Sau Chia Tay, Tôi Tìm Được Tình Yêu Đích Thực
Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-09-03 05:01:10 | Lượt xem: 3

Trong suốt hai ngày này, anh ta vẫn kiên trì gọi điện và nhắn tin cho tôi. Người từng quấn quýt giờ lại trở thành anh ta. Cuối cùng, tôi cũng hiểu được tâm trạng của anh vào những ngày trước đó.

Hóa ra, bị người mình không thích quấy rầy thật sự rất phiền.

Tôi chau mày, cố gắng tìm một chỗ đặt chân giữa đống đồ đạc ngổn ngang.

Kéo vali vào trong phòng ngủ, tôi bắt đầu cho hết quần áo trong tủ vào đó.

Đồ đạc của tôi thật sự rất ít dù tôi đã sống ở đây nhiều năm.

Chỉ có quần áo, mỹ phẩm và một vài đôi giày.

Ngoài ra, không cần mang theo thứ gì khác.

Đứng cuối giường, tôi nhìn quanh căn phòng. Chỉ hai ngày không về mà mọi thứ đã trở nên rất xa lạ.

Như thể tôi chưa bao giờ thuộc về nơi này.

Thực ra, tôi cũng không thuộc về nó.

Chiếc gối tựa màu đen trên ghế sofa được mua trong những lần hiếm hoi chúng tôi đi dạo phố cùng nhau, do Tùy Hoài chọn.

Hồi đó, tôi thích chiếc gối hình con gấu màu nâu nhưng Tùy Hoài lại nói nó không hợp với cách bài trí của nhà, nên anh đã lấy chiếc gối trong xe và tiện tay ném chiếc gối đen vào trong.

Còn cả búp bê Disney nữa.

Năm ngoái, nhân kỷ niệm hai năm yêu nhau, tôi đã năn nỉ Tùy Hoài mãi, cuối cùng anh đồng ý cùng tôi đến Disney.

Nhưng đến ngày đi chơi, công ty gọi anh về. Lần đó, tôi chỉ có một mình ở Disney.

Dù có chút buồn nhưng tôi vẫn giấu cảm xúc rất tốt. Khi về nhà, tôi cầm búp bê khoe với Tùy Hoài, anh chỉ liếc qua rồi nói: “Em bao nhiêu tuổi rồi mà còn trẻ con thế.”

Cảm thấy ấm ức, tôi đã giấu búp bê trong góc tủ cho đến hôm nay mới lấy ra lần nữa.

Mọi thứ ở đây đang lặng lẽ thể hiện nỗi đau của tôi.

Và hôm nay, tôi sắp phải rời đi rồi.

Tôi nhìn căn phòng lần cuối, rồi lùi bước và khép cửa lại.

Ngay lúc đó, tiếng khóa mật mã vang lên, tôi ngẩn người, ngẩng đầu lên và bắt gặp ánh mắt của Tùy Hoài.

Anh trông gầy đi thấy rõ, cằm lún phún râu.

Thấy tôi, anh lo lắng.

“Niên Niên.” Tùy Hoài gọi tên tôi.

Tôi nắm chặt vali, nhẹ nhàng ừ một tiếng.

Tùy Hoài đi vào nhà, thấy chiếc vali của tôi, anh đau lòng nói: “Em phải đi thật sao? Em thật sự muốn chia tay anh à?”

Tôi chưa kịp lên tiếng, anh lại nói: “Hôm đó là anh sai, Niên Niên, anh biết lỗi rồi…”

Tôi không biết mình đã phải nghe lời xin lỗi muộn màng của anh bao nhiêu lần rồi. Nếu còn có thể níu kéo, chắc chắn tôi đã không xách theo vali và đứng đây.

Tôi ngắt lời Tùy Hoài, quyết tâm không muốn liên lạc nữa.

“Tùy Hoài, không có ích gì đâu, tôi mệt rồi.”

Người mình không yêu đôi khi có thể yêu lại, nhưng nếu đã mệt rồi thì sao đây?

Tôi nhìn Tùy Hoài như đang nhìn một bài thi không đạt, cảm giác mệt mỏi bao trùm cơ thể, tôi đã không còn đủ dũng cảm để thử một lần nữa.

Tùy Hoài nhìn tôi, như đang nhìn một người xa lạ chưa từng quen. Tôi hiểu cảm giác đó của anh, vì trước đây, tôi sẽ không bao giờ nói ra những lời ấy, và anh cũng không ngờ tôi có đủ dũng cảm để rời xa anh.

