Cô Con Gái Út
5
Bà nói: “Tiền tiêu vặt là để mua quà vặt, còn tiền mua dụng cụ học tập thì tính riêng. Mẹ có tiền, con đừng lo không đủ tiền tiêu.”
Tôi mua quà vặt và chia sẻ với những đứa trẻ khác.
Người tôi chia sẻ nhiều nhất chính là Miêu Quân.
Mặc dù cậu ấy từng nói tôi là khỉ Tôn Ngộ Không, nhưng cậu ấy đã xin lỗi, và dù sao đi nữa, tôi cũng xem cậu ấy là anh trai tôi.
13
Năm tôi mười hai tuổi, xí nghiệp quốc doanh cải tổ, Hà Vi, người luôn tự hào về công việc “bát sắt”(*) của mình, mất việc.
(*) có tính ổn định cao, gần như không bị sa thải và có thu nhập ổn định dù thấp hơn mặt bằng chung.
Còn tôi thì thi đậu vào trường trung học ở huyện. Bà ngoại nhất quyết cho tôi đi học, điều này khiến Hà Vi và Dương Liên Tâm không vui.
Họ vẫn nghĩ rằng số tiền bà ngoại có nên để lại cho Phú Quý.
Tôi không thích họ, khi bà ngoại bảo tôi đến nhà họ dịp Tết, tôi đã từ chối.
Ông ngoại ngồi bên cạnh mỉa mai: “Bà ngoại của mày vì muốn tốt cho mày. Bà ấy có nuôi mày cả đời không? Bà ấy già rồi, rồi sẽ c.h.ế.t. Mày cuối cùng cũng phải về với cha mẹ mày.”
“Bây giờ không lấy lòng cha mẹ mày, sau này mày sẽ không có chỗ mà ở đâu.”
“Họ không phải cha mẹ tôi, chỉ có Liễu Thúy Phân là mẹ tôi. Bà ấy sẽ sống lâu trăm tuổi và sống với tôi trong một ngôi nhà lớn.”
Bà ngoại chuyển lên huyện ở trọ để tôi đi học, trong khi đó bà làm giúp việc.
Chủ nhà đối xử rất tốt với bà, thường tặng bà cá thịt.
Sau này tôi mới biết, bà ngoại sợ tôi thiếu dinh dưỡng nên đã mua cá tươi và gà thả vườn ở chợ, nhưng lo tôi trách bà tiêu xài hoang phí nên mới giả vờ rằng những thứ đó là do chủ nhà tặng.
Mãi sau này tôi mới nhận ra sự dối trá đầy thiện ý của bà ngoại.
Bà thậm chí còn lừa tôi: “Mẹ thích ăn đầu gà và đầu cá, chúng ngon tuyệt.”
Nhưng ai lại không thích thịt gà tươi và cá tươi, mà lại thích ăn đầu gà, đầu cá đầy xương?
Bà ngoại là một kẻ đại l.ừ.a đ.ả.o, bà đã lừa tôi không chỉ một lần.
Bà nói với tôi rằng khối u ở bụng dưới của bà đã biến mất, và bà đã cắt bỏ nó ở bệnh viện.
Nhưng sau này tôi mới biết, khối u không hề được cắt bỏ, mà ngày càng lớn hơn.
14
Tan học về nhà, chưa bước vào cửa, tôi đã ngửi thấy mùi thơm tỏa ra từ bên trong.
Tôi đẩy cửa vào: “Mẹ ơi, hôm nay mẹ nấu món gì vậy?”
Người tôi thấy không phải là bà ngoại, mà là ông ngoại đã lâu không gặp. Ông đang uống rượu với một đĩa đồ kho, vỏ chai rượu bị đập vỡ đầy sàn nhà.
“Nguyệt Nhi về rồi à!” Ông ngoại cười toe toét, vẫy tay gọi tôi: “Lại đây, uống với ông vài ly.”
Theo phản xạ, tôi định chạy trốn, nhưng ông ngoại đang say chặn đường tôi lại.
Ông ngoại có sức lực kinh người, ông mạnh mẽ kéo tôi vào phòng ngủ.
“Nguyệt Nhi ngoan, con càng lớn càng xinh đẹp, trông hệt như bà ngoại của con hồi trẻ.”
