Bạn Cùng Phòng Cuồng Thử Thách Tình Yêu
CHƯƠNG 5
Khi nói những lời này, cô ta vô cùng chân thành, cơn tức giận của Hà Thắng cũng dần được xoa dịu, ngược lại còn an ủi Lương Tiểu đang hoảng sợ.
Không lâu sau, tôi thấy tài khoản video ngắn của cô ta lại được cập nhật.
Cô ta quay lại toàn bộ quá trình xóa luận văn của Hà Thắng, sau đó đưa camera hướng về phía anh, ghi lại tất cả biểu cảm của anh.
Những video này rõ ràng đã ảnh hưởng đến một số cô gái trẻ chưa hiểu chuyện đời, họ để lại bình luận bên dưới:
“Wow, đây là tình yêu thần tiên gì vậy!”
“Nắm đ.ấ.m giơ lên cuối cùng cũng biến thành cái xoa đầu yêu thương, quá thích hợp để hâm mộ, như trong tiểu thuyết vậy.”
Có người tỉnh táo hơn để lại ý kiến:
“Chủ kênh lần này làm quá đáng rồi, dù gì cũng là luận văn người ta dày công viết ra, không dám tưởng tượng luận văn của mình bị xóa sẽ sụp đổ đến mức nào.”
Cũng có người hiểu rõ vấn đề lên tiếng:
“Giờ toàn là kịch bản thôi, đừng có mà nghiêm trọng hóa vấn đề, xem cho vui thôi mà.”
Lương Tiểu đáp lại: “Không có kịch bản, hoàn toàn là phản ứng thật, anh ấy yêu tôi như thế đó. (ngại ngùng)”
7
Dường như dân mạng không phục:
“Tiền của đàn ông ở đâu, tình yêu mới ở đó, muốn thử xem một người đàn ông có yêu cô thật lòng hay không thì phải hỏi vay tiền anh ta, cô thử hỏi vay anh ta mười vạn tệ xem sao.”
Lương Tiểu nhân cơ hội tung ra chủ đề video tiếp theo:
“Ai muốn xem thì bấm like bình luận này, trên một nghìn like tôi sẽ vay 10 vạn, trên năm nghìn tôi sẽ vay 20 vạn!”
Lượng like bình luận còn tăng nhanh hơn cả video.
—-
Vài ngày sau, Hà Thắng liên lạc với tôi, hỏi nhà Lương Tiểu có xảy ra chuyện gì không.
Tôi giả vờ không biết gì: “Không nghe nói gì cả, có chuyện gì vậy?”
Trang trò chuyện hiện “Đang nhập”, nhưng cuối cùng chẳng có tin nhắn nào nữa.
Chưa đầy một lúc, điện thoại Lương Tiểu reo lên, cô ta bí mật đi vào phòng vệ sinh nghe, loáng thoáng có tiếng khóc, tôi chỉ nghe được loáng thoáng những từ như “vay tiền”, “khó khăn”, “mấy hôm nữa cần ngay”.
Tiểu Nguyệt lo lắng, nhắn tin riêng hỏi tôi, tôi liền gửi cho cô ấy video ngắn của Lương Tiểu, cô ấy lập tức im lặng.
Hà Thắng bắt đầu hỏi vay tiền bạn bè xung quanh, nhưng ai cũng là sinh viên, tiền sinh hoạt phải nhờ cha mẹ, làm gì có ai dư tiền.
Không vay được ai, Hà Thắng biến mất khỏi trường vào tuần thi.
Khi anh xuất hiện dưới ký túc xá với khuôn mặt xanh xao, mọi người đều giật mình.
Lương Tiểu cười tươi tắn tiến đến, hỏi: “Có tiền rồi à? Mau đưa cho em.”
Tôi nhìn Hà Thắng vẻ u ám, lặng lẽ lùi vào một góc, tìm một chỗ an toàn để xem trò.
