Gả Cho Một Kẻ Què
8
“Thưa mẫu thân, trong chùa vẫn còn cướp hay không còn chưa rõ, mẫu thân muốn con đi nộp mạng sao?” Ta gạt tay bà ra, định đi theo những người khác.
Bà ta lại nhào lên, ôm c.h.ặ.t lấy ta, quỳ xuống cầu xin: “Hoàn Châu, mẫu thân xin con, mẫu thân xin con, hãy cứu lấy Hoàn Bích!”
Bà ta khóc lóc đến tan nát cõi lòng, vị chủ mẫu nhà họ Trình luôn cao cao tại thượng, bây giờ chẳng còn phong thái gì, trông đáng thương như một con ch.ó rơi xuống nước.
Tiểu sa di đã dẫn mọi người đi về phía quan đạo, những người khác không dám trì hoãn vì chúng ta, cũng đi theo. Trước cửa hang chỉ còn lại ta và đại phu nhân.
Ta chưa bao giờ ở trong hoàn cảnh thế này với bà ta.
Ta nhìn lên núi, bọn cướp đã đốt lửa, ngôi chùa đã cháy rực, khói đen cuồn cuộn như một con quái vật khổng lồ đang nhìn chằm chằm vào ta.
Một lúc lâu sau, ta thở dài nhìn đại phu nhân: “Mẫu thân à, bà luôn chê ta thô tục, không có giáo dưỡng. Mẫu thân có từng nghĩ sẽ có ngày bà phải quỳ xuống cầu xin ta đi cứu con gái của bà không?”
Bà ta chỉ quan tâm đến việc cầu xin ta cứu Trình Hoàn Bích, không để ý đến lời mỉa mai của ta, chỉ rơi nước mắt, giọng nói đầy bi thương: “Ta sai rồi, Hoàn Châu, ta không tốt với con, ta c.h.ế.t cũng không tiếc, nhưng Hoàn Bích là đứa tốt, nó chưa bao giờ nói con sai một lời nào trước mặt ta cả!”
“Tiểu nương của ta cũng chưa bao giờ nói xấu bà, nhưng bà vẫn hại c.h.ế.t bà ấy.”
Bà ta sững lại, buông tay ta ra, như không dám tin rằng ta sẽ nói như vậy.
“Thì ra con luôn hận ta vì nghĩ rằng ta hại c.h.ế.t tiểu nương của con? Sao con có thể nghĩ rằng ta hại c.h.ế.t bà ấy? Năm đó ta chưa từng làm khó hai mẹ con các người mà!”
Ta cảm thấy buồn cười: “Chưa từng làm khó ư? Bà ném chúng ta vào căn nhà dột nát, mặc kệ chúng ta, không cho cha đón chúng ta về phủ, để chúng ta chịu đủ mọi khổ cực, để tiểu nương của ta c.h.ế.t bệnh trong căn nhà nhỏ, bà đã làm gì, bà quên hết rồi sao?”
“Ta phải làm gì nữa?”
Bà ta xấu hổ và phẫn nộ, tức giận nói: “Bà ấy là nha hoàn hồi môn của ta, là người ta tin tưởng nhất, vậy mà trong lúc ta mang thai, lại trèo lên giường của phu quân ta. Con muốn ta phải đối xử với bà ấy như thế nào? Con có biết bao nhiêu lần ta muốn bà ấy c.h.ế.t không, ta hoàn toàn có thể bịa ra tội danh nào đó, rồi đ.á.n.h bà ấy đến c.h.ế.t, nhưng ta đã không làm vậy. Ta nể tình chủ tớ bấy lâu, đã tha cho bà ấy, còn cho bà ấy một chỗ ở an phận, vậy mà vẫn không đủ nhân từ sao?”
Ta đã từng nghĩ, ít nhất đại phu nhân cũng biết mình tàn nhẫn đến nhường nào.
Thì ra trong lòng bà ta, bà ta vẫn là người nhân từ, còn ta lại là kẻ không biết điều.
Ta thất vọng vô cùng, lắc đầu: “Đại phu nhân, bà thừa biết tiểu nương của ta rất nhát gan, luôn trung thành với bà, bà ấy sẽ không bao giờ muốn quyến rũ cha. Một người phụ nữ yếu đuối như bà ấy, cha muốn bà ấy, liệu bà ấy có thể phản kháng không? Bà đã bao giờ nghĩ xem ai mới là người có lỗi với bà chưa?
