Bạn Cùng Phòng Cuồng Thử Thách Tình Yêu
CHƯƠNG 4

Cập nhật lúc: 2026-09-01 23:58:10 | Lượt xem: 2

Kiếp trước tôi cũng đụng phải hiện trường thử thách của Lương Tiểu, vì cô ta bảo tôi đừng xen vào, tôi chỉ coi như chuyện vui đùa của hai người họ, nên không để ý gì.

Nhưng sau đó, Hà Thắng vì không tham gia thi đấu được đã đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi.

Để trả thù, anh ta đăng video ghi lại lên diễn đàn trường, sự thờ ơ của tôi và sự lo lắng của Hà Thắng tạo thành sự đối lập rõ rệt.

Những sinh viên không rõ chân tướng đều chỉ trích tôi là kẻ ích kỷ m.á.u lạnh, dù tôi giải thích rằng tất cả đều do Lương Tiểu tự biên tự diễn, nhưng không ai tin, cuối cùng nhà trường lấy lý do tôi có vấn đề về đạo đức mà từ chối đơn xin học bổng của tôi.

Tôi đến nhờ Lương Tiểu nói ra sự thật, cô ta lại hỏi ngược lại:

“Tôi đã bao giờ bảo cậu đừng quan tâm đến tôi chưa? Rõ ràng là cậu không muốn thấy tôi hạnh phúc.”

Quay về hiện tại, Lương Tiểu vẫn dùng ánh mắt “đừng nhiều lời” ra hiệu cho tôi đi chỗ khác.

Tôi thản nhiên bước qua, liếc thấy khóe miệng Lương Tiểu nở một nụ cười, như thể đang nói: “Coi như cậu biết điều.”

Hà Thắng trong điện thoại hét lên:

“Hứa Tuệ, cậu đang làm gì thế? Không thấy Tiểu Tiểu ngất xỉu rồi sao, mau đỡ cô ấy dậy đi, Hứa Tuệ!”

Anh ta liên tục đập đầu vào điện thoại, thấy tôi không mảy may động lòng, để lại câu “Tiểu Tiểu đợi anh” rồi mở cửa khách sạn lao ra ngoài.

Tôi thấy anh ta phiền phức, bèn đeo tai nghe vào, chìm đắm trong thế giới riêng của mình.

——

-Sau khi video kết thúc, Lương Tiểu từ dưới đất đứng dậy, phủi bụi trên người.

“Hứa Tuệ, đợi Hà Thắng về, cậu biết nên nói gì, không nên nói gì chứ?”

“Có gì nên hay không nên đâu, cô giả ngất lừa anh ta liên quan gì đến tôi.” Tôi thờ ơ đáp.

Lương Tiểu nhướng mày, trông đắc ý ra mặt.

Thỏa mãn cắt ghép phản ứng của Hà Thắng lúc nãy thành video thử thách, đăng lên nền tảng video ngắn câu view.

Có lẽ vì chán, cô ta đột nhiên hỏi:

“Cậu đang làm gì đấy?”

“Học online.”

“Ồ, môn gì thế?” Cô ta nói bâng quơ, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ lại hiện lên sự nôn nóng không thể che giấu.

“Khóa học tự chọn thôi, giáo sư đang dẫn đội thi đấu, nhờ trợ giảng dạy thay, vậy nên ông ấy chọn dạy online.”

Đương nhiên là không thiếu phần tác động của tôi.

Lương Tiểu im lặng một lúc, rồi đột nhiên nhận ra điều gì, kéo tôi ra khỏi chỗ ngồi, ghé mặt vào trước màn hình máy tính.

Vừa vặn đối diện với 26 khuôn mặt đều tăm tắp trên màn hình.

“Cậu để nó mở từ nãy đến giờ? Họ đều thấy hết à?” Biểu cảm của cô ta gần như sụp đổ.

“Ừa, vừa về là mở rồi.” Tôi làm bộ ngây thơ.

