Bạn Cùng Phòng Cuồng Thử Thách Tình Yêu
CHƯƠNG 2

Cập nhật lúc: 2026-09-01 23:58:10 | Lượt xem: 2

“Bạn trai đạt chuẩn nên có tâm linh tương thông với bạn, dù bạn không nói thì cũng phải tìm được bạn ngay.” (Tác giả đã like)

“Đừng ra, bạn càng ra muộn anh ấy càng sốt ruột, càng cảm nhận được nỗi đau mất bạn, thế mới biết trân trọng!”

Lương Tiểu đáp lại bằng một icon ngại ngùng.

Lúc ấy tôi không phân biệt được mọi người đang đùa hay nói thật.

Trong hội trường, không thấy Hà Thắng đâu, người dẫn chương trình định gọi thí sinh tiếp theo, tôi đứng dậy nói:

“Thầy ơi, Hà Thắng không đến được, bạn gái cậu ấy mất tích rồi.”

Mọi người xôn xao, thầy hướng dẫn nghiêm túc hỏi:

“Chắc chắn là mất tích? Đã tìm khắp nơi chưa?”

“Là Hà Thắng nói, cậu ấy đang tìm, giờ em cũng chuẩn bị ra tìm.”

Lập tức có bạn học hưởng ứng: “Tớ cũng đi tìm.”

“Tính cả tớ nữa, có ảnh không? Tớ đi hỏi các bạn khác xem.”

So với bầu cử, việc bạn học mất tích vẫn đáng lo hơn.

Mọi người lần lượt huy động các mối quan hệ, còn lập nhóm trò chuyện riêng “Tìm tìm kiếm kiếm”, ngay cả ông chú bán bánh trứng bên cổng trường cũng được thêm vào.

Vừa đi, tôi vừa nhắn tin cho Hà Thắng:

“Đã huy động các bạn và thầy cô tìm giúp rồi, đừng lo quá, tớ cũng đi tìm.”

Rồi trốn vào chòi nghỉ bên bờ sông.

Hà Thắng lập tức nhắn lại:

“Ai cho cậu tự ý vậy?”

“Không cần phiền mọi người, bọn mình tự tìm là được.”

Tôi đáp:

“Người mất tích không thể sơ suất, phải nắm bắt thời gian vàng cứu trợ, nếu tìm trong trường không thấy thì phải báo cảnh sát.”

“Không cần làm lớn chuyện thế chứ? Cậu bảo họ là tớ tự giải quyết được.”

Tin nhắn liên tiếp nổ đến, tôi đã bật chế độ im lặng từ lâu.

Vở kịch của hai người họ, không thể chỉ mình tôi làm vai kẻ khờ.

Rất nhanh, có bạn học làm thêm ở quán cà phê phát hiện Lương Tiểu.

“Đây có phải cô gái mọi người đang tìm không? Cô ấy ngồi trong quán lâu lắm rồi, cứ lướt video suốt, chẳng giống người mất tích gì cả.”

Trong nhóm lập tức im lặng, tôi ra mặt tag Hà Thắng.

“Hà Thắng đã rời nhóm.”

“Tìm kiếm” lại sôi nổi:

“Đây là cặp đôi cãi nhau à?”

“Tan đi tan đi, lại là kịch bản này.”

“Đừng đi, lần này khác mà.”

Người nói chính là tài khoản phụ của tôi.

Tôi đã chụp màn hình video ngắn của Lương Tiểu và đăng vào nhóm, thành công khơi dậy sự tò mò của mọi người.

“À, biết rõ Hà Thắng đang tranh cử cán bộ hội sinh viên, cố tình chọn thời điểm này gọi anh ấy đi sao?”

“Đây là tâm lý gì vậy? Tôi không hiểu.”

“Không hiểu +1”

3

Kiếp trước, Lương Tiểu giành phần chủ động tạo dư luận biến mình thành kẻ bị hại, lần này tôi trực tiếp phơi bày toan tính của cô ta ra.

