Sau Chia Tay, Tôi Tìm Được Tình Yêu Đích Thực
Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-09-03 05:01:10 | Lượt xem: 3

Trình Hàm cúi đầu uống một ngụm cà phê, rồi chậm rãi cất tiếng: “Sau khi về nước, tôi tham gia hoạt động trong ban nhạc khoảng hai năm. Sau khi ban nhạc tan rã, tôi đã bắt đầu xây dựng sự nghiệp cho riêng mình.”

Tôi trêu anh: “Xem ra chiếc xe Benz kia là do ông chủ Trình tự mình mua rồi.”

Trình Hàm nheo mắt, vẻ mặt khó đoán, cuối cùng anh nói: “Cũng không phải, là của bố tôi đấy.”

Tôi chưa kịp phản ứng thì Trình Hàm lại nói tiếp: “Nhưng tôi đã mua hai chiếc Porsche.”

Tôi trợn tròn mắt, suýt chút nữa sặc cà phê.

“Cậu cố ý.”

Trình Hàm mỉm cười, nhướng một bên mày: “Chỉ muốn mượn mây vẽ trăng thôi.”

Anh lại hỏi: “Cậu thì sao?”

Có lẽ Golden chơi mệt rồi, nó nằm bên chân Trình Hàm, mở to mắt nhìn chúng tôi đầy đáng thương.

Tôi bật cười: “Tôi làm thiết kế ở một tòa văn phòng gần khu chung cư này, nhưng tôi đã nộp đơn xin chuyển sang trụ sở chính vào năm sau.”

Trình Hàm đứng hình, rồi hỏi một câu có vẻ đột ngột nhưng lại liên quan trực tiếp đến tôi: “Cậu chia tay bạn trai rồi sao?”

Tôi nhìn anh và mỉm cười gật đầu.

Trình Hàm nhìn tôi, ngập ngừng mãi không nói gì.

“Tôi ổn mà, sống ở đây đã lâu, cũng đến lúc tôi nên chuyển đến một thành phố khác rồi.”

Trình Hàm gật đầu, nói: “Lúc nào đi, cậu nhớ nói cho tôi biết nhé, tôi sẽ tiễn cậu.”

Tôi mỉm cười đồng ý.

Sau khi chuyển về nhà mới được vài ngày, tôi nhận được một tin nhắn từ một số lạ.

“Hai giờ chiều mai gặp nhau ở quán cà phê trên đường Nhân Dân.”

Đọc tin nhắn ấy, tôi cũng lờ mờ đoán được người gửi là ai.

Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng tôi vẫn quyết định đến chỗ hẹn.

Buổi chiều mưa rơi rả rích, nước đọng thành vũng trên đường. Sau khi bước xuống taxi, tôi bất cẩn giẫm phải một vũng nước, nước b.ắ.n lên ống quần.

Có lẽ vì trời mưa nên quán cà phê hôm nay khá vắng khách. Vừa bước vào, tôi đã thấy Bùi Chi ngồi bên cửa sổ sát sàn.

Người khiến Tùy Hoài vấn vương suốt nhiều năm quả không phải tầm thường.

Hồi còn đi học, Bùi Chi như một đóa dành dành tỏa hương thơm ngát, khó mà phai nhòa giữa đám đông.

Hôm nay, Bùi Chi trang điểm đậm, nhưng đôi mắt vẫn không giấu nổi sự mệt mỏi.

Tôi kéo ghế ngồi đối diện và hỏi: “Cô Bùi tìm tôi có chuyện gì vậy?” Bùi Chi nhìn tôi chằm chằm, như thể muốn khám phá điều gì đó.

Sau một lúc, cô ta mới lên tiếng: “Tôi và Tùy Hoài sắp kết hôn rồi, đến đây để nói với cô một tiếng.”

Nói xong, cô ta tựa lưng vào ghế, ánh mắt đắc ý nhìn tôi.

Tôi mỉm cười, đưa tay ra: “Thiệp mời đâu?”

Bùi Chi nhìn tay tôi, ngỡ ngàng trong chốc lát.

Tôi cười tươi hơn, rụt tay về và nói: “Cô không lấy ra được phải không?”

Nụ cười trên môi Bùi Chi lập tức tắt ngấm, cô ta im lặng không nói gì.

Tôi tiếp lời: “Nếu Tùy Hoài thực sự sắp kết hôn với cô, thì cô cũng không cần phải giả vờ vênh váo trước mặt tôi đâu.”

