Hoan Nhan
10

Cập nhật lúc: 2026-09-02 22:32:08 | Lượt xem: 2

Ta đáp qua loa, nhưng khi kịp phản ứng, người kia đã đi mất.

Ta tìm rất lâu, cuối cùng gặp được người đó, hỏi hắn Tú Trúc là ai, hắn dẫn ta đến một ngôi chùa nhỏ, ở đó ta gặp Tú Trúc.

Nàng ấy thật sự rất giống ta, ta bước lên hỏi nàng từ đâu đến, nàng bảo không nhớ, chỉ nhớ trước nhà có một con mương hôi thối, nàng có một tỷ tỷ, đôi giày của tỷ ấy luôn rách, ngón chân cái thò ra ngoài quanh năm.

Ta ôm nàng khóc, gọi nàng là Nhị Nha.

“Muội không c.h.ế.t, thật tốt quá.”

Tú Trúc nói rằng sư phụ của nàng nhặt nàng trong một chuyến du hành, lúc đó cứ tưởng nàng không qua khỏi, nhưng không ngờ nàng sống sót.

Chỉ có điều, tai trái của nàng đã điếc.

“Là hắn đánh.” Ta vừa khóc vừa nói, “Cái tát ấy quá mạnh, muội còn nhỏ như vậy…”

Tú Trúc đã quên hết mọi chuyện, không nhớ gì cũng tốt.

Ta muốn đưa muội ấy về kinh, nhưng muội lại nói muốn ở lại nơi này, vì sư phụ muội đã già yếu, muội phải ở lại phụng dưỡng.

“Tỷ ơi, tỷ ở lại đây với muội được không? Đợi khi sư phụ… muội sẽ cùng tỷ về kinh.” Muội vừa khóc vừa nói.

Ta đồng ý.

Ta nghĩ đây chính là số mệnh, số phận của ta và muội muội đã rất may mắn rồi, muội không c.h.ế.t, ta cũng không c.h.ế.t, mỗi người đều có duyên phận riêng.

Sau khi hoàn thành công việc, ta ở lại với muội muội nửa tháng rồi mới quay về kinh.

Đến tháng Chạp, ta muốn sớm quay lại Tùng Tùng huyện để đón Tết cùng muội muội, nên ngay ngày đầu tiên trở về kinh, ta đã đến tìm đại nhân.

“Đại nhân, ta đã tìm thấy muội muội rồi, vì vậy, ta muốn từ chức, để có thể ở bên muội ấy.”

Đại nhân ngẩng đầu từ bàn làm việc, nhìn ta, trong mắt có điều gì đó thoáng qua nhưng nhanh chóng lặng yên. Ngài gật đầu nhẹ nhàng, “Cũng được, để Á An tiễn ngươi đi.”

“Được!” Ta cười với đại nhân, nhưng lần này ngài không cười đáp lại ta.

***

Ta đến từ biệt lão phu nhân và phu nhân.

Phu nhân nhìn ta, xin lỗi vì những lời khó nghe nàng đã nói lần trước.

Nhưng nàng không đồng ý cho ta rời đi, còn giới thiệu quản gia thân tín của nàng, ép ta gả cho  Lưu quản gia.

“Hắn là người tốt, diện mạo cũng khá, đã theo ta nhiều năm, trong tay cũng có chút bạc, ngươi gả cho hắn chính là trèo cao đấy.”

Ta tròn mắt kinh ngạc nhìn phu nhân, lần đầu tiên ta phản đối, “Phu nhân, ta không bán thân, ta là dân thường!”

Nàng không có tư cách ép buộc ta chuyện hôn nhân như vậy.

“Không chịu gả là vì ngươi muốn đợi ta c.h.ế.t rồi làm thiếp kế ư? Ngươi đừng mơ tưởng nữa.”

“Ta nói cho ngươi biết, một khi ta đã mở miệng, ngươi phải nghe theo. Nếu không, ta sẽ khiến ngươi vĩnh viễn không thể rời khỏi kinh thành!”

Nàng ra lệnh cho người bắt giữ ta, nhốt vào phòng củi.

Lão phu nhân và phu nhân cãi nhau một trận, lão phu nhân đích thân đến phòng củi để đưa ta ra ngoài, nhưng người hầu của phu nhân đẩy lão phu nhân ngã xuống đất, còn mắng bà là “lão bất tử.”

