Cô Ấy Không Phải Cô Gái Xấu Xí
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-08-16 04:58:05 | Lượt xem: 5

Lớp tôi có một hoạt động bình chọn “nữ sinh xấu xí” và tôi được bầu chọn nhiều nhất.

Trong danh sách những người đã bầu cho tôi, tên của Chu Tuấn nổi bật.

Lúc đó, tôi đã thầm yêu anh ấy suốt sáu năm, coi anh ấy như mặt trời rực rỡ.

Anh ấy đã từng nét chữ, chế nhạo tôi, người không biết trời cao đất rộng mà tỏ tình với anh ấy.

Nhiều năm sau, người dẫn chương trình tài chính đã phỏng vấn Chu Tuấn và hỏi anh ấy có điều gì hối tiếc trong cuộc đời không.

Chu Tuấn nhìn vào ống kính và nói: “Thời trung học, tôi đã nhầm lẫn giữa ngọc trai và đá, không cẩn thận bị người khác giành mất. Bảy năm nay ngày đêm đều hối hận, may mắn là bây giờ cô ấy độc thân, tôi vẫn còn cơ hội.”

“Người khác” mà anh ấy nhắc đến đang ăn cơm với tôi, nghe vậy lịch sự đặt d.a.o nĩa xuống, đẩy miếng thịt bò Wagyu đã cắt xong cho tôi và nói có việc cần gọi điện thoại.

Trên ban công ngắm biển, anh ấy lạnh lùng chỉ thị: “Vòng gọi vốn C của Hoàn Vũ đã kết thúc phải không, bảo Bắc Đầu, Lợi Nhật, Trì Sinh rút hết vốn.”

1

Trong lớp tôi, các bạn nam đã tổ chức một hoạt động bình chọn “nữ sinh xấu xí.”

Khi cuốn sổ bình chọn được truyền đến tay tôi, cả lớp đột nhiên trở nên im lặng.

Trang đầu tiên của cuốn sổ là bình chọn hoa khôi, còn trang thứ hai là bình chọn cô gái xấu nhất.

Danh sách hoa khôi cạnh tranh rất quyết liệt; còn danh sách cô gái xấu nhất thì không có gì phải bàn cãi.

Một dãy dài đều là tên tôi.

Trong số 21 nam sinh của lớp, có 17 người đã bầu chọn cho tôi.

Tôi biết mình không đẹp.

Mắt một mí, môi dày, da sậm màu, kiểu tóc lỗi thời, trán còn có mụn.

Tôi tự nhận thức được điều đó, nên chưa bao giờ khao khát tình yêu, càng không dám mong đợi tình cảm của Chu Tuấn.

Nhưng khi thấy nét chữ của Chu Tuấn, lòng tôi không thể không chùng xuống.

Tôi đã quen biết anh ấy sáu năm và thích anh ấy cũng sáu năm.

Tôi không ngờ rằng, anh ấy sẽ không chút giấu giếm mà phê phán tôi sau khi tôi tỏ tình với anh ấy vào ngày hôm sau.

Tỏ tình với anh ấy là một việc ngoài ý muốn.

Lúc đó, tôi đang ở ngã tư phụ giúp gia đình trông quầy trái cây, Chu Tuấn đi ngang qua, tôi gọi anh ấy lại, đưa cho anh ấy một túi trái cây, nói là mẹ anh ấy đã mua.

Dưới ánh đèn đường, hàng lông mi dài của anh ấy cụp xuống: “Doãn Tư Tư, tôi không cần sự thương hại.”

Anh ấy thả tay không nhận, tôi không đỡ kịp, táo và lê lăn ra đầy đất.

Cũng giống như lòng tự tôn của anh lúc đó, mỏng manh như tờ giấy, chỉ cần xé là rách.

Tôi buột miệng nói: “Chu Tuấn, tôi không thương hại anh, tôi thích anh, nên mới muốn tốt với anh.”