“Đi nào, ông ngoại sẽ cho con xem một ‘bảo bối’ lớn, đảm bảo con sẽ thích mê mẩn.”
“Sớm muộn gì con cũng sẽ lấy chồng, lợi cho người ngoài chi bằng lợi cho ông đây.”
Tôi hét lên cầu cứu, dùng hết sức đá ông ngoại, cổ tay tôi bị ông siết c.h.ặ.t đến đỏ bừng.
Là một cô bé 14 tuổi, tôi hoàn toàn không phải là đối thủ của ông ngoại to lớn.
Tôi sợ hãi đến bật khóc, phát ra những tiếng kêu cứu đau đớn.
Ông ném tôi lên giường, bắt đầu cởi quần áo, tôi tìm cơ hội để chạy, nhưng ông lại tóm lấy cổ chân tôi và kéo tôi ngã xuống đất.
“Bà ngoại mày không sinh được con cho tao, mày sinh cho tao một đứa đi. Nhà họ Dương không thể tuyệt tự được.”
Tôi ngã xuống đất, trán bị đập mạnh, m.á.u tràn vào mắt khiến tôi không nhìn rõ xung quanh.
“Ông ngoại, xin tha cho con. Sau này con sẽ kiếm tiền để ông tiêu xài.” Tôi yếu ớt nói, hy vọng ông sẽ buông tha tôi.
“Nguyệt Nhi ngoan, khi con thành phụ nữ, con sẽ hiểu niềm vui là gì.”
“Bốp!
Bàn tay của quỷ dữ không thể tiếp tục làm điều xấu xa, bởi thiên thần bảo vệ tôi đã xuất hiện.
Bà ngoại tôi vừa đi chợ về, bà cầm chai rượu đập thẳng vào đầu ông ngoại.
Ông ngoại ngã quỵ xuống, bà ngoại đỡ tôi dậy, sơ cứu đơn giản rồi đưa tôi đến đồn cảnh sát.
“Tôi muốn tố cáo chồng tôi, vì tội cố ý cưỡng h.i.ế.p thiếu nữ vị thành niên.”
Vết thương trên người tôi cùng với lời khai của hàng xóm đủ để chứng minh tội lỗi của ông ngoại.
Sau khi bị bắt, ông ngoại còn trơ trẽn quát vào mặt bà: “Bà không thể sinh con cho tôi, nên bà phải bù đắp cho tôi, để Nguyệt nó bù đắp cho tôi là hợp lý rồi.”
“Thế nào gọi là cố ý cưỡng h.i.ế.p vị thành niên? Ngày trước bà sinh ra Liên Tâm khi mới 17 tuổi, tình nhân của bà chẳng phải đã cưỡng h.i.ế.p bà thành công rồi sao, sao bà không tố cáo hắn cưỡng h.i.ế.p đi?”
“Nếu tôi phải ngồi tù, thì sau này Dương Liên Tâm và Hà Phú Quý sẽ không thể thi công chức hay nhập ngũ. Bà xem liệu Dương Liên Tâm có oán hận bà, người mẹ này, đến c.h.ế.t không?”
Bà ngoại quyết tâm bắt ông ngoại phải trả giá, nhưng Dương Liên Tâm lại xuất hiện.
Bà ấy khóc lóc, quỳ xuống ôm chân bà ngoại: “Mẹ, mẹ thương Phú Quý đi mà, thằng bé học hành không giỏi, con và lão Hà dự định để nó học xong cấp hai rồi nhập ngũ. Nếu ba phải ngồi tù, Phú Quý sẽ có một người ông tù nhân, nó sẽ không qua được kỳ thẩm tra lý lịch mà nhập ngũ đâu.”
“Chị thương Phú Quý nhiều thế, sao Chị không nghĩ cho Ngoan Ngoãn một chút? Dù có chuyện gì xảy ra, trốn tránh cũng không phải cách giải quyết.” Lần này giọng bà ngoại trở nên nghiêm khắc hiếm thấy. “Chị bảo Phú Quý đến gặp tôi, hỏi nó xem nó muốn chị mình bị thiệt thòi hay tiền đồ của nó quan trọng hơn.”
Dương Liên Tâm ngẩng đầu lên, dò hỏi: “Nếu Phú Quý nói tiền đồ quan trọng hơn, thì mẹ sẽ tha cho ba sao?”