Ánh mắt Lương Tiểu dán vào túi tiền trên tay Hà Thắng, vừa định chộp lấy thì Hà Thắng lại lùi về sau.
Lương Tiểu hụt tay, mặt mũi khó chịu: “Gì vậy, không phải đưa cho em sao?”
Hà Thắng vẻ mặt nghiêm túc, hỏi: “Tiểu Tiểu, nói thật đi, nhà em thật sự có chuyện à?”
Ánh mắt Lương Tiểu lảng tránh, giọng nói lộ vẻ chột dạ: “Phải… phải chứ, em không nói với anh rồi còn gì.”
—-
“Cụ thể đã xảy ra chuyện gì, tại sao không thể nói rõ với anh?”
“Em…” Lương Tiểu hít một hơi thật sâu, “Là em mắc bệnh nan y, vốn dĩ em không muốn nói ra, anh đừng ép em nữa.”
Vừa nói, Lương Tiểu vừa ôm đầu rên rỉ đau khổ.
Hà Thắng lấy điện thoại ra, trên màn hình hiện rõ thông tin mà tôi đã lan truyền ẩn danh trong nhóm trường.
“Các cậu có nghe nói không, có một cô gái trong trường chúng ta hỏi vay bạn trai 20 vạn tệ!”
“20 vạn tệ? Có chuyện gì xảy ra với cô ấy à?”
“Không có chuyện gì cả, nghe nói chỉ là để thử lòng bạn trai thôi.”
“Hả? Thế cũng được à? Bạn trai cô ấy giàu lắm sao?”
“Chính vì không giàu nên mới thử bằng tiền đấy.”
“Nghe mọi người nói, tôi cảm giác như mình quen cô ấy, chẳng phải Hà Thắng ở khoa Điện gần đây cũng đi hỏi vay tiền sao?”
“Đúng rồi đúng rồi, anh ấy cũng hỏi tôi, mà hỏi gì anh ấy cũng không nói, có khi nào là anh ấy không?”
“… “
Lương Tiểu mặt tái mét, sau đó nhanh chóng phản ứng lại:
“Không phải đâu, đây chỉ là trùng hợp thôi, em thật sự cần tiền gấp mà.”
Vừa nói vừa vươn tay lấy túi: “Mau đưa cho em.”
Thấy Hà Thắng không nhả tay, cô ta tức tối: “Anh không đưa là anh không yêu em!”
Hà Thắng cười cay đắng, nắm lấy tay Lương Tiểu: “Đi bệnh viện với anh, nếu em thực sự mắc bệnh nan y, dù có bán hết gia tài, anh cũng sẽ chữa trị cho em.”
Lương Tiểu vội vã giằng ra, định quay người bỏ đi, nhưng nhìn lại túi tiền trong tay Hà Thắng, cô ta dịu giọng xin lỗi:
“Xin lỗi anh yêu, là do em nhất thời mù quáng, chẳng phải vì dạo này anh không để ý đến em sao, em chỉ muốn chứng minh với thế giới rằng anh yêu em mà thôi.”
Túi tiền trong tay Hà Thắng rơi xuống đất, khiến Lương Tiểu giật nảy mình.
Anh chậm rãi hỏi: “Em có biết số tiền này từ đâu mà có không?”
—-
8
Lương Tiểu cười xòa: “Không phải là anh hỏi gia đình sao, còn có thể từ đâu được, chẳng phải trộm cũng chẳng phải cướp…”
Mặc dù đang cười, nhưng cơ thể Lương Tiểu theo bản năng lùi lại.
“Là anh bán thận đổi lấy.”
Mắt Hà Thắng đỏ ngầu, anh đứng yên bất động nhìn chằm chằm Lương Tiểu.
Kiếp trước tôi không hiểu tại sao Hà Thắng nhất quyết gi//ết tôi, thậm chí không tiếc hy sinh cả tương lai của mình, giờ đây tôi mới hiểu, hóa ra cả đời anh ta đã bị chính mình và Lương Tiểu hủy hoại.