Chị Cả Như Đường
Chương 1
Tôi là con gái cả trong gia đình.
Khi bố tôi đ.á.n.h mất toàn bộ công ty trên vùng biển quốc tế, tôi đã một mình giành lại nó.
Sau khi tôi cứu sống công ty khỏi bờ vực phá sản.
Bố tôi dẫn đứa con riêng của ông đến trước mặt tôi và nói:
“Như Đường, đây là em trai con, con dẫn nó tìm hiểu về hoạt động của công ty để sau này nó có thể tiếp quản công ty.”
01
Khi bố tôi vừa nói xong câu đó, cả bàn ăn trở nên im lặng như tờ.
Chỉ có dì Quỳnh, người đã chăm sóc tôi từ nhỏ, vẫn bình tĩnh, múc một bát cháo đưa đến bên tay tôi.
Tôi nói một lời cảm ơn, rồi cầm thìa thử nhiệt độ của cháo.
Khẩu vị tôi khá kén chọn, dù chỉ là một bát cháo trắng, cũng phải được hầm trong nồi đất và nấu bằng lửa than đủ hai giờ mới mang ra trước mặt tôi.
Một bát cháo còn cầu kỳ đến vậy, huống chi là con người.
Tôi thong thả ăn sáng, thậm chí không buồn ngước mắt lên.
Mãi đến khi ăn xong bát cháo, tôi mới đặt thìa xuống.
Cả căn phòng đầy người hầu đều im thin thít.
Ngay cả cô em gái mà tôi yêu thương nhất, vốn chẳng biết sợ ai, cũng ngồi ngay ngắn trên ghế, lo lắng len lén nhìn sắc mặt của tôi.
Bố tôi ngồi đối diện tôi, nhìn bộ dạng của tôi mà định nổi cơn thịnh nộ, nhưng không hiểu nghĩ gì mà lại nén giận, mặt mày tái mét.
Tôi cười, nhìn quanh, hỏi: “Sao thế? Bữa sáng không hợp khẩu vị à? Sao không ai ăn?”
“Nếu không ăn thì dọn đi.”
Tôi quay đầu gọi quản gia, bữa sáng cả bàn nhanh ch.óng được dọn sạch sẽ mà không ai nói một lời.
Lúc này tôi mới ngẩng đầu nhìn về phía Tống Nghiễn Nam – người em trai cùng cha khác mẹ của tôi.
Tôi biết đến đứa con riêng này của bố tôi từ lâu.
Quan hệ giữa tôi và cậu ta cũng bình thường, không thân thiết mà cũng chẳng đến mức tệ.
Mẹ ruột của tôi mất khi tôi tám tuổi, còn em gái ruột tôi, Tống Cẩm Hạ, nhỏ hơn tôi sáu tuổi.
Năm mẹ tôi mất, bố tôi rước về từ bên ngoài một người phụ nữ, mà người phụ nữ này mang theo đứa con trai ruột của ông – Tống Nghiễn Nam, lớn hơn Cẩm Hạ hai tuổi.
Ngoại tình trong hôn nhân kèm theo con riêng.
Tuy nhiên, bố mẹ tôi cũng là kết hôn vì lợi ích kinh doanh, hai người ngầm hiểu nhau, ai cũng tự sống cuộc sống riêng, chẳng mấy ai quan tâm đến gia đình, nên tôi đã quen với bầu không khí gia đình như vậy từ nhỏ.
Lúc đó tôi còn nhỏ, từ bé đã được gửi ra nước ngoài học, thời gian ở nhà không nhiều, nên không có dịp giao tiếp nhiều với mẹ kế và em trai cùng cha khác mẹ.
Mãi đến khi tôi về nước bốn năm trước.