Ai đúng ai sai, rõ ràng trước mắt.

Người làm thêm tốt bụng tiếp tục gửi về nhóm báo cáo ăn dưa tận nơi.

Trong video, Hà Thắng đang chất vấn Lương Tiểu với vẻ mặt đầy bối rối.

Lương Tiểu vội vàng xin lỗi, giải thích mình đến vội quá, không may bị trật chân nên ngồi nghỉ trong quán.

Chỉ là nhìn cô ấy vẫn còn khỏe mạnh, chẳng giống người bị thương chút nào.

Lần này không có tôi che giấu, hai người cãi nhau to rồi chia tay trong không vui.

Buổi tối, Lương Tiểu tức giận quay về ký túc xá.

Thấy tôi liền mắng xối xả:

“Hứa Tuệ, cậu không có bạn trai thì cũng đừng thấy tôi hạnh phúc mà khó chịu chứ? Chuyện giữa các cặp đôi, sao lại làm mọi người khó xử?”

Đã là chuyện giữa cặp đôi thì sao lại kéo tôi vào?

Hai bạn cùng phòng khác giật mình, tôi thì vô tội nhìn Lương Tiểu:

“Tiểu Tiểu cậu đang nói gì vậy? Là Hà Thắng gọi điện bảo cậu mất tích, đúng lúc tớ ở hội trường, mọi người nghe thấy liền bảo sẽ giúp đỡ. Ai mà biết cậu giả vờ.”

Cuối cùng tôi còn bổ sung thêm:

“Lần sau đừng làm vậy nữa, lãng phí tài nguyên chung là không tốt, cậu xem bạn trai cậu cũng tức rồi.”

Lương Tiểu tức đến nghẹn lời:

“Cậu là con ch.ó độc thân thì hiểu gì, càng thế này càng chứng minh anh ấy càng yêu tớ.”

Nói xong cô ấy chạy vào phòng vệ sinh, đóng cửa kêu rầm rầm.

Tôi nhún vai, nhận được ánh mắt đồng cảm từ hai bạn cùng phòng.

—–

Sau khi mất tư cách tranh cử, Hà Thắng dồn hết tâm sức vào cuộc thi sinh viên sắp tới.

Vì lần cãi nhau trước đó, Lương Tiểu buộc phải im lặng một thời gian.

Cuối tháng, bạn cùng phòng Tiểu Nguyệt đề nghị đi ăn, tôi hỏi có chuyện gì sao, cô ấy đỏ mặt đáp:

“Bạn trai tớ muốn mời mọi người ăn cơm.”

Hóa ra là có bạn trai rồi.

Tôi và bạn cùng phòng khác Trân Trân liền giơ cả hai tay đồng ý, thấy Lương Tiểu không trả lời, Tiểu Nguyệt lại đặc biệt mời:

“Tiểu Tiểu, cuối tuần cậu đi ăn không?”

Nhưng lại nhận được giọng điệu mỉa mai của Lương Tiểu:

“Chỉ là có bạn trai thôi mà, có gì mà khoe, tớ không đi đâu.”

“Các cậu ấy, đừng vì chút lợi ích nhỏ mà mất trí, chạy vội tới, bạn trai vẫn phải tìm người đáng tin cậy.”

Sắc mặt Tiểu Nguyệt lập tức tối sầm, thấy vậy tôi nhắc lại quá khứ đen tối của Lương Tiểu:

“Ồ, cậu nói bạn trai cũ chia tay rồi còn đòi tiền trà sữa đáng tin, hay bạn trai cũ trước nữa mà yêu online, trước khi gặp mặt đã lên giường với người khác mới đáng tin?”

Bị tôi vạch trần, Lương Tiểu xấu hổ đến đỏ mặt, kéo rèm giường trốn đi.

Tiểu Nguyệt gửi thời gian và địa điểm vào nhóm ký túc xá, không ngờ khi biết địa điểm ăn là nhà hàng Âu nổi tiếng, Lương Tiểu lại không biết xấu hổ mà mò tới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8