“Bà luôn chê ta không có giáo dưỡng, nghĩ rằng ta luôn chống đối bà. Đúng, ta thù địch với bà thật, nhưng ta không chống đối vì bản thân mình, mà là vì tiểu nương của ta.
“Những năm sống trong căn nhà nhỏ, mỗi ngày bà ấy đều nhớ đến bà, bà ấy nói bà ấy theo bà từ năm sáu tuổi, bà dạy bà ấy đọc sách, dạy bà ấy pha trà. Vào mùa xuân, hai người cùng ra ngoại thành hái rau dại, chơi trò gia đình. Đến mùa đông, hai người lại cùng ngồi bên giường làm kim chỉ. Bà ấy luôn nhắc đến bà, nói rằng bà ấy có lỗi với bà, rõ ràng bà ấy mới là người đáng thương nhất, vậy mà mỗi ngày vẫn mong bà tha thứ.
“Tiểu nương của ta là người tốt như vậy, nhưng bà lại coi bà ấy là một hồ ly tinh quyến rũ phu quân của nà, không bao giờ chịu gặp bà ấy, không bao giờ chịu nghe bà ấy nói một lời, huống hồ là đứng ra bênh vực bà ấy. Bà có xứng với sự kính trọng của bà ấy không, đại phu nhân?”
Có lẽ những lời này cuối cùng cũng đã khiến bà ta tỉnh ngộ, bà ta nhớ lại rằng nhiều năm trước đây, bà ta và tiểu nương của ta từng là những người tỷ muội thân thiết nhất.
Đại phu nhân sững sờ nhìn ta, toàn thân run rẩy: “Ta… ta…”
Bà ta không còn lời nào để biện hộ.
Chốc lát sau, thân thể bà ta như đổ sụp xuống, ngồi bệt xuống đất.
“Không phải thế, không phải thế…”
Bà ta nghẹn ngào không nói nên lời, ôm mặt khóc nức nở như một vũng bùn nhão.
Ta nhìn bà ta, hít sâu một hơi, điều chỉnh lại cảm xúc, sau đó nhìn về hướng ngôi chùa.
Cuối cùng, ta vẫn cầm lấy cây trượng hàng ma bên cạnh, đi về phía ngôi chùa trên núi.
Có lẽ, Trình Hoàn Bích vẫn còn ở trong đó.
Ngôi chùa đã bị thiêu rụi, nếu nàng ta còn ở trong đó, chẳng phải sẽ bị thiêu sống sao.
15
Ta lặng lẽ tiến về phía ngôi chùa.
Ngôi chùa đã bị lửa thiêu rụi, mùi cháy khét lan tỏa khắp nơi. Trước cửa lớn, một tên cướp gầy gò đang lục lọi trên x.á.c c.h.ế.t, thậm chí định nhổ cả răng bạc từ miệng của người c.h.ế.t.
Ta quan sát thật lâu, chắc chắn ở đây chỉ còn hắn một mình, mới rón rén tiến lại từ sau lưng hắn.
Tiếng gỗ cháy tí tách che giấu tiếng bước chân của ta, gã đàn ông hoàn toàn không hề hay biết có người sau lưng.
Ta siết c.h.ặ.t cây trượng Hàng Ma, định giáng một cú chí mạng.
Ngay lúc đó, một mũi tên rít qua không trung, xuyên thẳng vào người tên cướp.
Ta giật mình, vội nấp sau tượng sư t.ử đá, qua khe hở nhìn thấy một đội binh lính đang chạy về phía chùa.
Người dẫn đầu chính là Tạ Hoài Chu.
Hắn mặc áo trắng vấy m.á.u, thần sắc lạnh lùng, bước vào ngọn lửa rực cháy.
“Có ai đó không? Mau ra đây!” có người hét lên.
Ta ném cây trượng Hàng Ma xuống, bước ra.
Tạ Hoài Chu sững lại.
“Trình cô nương.”
Hắn bước nhanh về phía ta, nhưng dừng lại cách ta một bước chân.
Ánh mắt hắn, như một sợi dây căng, cuối cùng cũng được thả lỏng: “Cô không sao thì tốt rồi.”