Tôi về nước trong tình huống khẩn cấp, khi đó tôi còn đang học tại Harvard, nửa đêm nhận được cuộc gọi từ Cẩm Hạ, cô ấy khóc không thành tiếng ở đầu dây bên kia:
“Chị ơi, chị mau về đi, bố bị người ta lừa, say mê c.ờ b.ạ.c, đ.á.n.h mất công ty ngoài khơi, rồi… rồi không chịu nổi mà… nhảy lầu tự t.ử rồi…”
Tôi còn chưa kịp lấy bằng tốt nghiệp, lập tức bay về nước trong đêm, lúc đó tình cảnh trong nhà chỉ có thể dùng từ hỗn loạn để miêu tả.
Vì tòa nhà không cao, bố tôi nhảy lầu tự t.ử không c.h.ế.t, nằm trong ICU hôn mê bất tỉnh, mỗi ngày đều tốn rất nhiều tiền để duy trì mạng sống.
Mẹ kế của tôi là người không có chính kiến, chỉ biết khóc, thấy tình hình không ổn, ngay cả con trai ruột cũng cho là gánh nặng, bà ta gom gần hết tiền mặt và trang sức trong nhà, chạy theo một thương nhân Hồng Kông.
Em gái tôi, Tống Cẩm Hạ, được nuông chiều mà không biết làm gì, còn Tống Nghiễn Nam thì đang trong kỳ thi đại học, ở nội trú, tôi không cho ai báo tin này cho cậu ta biết.
Những người đến đòi nợ ngày nào cũng tạt sơn đỏ, đe dọa k.h.ủ.n.g b.ố, bị ép đến đường cùng, tôi một thân một mình chạy ra ngoài khơi, và đ.á.n.h cược một lần nữa với người ta.
Tôi đã giành lại được công ty.
Nhưng giành lại được cũng không có ý nghĩa gì nhiều, lợi nhuận của công ty đã giảm sút từ khi tôi còn học đại học, năm nào cũng thua lỗ, đến khi tôi học thạc sĩ, tôi đã phải đi làm thêm bên ngoài để tự kiếm tiền sinh hoạt và đóng học phí.
Tôi mất thời gian bốn năm, cải cách mạnh mẽ, cắt bỏ những lĩnh vực tốn tiền mà không sinh lời, cơ cấu lại hoạt động kinh doanh, điều chỉnh kênh phân phối, thuê người đại diện, làm marketing, mới khó khăn lắm đưa công ty đi vào quỹ đạo, chuyển từ thua lỗ sang có lãi.
Tôi bận rộn bên ngoài cả ngày không ngừng chân, nuôi sống mấy miệng ăn trong nhà.
Bây giờ ngày tháng tốt đẹp rồi, nên ông già mà năm đó tôi phải bán m.á.u, vay nặng lãi để cứu sống, mới dám ngồi đối diện tôi một cách ngang nhiên, dùng giọng điệu hiển nhiên mà nói với tôi: “Như Đường, em trai con cũng lớn rồi, con dẫn nó tìm hiểu công việc của công ty, để sau này tiện cho nó tiếp quản công ty.”
Tôi cười.
Tôi nghĩ có lẽ năm đó nhảy lầu đã khiến ông ta đập đầu hỏng rồi, quên mất ai là người đã cứu vớt công ty mục nát như con thuyền rách nát này để có được như ngày hôm nay.
Nếu không có tôi, ông ta còn không chắc có ngồi ở đây được như thế này hay không, còn dám mặt dày nói ra những lời như vậy.
Tôi không lên tiếng, lần đầu tiên ngẩng đầu nhìn thẳng vào người em trai đã trưởng thành của tôi.
Tống Nghiễn Nam ngồi bên cạnh bố mặt mày tái mét, trên gương mặt cậu ta lộ rõ vẻ ngạc nhiên, dường như cậu ta cũng rất sốc trước câu nói này của ông, cậu nhanh ch.óng quay sang nhìn tôi, vô thức nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Chị cả.”
Tôi nhướn mày.
Tống Nghiễn Nam nhìn thẳng vào tôi, không né tránh.
Tôi khẽ cười một tiếng, cúi đầu nâng tách trà, thong thả, giọng điệu ôn hòa: “Thật vậy, là tôi sơ suất, Nghiễn Nam sắp tốt nghiệp rồi, đến lúc vào công ty thực tập rồi.”