Rồi giả vờ thoải mái nói: “Có nhiều cô gái nhét sữa, bánh quy, socola vào ngăn bàn của anh như vậy, thêm tôi vào cũng không nhiều lắm đâu nhỉ?”

Sau ba giây, hoặc có thể là ba mươi giây, tôi không biết, cuối cùng anh ấy cũng mở lời.

“Xin lỗi, tôi không thích em.”

Từ chối thẳng thắn, bước đi tự nhiên.

Chuyện đã dự đoán trước, chẳng có gì để buồn cả.

Tôi tự cười bản thân, nhặt từng quả táo lên, phủi sạch đất rồi lại tiếp tục mời chào khách hàng cho quầy trái cây.

Nhà tôi ở khu nhà cấp 4 cũ cuối cùng của thành phố, nơi đây tồi tàn, đông đúc, ồn ào.

Mọi người ở đây, vì mưu sinh mà không còn tâm trí để chăm chút cho bản thân, khuôn mặt ai cũng lộ rõ sự nghèo khó và mệt mỏi.

Chu Tuấn thì khác, gia đình anh gặp biến cố, căn biệt thự bị cầm cố nên anh mới phải tạm thời chuyển đến đây.

Trước đây, trong lớp không ai biết mẹ tôi làm giúp việc cho gia đình Chu Tuấn, anh ấy đã giữ gìn tự trọng cho tôi.

Bây giờ, tôi không biết trời cao đất dày mà tỏ tình, cũng là muốn giữ thể diện cho anh ấy.

Nếu không, tôi sẽ không bao giờ nói ra tình cảm của mình.

Nhưng sau khi tỏ tình, anh ấy dường như thay đổi, từ không cảm xúc với tôi, trở nên chán ghét tôi.

2

Trong phòng học tự học buổi tối, nét chữ của anh ấy hiện lên một cách ch.ói mắt.

Nét b.út sắc bén, chữ như người.

Tôi quay lại nhìn Chu Tuấn, anh ấy lãnh đạm nhìn lại tôi, trong mắt không có chút cảm xúc nào.

Người từng là ánh mặt trời, giờ đây trở thành ngọn đèn trong tủ lạnh.

Tất cả nam sinh trong lớp đều nín thở, chờ xem phản ứng của tôi.

Xấu xí lại yếu đuối, thế thì tiêu đời rồi.

Chiếc b.út bi trong tay tôi xoay nhanh ch.óng, vài lần rơi xuống cuốn sổ.

Tôi hít một hơi thật sâu, mạnh dạn viết tên mình, rồi quay lại giơ cuốn sổ lên: “Tôi cũng tự bỏ phiếu cho mình.”

Không muốn bị người khác chế giễu, thì hãy tự chế giễu bản thân trước.

Tối hôm đó, các bạn nam đều cúi đầu thấp hơn.

Lúc tan học, có mấy nam sinh đã bình chọn đến xin lỗi tôi, nói chỉ đùa giỡn thôi, còn nói nếu mụn hết thì tôi cũng khá xinh đấy chứ.

Tôi đều mỉm cười nói không sao, vì tôi không quan tâm họ nghĩ gì về tôi.

Còn về Chu Tuấn, tôi cũng không muốn bận tâm nữa.

Buổi tối, tôi chặn anh ấy ở đầu hẻm, nói hết những gì mình muốn nói.

“Chu Tuấn, tôi đã từng mượn một cuốn Jane Eyre từ thư phòng nhà anh, trong đó có một câu bây giờ tôi muốn trả lại anh: Anh nghĩ rằng tôi nghèo khó, thấp kém, không đẹp, nhỏ bé, tôi sẽ không có linh hồn, không có trái tim sao?

“Rõ ràng là, trong mắt các anh, người xấu không có trái tim, cũng không có tư cách để buồn.”

Thật nực cười là, các bạn cũng không phải người xấu. 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8