Nàng Ấy Là Văn Thanh
Chương 4
Cha hỏi ta tại sao lại dùng tiền của hồi môn của phu nhân? Bổng lộc một tháng có nhiều như vậy, sao lại không nuôi nổi nhà? Tiền đâu hết rồi?
Là giọng chất vấn.
Hừ! Có mẹ kế liền có cha dượng, quả nhiên không sai!
“Cha đã đến chất vấn con, con cũng có lời muốn nói, người đi hỏi khắp kinh thành xem, nhà ai lại để cô nương chưa xuất giá quản gia? Người đã nạp thiếp, chuyện trong nhà nên giao cho bà ấy. Người không nỡ bà ấy, cũng không tin con, chi bằng nạp thêm một thê thiếp biết quản gia đi!”
“Phu nhân của người cao quý, ăn uống cái gì cũng phải loại tốt, đừng nói bổng lộc của người, ngay cả tiền riêng của ông nội cũng không đủ.”
Ta đẩy sổ sách sang, không muốn gọi cha nữa.
Ta cúi đầu không muốn nói thêm, quyết tâm sau này chỉ lo việc của mình, chuyện nhà không quản nữa.
Ngày hôm sau ta và ông nội liền đến trang trại ngoài thành.
Trang trại sản xuất lương thực, trước đây bà ta đều bán lương thực, đổi lấy tiền, gửi vào hiệu cầm đồ, là để dưỡng lão cho ông nội.
Ông nội hỏi ta sao không rút tiền ra dùng, thà rời nhà cũng không rút ra.
“Ông nội, người nuôi họ đến khi nào? Nhà có bao nhiêu thì sống bấy nhiêu, đã gả vào nhà ta, thì phải hạ phàm, dù có nuông chiều cũng là chuyện của cha con, sao có thể bắt người nuôi?”
Ta ngồi dưới hiên dùng lò nhỏ hâm rượu cho ông nội, mắt rưng rưng nước, nhưng không muốn rơi lệ.
Chương 5
Ta không hiểu tại sao ta lại phải chịu đựng những người ích kỷ như cha ta và mẹ của Tống Tấn.
Họ chỉ nghĩ đến bản thân, chưa bao giờ bận tâm đến ta.
Vì sao họ có thể sống tự tại như vậy? Vì chúng ta là con của họ, nên phải nhẫn nhịn và phục tùng sao?
Ta không phục.
Ông nội vuốt tóc ta, nói rằng chúng ta rất thông minh, dù đi đến đâu, tương lai cũng sẽ tốt đẹp.
Nhưng ai biết được tương lai ra sao? Tương lai là điều hư ảo và khó đoán, ta chỉ tin vào hiện tại.
Hiện tại ta sống khá tự tại, chỉ có ông nội thở dài, ta hỏi vì sao.
Ông nội lo lắng cho Tống Tấn, nói rằng năm sau huynh ấy sẽ tham gia kỳ thi, nếu bị bệnh hay có chuyện gì làm gián đoạn, thật đáng tiếc.
Ta chợt nhớ đến hình ảnh huynh ấy ngồi bên bàn đọc sách, lạnh lùng cô độc đến mức làm người khác đau lòng.
Ta không muốn về nhà, ông nội sẽ đi đón huynh ấy.
Chiều hôm đó, ông nội một mình ngồi xe ngựa trở về, trời đổ tuyết trắng như muối.
Cơm đã xong, ta giúp ông nội cởi áo lông, hỏi người đâu?
Ông nội lắc đầu, chỉ nói là bệnh rồi.
Thật sự là bệnh rồi.
“Cha con đã mời thầy thuốc, chắc là tối qua bị cảm lạnh, sốt mê man.”
Ông nội thở dài nói.
“Họ sống thế nào? Ai quản lý nhà cửa?”
“Cha con mơ màng, đã nạp Văn Tú làm thiếp, giờ bà ấy quản lý nhà cửa.”
Mí mắt ta giật giật, lời nói tức giận trước đây của ta, không ngờ phụ thân thực sự làm thế.
Mẹ của Tống Tấn cũng đồng ý sao?
Bà ấy và cha ta đúng là hai kỳ hoa cùng nở trên một cành.
“Bà ấy có biết quản lý không? Nói một đằng làm một nẻo, chẳng phải như thế sao? Chỉ vài ngày là dùng hết của hồi môn, nhà họ Văn sợ rằng sẽ đói c.h.ế.t thôi.”
