”*

(*) Cùng nghĩa với “Có công mài sắt có ngày nên kim”. 

Trong mắt Vinh Khiên, bùng lên pháo hoa như đêm giao thừa năm đó.

62

Vinh T.ử Khôn và dì tôi đã ly hôn.

Sau khi biết tin, tôi và Vinh Khiên nhanh ch.óng bay về tỉnh để thăm dì.

Vinh T.ử Khôn để lại biệt thự nửa sườn núi cho dì, dì đã buông bỏ chấp nhất nhiều năm, trông dì rất bình thản.

“Một ngày nọ, sau khi tỉnh dậy, dì phát hiện trong nhà không có một ai. Lúc đó dì mới hiểu, mình kiên trì bao năm, sớm đã không còn đáng giá nữa rồi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8