Vạn Quân Tâm
10 + PN1

Cập nhật lúc: 2026-08-16 04:21:03 | Lượt xem: 8

Ta không khỏi cười nhẹ: “Đó chẳng phải người dễ đối phó, lần này e rằng Hứa Minh Ngọc sẽ phải chịu thiệt thòi.”

“Đúng vậy, A Uyên trở về kể lại rằng vị Cửu Vương phi ấy thoạt nhìn thật sự có vài phần giống Hứa tiểu thư, chỉ là tính cách quá mức kiêu ngạo ngang tàng.”

Lâm Thiển nói ta đoán đúng rồi, cha mẹ nhà họ Hứa thực sự đã ép buộc Thẩm Tiêu, họ muốn Thẩm Tiêu cưới Hứa Minh Ngọc làm chính phi, nhưng Thẩm Tiêu kiên quyết giữ ta là chính phi.

Sau đó nhà họ Hứa làm lớn chuyện, cứ ngỡ rằng Thái hậu sẽ nể tình ông bà nội mà để Hứa Minh Ngọc vào cửa, ai ngờ Thái hậu không biết nghe lời ai, biết được Thẩm Tiêu và tam tiểu thư của Tướng phủ có tình ý với nhau.

Thái hậu liền chủ trì, để hai vị cô nương cùng vào cửa.

Tiểu thư Tướng phủ làm chính phi, Hứa Minh Ngọc làm thị thiếp.

“Thị thiếp?”

Điều này thật ngoài dự liệu của ta, ta vốn nghĩ rằng với tình cảm Thẩm Tiêu dành cho Hứa Minh Ngọc, ít ra cũng sẽ cho nàng ấy làm trắc phi, không ngờ lại là thị thiếp.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dù Thẩm Tiêu không phải là Thái t.ử thì cũng là thân vương.

Hiện nay nhà họ Hứa đã không còn là nhà họ Hứa như trước đây, hoàng thất làm sao có thể để một nữ nhân đã gả chồng, lại khó sinh con làm chính thất vương phi?

Khóe môi ta thoáng qua một tia giễu cợt, trước đây họ đ.á.n.h chủ ý lên ta, tính toán rằng nếu ta là chính phi, Hứa Minh Ngọc sau khi vào cửa nhất định sẽ có cơ hội lật mình.

Có lẽ họ còn định cướp lấy con ta để nuôi dưỡng dưới gối nàng ta.

Ta lắc đầu, cha mẹ ta thật là không chuyện gì không làm được.

Nhưng ta đã không còn sợ hãi, ta đã chặn đường lui của họ, xem họ sau này còn có thể bắt nạt ai?

Nhưng chừng đó vẫn chưa đủ, mấy người nhà họ Hứa, “phúc phận” của họ vẫn còn ở phía trước.

Thực ra chuyện này ta cũng biết sau đó, thì ra ông nội khi còn sống đã dặn dò bạn bè chí cốt của mình.

Ông nội không yêu cầu nhiều, nếu sau trăm tuổi nhà họ Hứa gặp nạn, chỉ cần không phải ta ra mặt cầu cứu, người khác không cần phải quản.

Hàm ý là, nếu cha mẹ ta đối xử tốt với ta, nhà họ Hứa có thể dựa vào ta để kết nối các mối quan hệ mà ông nội tích lũy được, nếu họ không tốt với ta, thì đường dây này sẽ đứt.

Cha ta cả đời nhu nhược, không có ông nội, ông ấy cũng không có khả năng tự gây dựng cơ nghiệp.

Mà phần lớn gia sản nhà họ Hứa đều nằm trong của hồi môn của ta, ta đã từng dùng một phần trong quân doanh, phần còn lại gửi ở ngân trang kinh đô, lần này cũng do Lâm Uyên mang về hết.

Đến lúc này, nhà họ Hứa ở kinh đô đã là đống đổ nát, khó mà đứng vững.

17

Mọi chuyện đã định.

Lâm Uyên nói mấy ngày nữa vị thập nhất điện hạ ấy sẽ đến.