Tức giận đến mức ta đập vỡ cửa sổ, xông ra đ.á.n.h người hầu của phu nhân.

***

Đại nhân vội vã trở về, phu nhân dẫn theo nhóm người hầu của nàng ngăn chúng ta lại như thể chuẩn bị đ.á.n.h nhau.

Nàng nói, “Ta đã nói một lời thì không bao giờ rút lại. Thừa Phong, hôm nay nếu ngươi không nghe theo ta, chức quan này ngươi cũng đừng hòng làm nữa.”

Trong đầu ta ong ong vì tức giận, “Ngươi lấy tư cách gì nói ra những lời như vậy, chức quan của đại nhân là do ngài tự mình giành lấy, có liên quan gì đến ngươi đâu.”

Đại nhân đã trải qua bao nhiêu khổ cực mới có được ngày hôm nay, dựa vào cái gì nàng dám sỉ nhục ngài như thể ngài dựa vào nàng để làm quan.

Phu nhân ra lệnh cho người hầu đ.á.n.h ta.

“Đủ rồi!” Giọng đại nhân trầm lặng và lạnh lẽo, “Ngươi thu dọn đồ đạc về nhà đi, nhà họ Tiêu ta nhỏ không chứa nổi ngươi.”

Phu nhân chỉ vào đại nhân, bảo ngài chờ đó.

Ngày hôm sau, Trương các lão liền dẫn người đến dâng tấu buộc tội đại nhân, ngay cả Hầu gia cũng đến khuyên đại nhân nên nhượng bộ, xin lỗi phu nhân, đón nàng về.

Nhưng đại nhân không đồng ý.

Hầu gia chỉ tay vào đại nhân, nói, “Ngươi đắc tội nửa triều đình, chẳng lẽ ngươi không muốn làm quan nữa sao!”

Đại nhân đứng đó, khoanh tay, cười nhạt nói, “Nếu thật sự như vậy, thì cái chức quan này ta không làm cũng chẳng sao!”

Hầu gia giận dữ bỏ đi.

***

Trương các lão có nhiều bè cánh, cùng nhau dâng tấu buộc tội, bới móc lỗi lầm của đại nhân.

Nửa tháng sau, đại nhân bị cách chức.

Khi đại nhân cởi quan phục trở về, ta và Á An đứng trước cửa đợi ngài, vừa nhìn thấy ngài chúng ta đều bật khóc.

Nhưng đại nhân lại cười,

“Không còn làm quan nữa, ta cũng có thời gian suy nghĩ kỹ hơn.”

Chúng ta đi theo sau đại nhân, ngài lại đóng cửa thư phòng, cầm lấy chiếc quạt mà Mã gia yêu thích nhất, mở ra rồi lại gập vào, mở ra rồi lại gập vào…

Đại nhân thức trắng đêm, ta cũng không dám ngủ, chỉ ngồi gục ở cửa chờ ngài.

Đến sáng, ta mang bữa sáng vào, đại nhân cho phép ta vào. Ta nhẹ giọng nói, “Ngài ăn chút gì rồi hãy nghỉ ngơi đi ạ.”

“Hoan Nhan,” đại nhân cẩn thận đặt lại chiếc quạt vào ngăn kéo, “Ta có phải là người vô dụng không?”

Ta lắc đầu, “Ngài rất tài giỏi, dân chúng ở Đông Thái và Trường Trị đến giờ vẫn còn nhớ ngài, mong ngài quay lại.”

Đại nhân mỉm cười, tựa lưng vào ghế, không biết đang suy nghĩ gì.

***

Trong ngày, phu nhân đến, nàng đòi hòa ly, sau đó nói rất nhiều lời khó nghe.

Nàng còn định sai người đ.á.n.h ta, đại nhân che chắn cho ta, lạnh lùng nhìn nàng, rồi bất chợt cười.

Ta lo lắng hỏi, “Đại nhân, ngài… ngài sao vậy?”

Đại nhân cúi xuống nhìn ta, “Hoan Nhan, ta đã thông suốt rồi.”

“Thông suốt điều gì?”

“Nếu sự kiêu ngạo trở thành rào cản của ta, thì ta không cần sự kiêu ngạo đó nữa.”

***

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8