“Nhà họ Văn dù là thế gia, nhiều năm qua không sinh được người con trai tài giỏi, chỉ là một bọn ngồi không ăn núi lở.”
“Hoàng thượng hiện nay lại không thích thế gia, ngày vinh hiển chẳng còn.”
“Nghe thì hay, nhưng giờ cũng chỉ là cái vỏ trống, nếu không có chuyện gì, cha con muốn cưới tiểu thư nhà họ Văn cũng không với tới.”
“Nhà họ Tống đã không còn ai, nếu không cũng chẳng để cha con tái giá cùng mẹ Tống Tấn.”
“Của hồi môn của bà ấy cũng chẳng còn bao nhiêu.”
Ông nội vuốt râu, thở dài liên tục.
“Ông nội, ngày mai chúng ta về thôi!”
Chẳng vì ai, chỉ vì đứa trẻ mới sinh và vì lời hứa sẽ thi đỗ của Tống Tấn.
Về nhà, ta đi thăm Tống Tấn.
Huynh ấy sốt đỏ cả hai má, vẫn tựa gối ngồi trên giường đọc sách.
Trên bàn có bát thuốc đã nguội lạnh, trong phòng không có lò sưởi.
Nhà có sáu hạ nhân, mẹ huynh ấy chiếm một, cha ta chiếm một.
Một người làm vườn, một đầu bếp, một người quét dọn mua sắm, một hạ nhân theo ông nội.
Huynh ấy không có hạ nhân bên cạnh, nói ra huynh ấy cũng là công tử nhà quan.
“Đặt sách xuống đi! Bệnh rồi mà không thể nghỉ một ngày sao?”
Ta lấy quyển sách khỏi tay Tống Tấn, tìm than nhóm lò sưởi, đặt bát thuốc lên hâm nóng rồi đưa cho huynh ấy.
Huynh ấy nhận lấy uống, mắt không chớp nhìn ta.
“Nhìn gì? Chẳng lẽ thấy ta đẹp sao?”
“Nhà muội như thế này, sao muội còn mập mạp thế?” Huynh ấy nghiêng đầu hỏi, trông có chút trẻ con.
“Ta chỉ là mặt tròn thôi! Huynh có nghe về mỡ trẻ con không? Chỉ là mặt tròn.”
Dù có trắng trẻo, đó cũng là nhờ mẹ ta khi còn sống chăm sóc, có nền tảng tốt.
Huynh ấy cười khẽ, môi cong lên.
“Huynh nên cười nhiều hơn, trông sẽ dễ gần hơn.”
Nghe lời ta, huynh ấy lập tức thả lỏng môi, không hứng thú.
“Huynh nói nếu ta nhổ hết hoa mẹ huynh trồng để trồng rau, bà ấy sẽ thế nào?”
Ta thăm dò hỏi, dù sao ngày tháng khó khăn, việc ăn uống quan trọng.
Huynh ấy nhìn ta, ánh mắt lấp lánh, có chút cười.
“Chắc bà ấy sẽ liều mạng với muộii!”
“Một mình bà ấy thì không sao! Nhưng còn có Vân ma ma và Văn Tú giúp bà ấy, ta đánh không lại.” Ta chống cằm thở dài.
“Muội ghét mẹ ta sao?”
“Không thích, dù bà ấy đẹp, nhưng tính cách lại như thiếu nữ yếu đuối, thật khó ưa.”
Có mấy ai thích mẹ kế? Huống hồ là mẹ kế lớn tuổi mà vẫn không biết điều?
Vừa ích kỷ vừa giả tạo, thật đáng ghét.
Ta lén nhìn Tống Tấn, những lời ta nói đã khá khéo léo.
“Ngay cả lời an ủi cũng không biết nói?” Hắn hỏi khẽ.
Ta lặng lẽ gật đầu, thật sự không biết nói dối.
“Nhanh nằm xuống đi! Uống thuốc rồi ngủ một giấc sẽ khỏe.” Ta đi đến đặt gối xuống, sờ trán Tống Tấn, vẫn còn nóng, rồi đỡ huynh ấy nằm xuống.
Huynh ấy nhắm mắt, dưới mắt quầng thâm, cũng là do thiếu ngủ.