Tùy Hoài cười khổ, ánh mắt như muốn xuyên qua tôi, không biết anh đang nhớ về điều gì.

Anh nói: “Anh từng nghĩ mình không yêu em.

“Mãi đến hôm anh từ bệnh viện trở về, nhìn thấy căn nhà tối om, tự dưng anh nghĩ, chúng ta có thể nuôi thêm một chú cún, để khi màn đêm buông xuống, em sẽ không còn sợ hãi nữa.”

“Nhưng khi bật đèn, anh nhận ra em không về.”

Tùy Hoài nhìn chằm chằm vào gương mặt tôi.

“Niên Niên, có phải anh tỉnh ngộ quá muộn không?”

Tôi nhìn anh, tâm trạng rối bời không biết nên nói gì. Cũng giống như khi trưởng thành, cuối cùng cậu cũng có được chiếc kẹo vị vải mà mình thích hồi nhỏ, nhưng cậu không còn thích ăn kẹo nữa.

Tôi hít một hơi thật sâu, rồi chậm rãi lên tiếng: “Đúng vậy.”

Căn nhà mới của tôi nằm ngay cạnh công ty.

Khi tôi bưng một cái thùng đi trên con đường nhỏ lát đá cuội trong chung cư, tôi tình cờ thấy một bóng dáng quen thuộc.

Khi tôi nhìn thấy anh, anh cũng đã nhận ra tôi.

Trình Hàm tháo tai nghe xuống, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên mặt rồi chạy về phía tôi.

“Cậu chuyển nhà à?”

Tôi gật đầu: “Cậu cũng sống ở đây sao?”

Trình Hàm cũng gật đầu.

Sau đó, anh nhìn cái thùng lớn trong tay tôi rồi tự nhiên cầm lấy.

Golden như nhận ra mình đang bị bỏ quên, nên bắt đầu kêu gào.

Trình Hàm nghiêng đầu, anh giới thiệu: “Chà Bông.”

Tôi cúi xuống, giơ tay ra và nghiêm túc chào hỏi: “Chào em Chà Bông, có vẻ như chú cún này đúng với tên của nó đấy.”

Golden nhìn vào lòng bàn tay tôi, nghiêng đầu trông có vẻ suy tư. Trình Hàm khẽ ho một tiếng: “Nó vẫn chưa học được cách bắt tay.”

Tôi chỉ kịp ồ ồ hai tiếng.

Trình Hàm bê cái thùng và hỏi: “Cậu sống ở tòa nào, tôi sẽ mang lên cho cậu trước.”

“Tầng tám tòa số năm.”

Trình Hàm nhướng mày: “Tôi sống ở tầng dưới.”

Tôi ngạc nhiên: “Thật trùng hợp!”

Chúng tôi nói chuyện một hồi, không biết đã đến tòa số năm từ lúc nào. Golden có vẻ rất vui, nó lao về phía trước khiến Trình Hàm hơi lảo đảo.

Tôi nhanh tay đỡ lấy Trình Hàm, anh bám vào người tôi để đứng thẳng dậy, và tôi không chắc lắm nhưng hình như mặt anh hơi đỏ.

Cánh cửa thang máy mở ra, khi lên tầng và đứng trước cửa nhà tôi, Trình Hàm để cái thùng xuống đất rồi nói: “Tôi chỉ tiễn cậu đến đây thôi, giờ tôi phải về rồi, hôm nay Chà Bông vẫn chưa ăn gì.”

Tôi lấy chìa khóa mở cửa, quay đầu lại và nói được.

Khi cánh cửa vừa mở ra, Golden đã lao vào trong, hai tai nó phấp phới trông thật vui vẻ.

“Chà Bông.”

Trình Hàm đứng bên ngoài gọi tên nó, nhưng không hiểu sao Golden lại hưng phấn quá mức, gọi thế nào cũng không nghe.

Trình Hàm xấu hổ gãi đầu, nhìn chú cún như nhìn một đứa con nghịch ngợm của mình.

Tôi nhìn anh rồi bật cười, sau đó nghiêng người: “Cậu vào trong ngồi một lát đi.”

Tôi đưa cho Trình Hàm một tách cà phê, rồi cũng ngồi lên sô pha.

“Vẫn chưa kịp hỏi, hiện giờ cậu đang làm gì vậy?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8