Biên cương binh sĩ luôn là nơi vất vả nhất, nguy hiểm nhất, nên việc đầu tiên vị điện hạ này đến đây là để ban thưởng cho các binh sĩ.

Lại là một chủ t.ử thông minh biết lấy lòng người.

Cũng đúng, họ là huynh đệ, tự có điểm tương đồng.

Nhưng không hiểu sao, nhìn mọi người bận rộn ngược xuôi, lòng ta có chút khó chịu.

Ngày vị điện hạ ấy đến doanh trại, sáng sớm ta đã thu dọn xong rồi trốn vào doanh y dược, trước khi đi chỉ dặn họ không được động vào đồ đạc trong trướng của Thẩm Chiêu.

Ta biết làm vậy có chút không hay, nhưng ta không thể vượt qua được rào cản trong lòng.

Ta không muốn thấy có người đến thay thế vị trí của Thẩm Chiêu.

Chiều tối quay về, doanh trại tràn ngập tiếng cười nói.

Ta đứng bên ngoài doanh trại rất lâu, cuối cùng vẫn không vào, mà quay người đi đến bờ hồ.

Trước đây, mỗi khi trong lòng ta khó chịu cũng thường đến đây, chỉ là lúc đó Thẩm Chiêu luôn cùng ta, kể từ khi chàng gặp chuyện không may, ta chưa đến đây lần nào.

Đây là lần đầu tiên, ta đối diện với mặt hồ mà rơi lệ.

“Duy chỉ có mặt nước gương hồ trước cửa, gió xuân không đổi những con sóng xưa.”

Ta lẩm nhẩm câu thơ này, chợt nghe thấy tiếng bước chân phía sau.

“Thiển Thiển, ngươi về đi, để ta ở một mình một lúc.”

“Tiểu thư có ý kiến gì với bổn vương sao?”

Bên tai truyền đến giọng nói quen thuộc, đầu óc ta chợt mơ hồ.

Giọng nói này? Là Thẩm Chiêu???

Tiếng bước chân càng gần, nhưng ta không dám quay đầu lại.

Đôi tay run rẩy, cố gắng bình ổn tâm cảnh của mình, ta muốn xác nhận, nhưng nửa năm qua, ảo giác này xuất hiện quá nhiều lần, cho dù lần này chân thực đến thế, ta vẫn không dám liều lĩnh.

Ta tự lừa mình dối người, nghĩ rằng nếu không quay đầu lại, liệu ảo giác này có chân thực hơn một chút, Thẩm Chiêu sẽ ở lại lâu hơn không?

Giữa lúc nội tâm đang giằng co, đột nhiên phía sau ấm áp, ta bị người ôm vào lòng: “Minh Vãn, ta về rồi.”

(Hoàn chính văn)

Phiên ngoại của Thẩm Chiêu:

Trở lại doanh trại nửa năm sau, ta cuối cùng cũng cưới được người con gái ta yêu thương.

Từ lần đầu tiên gặp Minh Vãn cho đến bây giờ, con đường này thật sự gian nan.

Vì là con trưởng, nên từ khi sinh ra ta đã là thái tử.

Có lẽ người khác cho rằng ta sinh ra đã có số tốt, nhưng ta lại càng ghen tị với cửu đệ.

Ta chỉ sinh trước nó hai năm, nhưng không thể sống tự tại như nó.

Nó có thể thể hiện cảm xúc trên mặt, có thể tùy ý làm nũng với mẫu hậu, tổ mẫu, nhưng ta phải luyện từ nhỏ để dẫu thái sơn có sụp đổ trước mặt cũng không biến sắc.

Dù là khi biết nó muốn cưới Minh Vãn, ta cũng chỉ có thể cười nhạt nói một câu chúc phúc.

Sau đó ta đi biên cương canh giữ, tình cờ biết được cửu đệ và Minh Vãn đã hòa ly.

Không biết tại sao, trong lúc phẫn nộ, ta lại có chút vui mừng.

Ta nghĩ, đợi khi ta bận xong bên này nhất định phải về kinh một chuyến, ta muốn gặp Minh Vãn một lần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8