“Bùi Chi, cô nhận ra rằng vị trí của mình trong lòng Tùy Hoài đã không còn như xưa nữa phải không?”

Nghe tôi nói, Bùi Chi tỏ ra đau lòng, nhưng ngay lập tức cô ta trở nên hung dữ.

“Cô đã nói gì về tôi trước mặt anh ấy, phải không? Tùy Hoài đã đợi tôi ba năm, giờ tôi đã trở về, nhưng tại sao anh ấy lại không muốn gặp tôi?”

Tôi đứng hình, tuy có nghĩ tình cảm của Tùy Hoài dành cho Bùi Chi có thể phai nhạt, nhưng không ngờ lại đến mức này.

“Sau khi hai người chia tay, Tùy Hoài đã bắt đầu uống rượu. Tôi tưởng đây là cơ hội tốt để chúng tôi quay lại, nhưng không ngờ…” Bùi Chi đau khổ nhắm mắt lại: “Không ngờ anh ấy lại hối hận, hối hận vì không chấm dứt hẳn với tôi lúc đó.”

Nghe Bùi Chi nói vậy, tôi nhất thời không biết mở lời ra sao.

Tình cảm giữa người với người thật kỳ lạ, đến nhanh mà cũng đi nhanh. Những người luôn miệng nói yêu thương có thể quay lưng bỏ mặc ngay lập tức. Người tình cũ bị vứt bỏ không chút do dự lại trở thành người thương trên đầu môi.

Giờ đây, điều duy nhất tôi cảm thấy hạnh phúc là tôi đã thoát khỏi vòng xoáy này rồi.

Ngừng lại một chút, cuối cùng tôi lên tiếng: “Chuyện tình cảm của hai người thì liên quan gì đến tôi? Tôi không có hứng thú.”

Nói xong, tôi đứng dậy, đi lướt qua Bùi Chi và định rời khỏi đây.

Tôi hiểu rõ một người vì tình yêu mà trở nên điên dại sẽ như thế nào. Trước kia, tôi cũng từng như vậy, nên giờ đây tôi rất ghét nhìn thấy những người như vậy.

Tôi sợ phải nhìn thấy hình bóng của mình trong họ, và rồi lại đắm chìm trong nỗi đau vô tận.

Ngờ đâu, chỉ một giây sau, Bùi Chi đứng bật dậy, gọi tên tôi.

“Lâm Niên Tứ, tôi van xin cô, cô trả Tùy Hoài lại cho tôi đi, tôi không thể mất anh ấy được, tôi thật sự không thể mất anh ấy được…”

Trả ư?

Trả cho cô ta là sao?

Nếu ngay từ đầu, cô ta đã coi Tùy Hoài là vật sở hữu của mình, sao còn bỏ đi ba năm mà không thèm đoái hoài?

Khi có thì không biết trân trọng, mất đi rồi mới không cam lòng.

Ngó lại Bùi Chi đang khóc lóc t.h.ả.m thiết, sự chán ghét thoáng hiện trong đôi mắt tôi.

Cô ta và Tùy Hoài thật giống nhau.

Họ đều không xứng đáng nhận được sự cảm thông.

Mấy ngày Tết, tôi đã về nhà một chuyến. Thấy tôi về một mình, bố mẹ chỉ cười hỏi thăm tôi dạo này sống ra sao.

Tôi đáp rằng mọi thứ đều ổn, nhà mới cũng gần công ty hơn, và tôi đã nhận được thông báo thăng chức. Chỉ cần làm thêm khoảng nửa năm nữa, tôi có thể chuyển lên trụ sở chính.

Bỗng dưng, tôi nhận ra rằng lý do tôi và Tùy Hoài sống trong khu chung cư đó là vì nó rất gần công ty của anh. Rõ ràng tôi có thể thuyên chuyển công tác từ lâu, nhưng lại nhiều lần từ chối vì không muốn xa Tùy Hoài.

Tôi đã luôn chiều theo ý của anh, và quên đi bản thân mình.

Khi nghe tin tôi thăng chức, bố mẹ rất vui mừng. Họ mở chai rượu đã cất giữ lâu, cùng nhau nâng ly và uống đến khi mặt đỏ bừng. Mẹ nắm tay tôi và dặn dò rằng con gái ở ngoài phải chú ý an toàn.

Tôi chỉ biết vâng vâng dạ dạ.

Sau khi tận hưởng Tết, tôi lại trở về guồng quay công việc. Không bị ảnh hưởng bởi chuyện tình cảm, cuộc sống của tôi trở nên vui vẻ hơn rất nhiều.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8