Lư Mộc Lan
20

Cập nhật lúc: 2026-09-03 00:10:15 | Lượt xem: 5

“Mũi tên trước đó nàng trúng ở trước cửa Chính Dương Lâu đã khiến Hoắc Đình không thể ngồi yên được nữa. Rõ ràng có kẻ đã biết huynh ấy muốn bảo vệ ai, vì thế huynh ấy phải hành động trước, tiêu diệt nhà họ Bành và nhà họ Chu. Không chỉ vậy, huynh ấy còn phải diệt trừ cả Bành Diệu Tông và Chu Phượng Sơ để diệt khẩu. Mặc dù huynh ấy biết rằng làm vậy sẽ khiến Hoàng thượng nghi ngờ, huynh ấy vẫn phải làm.

“Trừ khử nhà họ Bành và Chu vốn là kế hoạch của Hoàng thượng và đường huynh đã bàn từ lâu. Huynh ấy từng nói với ta rằng với tính đa nghi của Hoàng thượng hiện giờ, sau nhà họ Bành và nhà họ Chu, ắt đến lượt huynh ấy. Nhưng giá trị lớn nhất của huynh ấy là còn có thể đối trọng với Dục vương. Đây cũng là lý do khiến đường huynh mạo hiểm, dù biết bị Hoàng thượng nghi ngờ, cũng vẫn quyết tâm g.i.ế.c Bành Diệu Tổ.

“Bành Diệu Tổ không c.h.ế.t, nàng sẽ luôn đối mặt với nguy hiểm đến tính mạng.”

Trong bóng tối, ta siết c.h.ặ.t nắm tay, không muốn để Hoắc Trì nhận ra sự rung động trong lòng ta.

Ta chỉ biết Hoắc Đình là người có dũng khí và mưu lược, nhưng không ngờ tất cả những mưu tính sâu xa của ngài ấy đều vì ta mà ra. Càng không ngờ vẻ thản nhiên trên gương mặt ngài  ấy hôm đó lại đến từ đâu.

Hôm ấy ngài ấy đã nói muốn ta buông bỏ tất cả, sống đúng với bản thân mình.

Nhưng ngài ấy dựa vào đâu mà nghĩ rằng sau khi ta biết được tất cả những điều này, ta vẫn có thể buông bỏ?

“Khi đó, ta muốn nghe cô nói, cô thực sự muốn sống một cuộc đời như thế nào.”

Khi ngài ấy nói những lời đó, ánh mắt như mang cả dải ngân hà, bao la thăm thẳm, nhưng lòng ngài ấy còn sâu sắc hơn đôi mắt kia nhiều.

Làm sao trên đời lại có người giỏi nhẫn nhịn và giấu giếm đến như vậy?

Ngài ấy biết rõ tình cảm thanh mai trúc mã giữa ta và Hoắc Trì, biết bản thân không có nhiều cơ hội, nên bao năm qua, luôn đứng ở nơi rất xa.

Ít nhất trong mắt ta, là rất xa.

Đến lúc cuối cùng, khi cần nói điều gì đó, ngài ấy lại hỏi, ta muốn sống cuộc đời như thế nào?

Ta xoa mắt, cười bất lực.

Rồi ta hỏi ngược lại Hoắc Trì: “Giờ ngài nói với ta những điều này, là vì sao?”

“Mộc Lan, theo ta đi, chúng ta rời khỏi kinh thành, đến Giang Nam. Chẳng phải nàng từng nói muốn đi xem non nước miền Nam sao?”

“Ý ngài là muốn bỏ lại tất cả đống rắc rối này cho Hoắc đại nhân, rồi ta và ngài cùng trốn đi để sống cuộc sống mòn mỏi?”

“Nàng và ta đều vô danh tiểu tốt, quản sao được? Hơn nữa những chuyện này cũng không phải hoàn toàn do nàng gây ra. Thật lòng mà nói, phần lớn tai họa hôm nay đều là vì đường huynh quyền cao chức trọng mà gây ra. Chẳng phải đại ca và đại tẩu của ta cũng bị liên lụy như vậy sao? Mộc Lan, sống sót mới là quan trọng.”

17

“A Trì, lòng ta đã lạnh đến tận cùng.”

Ngay lúc này, chỉ có những giọt nước mắt vừa trào ra khỏi khóe mắt là còn nóng, nóng đến mức làm rát cả má ta.