Còn về câu hỏi sau thì tôi biết trả lời thế nào đây? Giường của chúng tôi đối diện nhau, cô ấy có thể quay được tôi thì tôi đương nhiên cũng quay được cô ấy.

“Họ sẽ không nói ra ngoài chứ?”

Trước mặt mọi người, tôi làm sao có thể bảo rằng video của cô ta đã mỗi người giữ một bản rồi.

Chỉ đành cố nín cười, gắng gượng đáp nghiêm túc: “Chắc là… không đâu.”

6

Khi Hà Thắng cãi nhau với giáo viên phụ trách, bất chấp lời can ngăn của bạn bè để quay lại chăm sóc Lương Tiểu, thứ nhìn thấy lại là video vinh danh diễn xuất của Lương Tiểu do sinh viên ngành Kinh tế quản trị khóa 2023 chia sẻ rộng rãi.

Anh ta tức giận tìm đến Lương Tiểu: “Lương Tiểu, em đối xử với anh như thế này sao? Anh vì em mà không tiếc từ bỏ thi đấu, cãi nhau với giáo viên, còn em? Lại giả bệnh để lừa anh! Em nói đi, rốt cuộc lời nào của em là thật, lời nào là giả?”

Lương Tiểu lắc đầu: “Không phải thế đâu, lúc đó em thực sự ngất xỉu, chỉ là một lúc sau tự tỉnh lại thôi.”

Hà Thắng mở video lưu trong điện thoại.

Chiếc máy tính của tôi hơi nghiêng một chút, vừa vặn ghi lại cảnh Lương Tiểu đang ngồi dưới đất cười trộm.

Lương Tiểu phát điên giật lấy điện thoại, hét lớn: “Hứa Tuệ, cậu quay lén, là xâm phạm quyền riêng tư của tôi! Tôi sẽ kiện cậu.”

Hà Thắng không bận tâm, quay người bỏ đi, bị Lương Tiểu giữ chặt lại.

“Xin lỗi, xin lỗi bảo bối, em sai rồi, em chỉ muốn xem giữa thi đấu và em cái nào quan trọng hơn với anh thôi. Xin lỗi, là em không có cảm giác an toàn.”

“Nhưng mà bỏ qua sự thật đi, lẽ nào anh không có vấn đề gì sao? Vì một trận thi đấu mà em để em một mình ở trường, chẳng quan tâm gì, đây là biểu hiện của yêu em sao?”

Video hai người kéo co nhau bị đăng lên diễn đàn của trường, tôi lén bấm thích.

—–

Gần đến cuối kỳ, tôi thường xuyên ở thư viện cả ngày.

Đang miệt mài làm bài tập cuối kỳ, tôi chợt nghe thấy tiếng ồn ào từ phía sau.

“Lương Tiểu, cô đã làm gì thế! Sao cô lại xóa luận văn của tôi? Cô bị làm sao à?”

Tôi quay lại nhìn, thấy Hà Thắng đã bật dậy, thao tác liên tục trên máy tính.

Kẻ gây chuyện, nước mắt ngắn nước mắt dài, nhìn Hà Thắng đang nổi giận:

“Anh thay đổi rồi, trước đây anh đâu có mắng em như thế này, chẳng lẽ trong lòng anh, em không bằng luận văn của anh sao?”

Những người xung quanh nghe vậy chỉ biết thở dài, ai gặp chuyện này cũng không thể không tức giận.

Nhưng Hà Thắng rõ ràng là người không thể bình tĩnh nhất, anh túm lấy cổ áo của Lương Tiểu, giơ nắm đ.ấ.m lên.

Một số bạn yếu bóng vía đã vội che mắt lại.

“Bốp!” Một tiếng vang lên, cú đ.ấ.m của Hà Thắng lại đập vào máy tính, màn hình nứt toác.

Lương Tiểu nước mắt lưng tròng, ôm chầm lấy người đàn ông đang giận dữ:

“Em biết mà, điều anh quan tâm nhất vẫn là em, luận văn gì đó em sẽ viết lại với anh.”

“Chỉ cần em còn ở đây, cái gì cũng có thể bù đắp được.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8