“Dù chuyện ở Mậu Huyện quả thực có liên quan đến Hoắc đại nhân, thì đó cũng là vì có kẻ ác ý muốn hãm hại ngài ấy, ngài ấy hoàn toàn không có tội lỗi gì. Năm ấy khi chúng ta tìm đến, liệu ngài ấy có từ chối chúng ta lấy một lời không? Suốt những năm qua, ngài ấy có bạc đãi ngài bao giờ không? Chúng ta đã nhận được ân huệ từ ngài ấy, dù không phải là vinh hoa phú quý, nhưng ít nhất cũng không thiếu thốn gì về cái ăn cái mặc.”

Ta ngày ngày mong ngài thành tài, Hoắc đại nhân cũng như thế. Ngài đọc nhiều sách thánh hiền như vậy, sao lại có thể nói ra những lời vô ơn bạc tình như thế chứ?

Ta đứng dậy định xuống xe, nhưng Hoắc Trì bất ngờ giữ c.h.ặ.t cổ tay ta: “Bây giờ nàng đi chính là tự tìm cái c.h.ế.t. Dù dẹp được loạn Dục vương, Hoàng thượng cũng sẽ không tha cho huynh ấy.”

Ta cúi đầu nhìn Hoắc Trì, từng chữ từng lời thốt ra: “Ta nguyện cùng sống c.h.ế.t với Hoắc đại nhân.”

Bàn tay đang nắm c.h.ặ.t ta đột nhiên buông xuống: “Mộc Lan, nàng còn nói rằng nàng không có tình cảm với đường huynh?”

“Hoắc Trì, ta hy vọng ngài hiểu rằng, trên đời này còn có những tình cảm sâu nặng hơn tình cảm nam nữ, và ta càng mong ngài hiểu được lòng biết ơn. Việc ngài không có khả năng trả ơn không phải là lỗi của ngài, nhưng nếu vô ơn bạc nghĩa, lại nói những lời lạnh lùng sau lưng người khác, đó chính là sai lầm lớn.

“Đừng theo ta nữa, ngài là thân thích duy nhất còn lại của Hoắc Tân thiếu gia trên đời này. Hy vọng ngài rời khỏi kinh thành, sống cuộc sống ngài mong muốn.”

Ta vén rèm xe lên, định ra lệnh cho xa phu dừng xe, thì đột nhiên thấy hắn kéo căng dây cương, khiến ngựa dựng cả người lên, suýt lật ngửa cả xe.

Ta ngã xuống trong xe, đau đớn nhưng vẫn kịp thấy vài thanh đao sáng loáng ngay trước mặt.

Người cưỡi trên ngựa có chút quen thuộc.

Hoắc Trì nhanh ch.óng bước ra khỏi xe trước: “Khánh Chương huynh, tướng quân họ Từ đã đồng ý để ta đưa Mộc Lan đi, vì sao ngươi lại làm thế này?”

Từ Khánh Chương siết c.h.ặ.t roi ngựa, ánh mắt lạnh lùng: “A Trì, xin lỗi, trong thời loạn thế này, lựa chọn rất quan trọng.”

Hoắc Trì kéo ta lại, chắn phía sau mình, từ ngỡ ngàng đến giận dữ, hắn tức đến đỏ bừng cả cổ: “Cha ngươi chẳng phải đã nhận ân huệ từ đường huynh ta sao? Nếu không nhờ huynh ấy, Dục vương đã không tha cho ông từ lâu rồi, ngươi quên rồi à?!”

“A Trì, chúng ta là bạn đồng môn, ta phải nhắc nhở ngươi rằng, dưới quyền lực của Hoàng thượng, ân sủng chỉ có thể đến từ ngài ấy. Nhà họ Từ của ta cũng chỉ trung thành với Hoàng thượng mà thôi.”

Từ Khánh Chương liếc mắt nhìn ta đang đứng sau lưng Hoắc Trì: “Tướng quốc Hoắc Đình ôm binh kiêu ngạo, có ý đồ mưu phản. Chúng ta nhận lệnh bắt giữ cả phủ của hắn, hai người không mau đầu hàng sao?”

Ta nắm c.h.ặ.t con d.a.o găm giấu trong tay áo, nhưng Hoắc Trì đã rút ra thanh trường đao giấu dưới đệm ngồi trước ta.

Hắn có chút do dự, nhưng chỉ trong thoáng chốc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8