Sau Chia Tay, Tôi Tìm Được Tình Yêu Đích Thực
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-09-03 05:01:10 | Lượt xem: 3

Người đăng bức ảnh này là một người bạn chung của tôi và Tùy Hoài, người trước đây đã gọi điện cho tôi.

Mấy năm trước, tôi đã tổ chức một lễ cưới hoành tráng và mời hầu hết bạn bè. Trình Hàm cũng đã hỏi tôi có muốn mời Tùy Hoài hay không.

Trình Hàm không làm như vậy vì anh rộng lượng, mà bởi vì anh yêu tôi.

Lựa chọn của tôi cũng không làm anh thất vọng. Trình Hàm nhìn tôi, vẫn giữ vẻ cứng cỏi: “Em không mời anh ta thật à?”

Tôi lắc đầu, buồn cười nhìn anh: “Em sợ hôn lễ sẽ bị ngập trong sự ghen tuông của anh.”

Mấy năm qua, không phải Tùy Hoài chưa từng tìm tôi. Anh đã tìm đủ mọi cách, từ dịu dàng đến cứng rắn, cho đến khi tôi không thể chịu nổi và chặn hết mọi liên lạc với anh.

Tôi không có ý định giấu Trình Hàm, nhưng tôi sợ nếu để anh tự phát hiện ra thì mọi chuyện sẽ tệ hơn. Vì thế, lần nào tôi cũng chủ động nói cho anh biết.

Trình Hàm không giận tôi nhưng anh sẽ hờn dỗi, nghiến răng ken két.

Đêm tân hôn, tôi nhận được một tin nhắn từ một số lạ, chỉ vỏn vẹn bốn chữ: “Chúc mừng hạnh phúc.”

Tôi biết rõ chủ nhân của tin nhắn đó, và chắc anh ta cũng hiểu được điều tôi nghĩ.

Sau một hồi suy nghĩ, tôi đã gửi cho anh ta bức ảnh cưới vừa chụp hai ngày trước và nói: “Đúng là rất hạnh phúc.”

Sau đó, tôi cũng chặn luôn số đó.

Khi Trình Hàm đọc được tin nhắn, anh vui đến mức không thể khép nổi miệng cười.

Anh nói: “Quả Quả, em thích anh đúng không, em thích anh nhỉ?”

Tôi mở mắt ra và nhìn quanh, mọi thứ đều nhuốm màu đỏ, rồi quay sang lườm anh.

“Em đã lấy anh rồi, sao anh còn hỏi câu ngốc nghếch như vậy?”

Trình Hàm cũng không giận, anh ôm tôi vào lòng: “Ừ nhỉ, giờ em đã là vợ anh rồi, em phải thích anh chứ, em thích anh, thật tuyệt.”

Tôi thấy rợn người vì những câu nói ngọt ngào ấy của anh. Ngước đầu lên, tôi thấy Trình Hàm đã nhắm mắt, nhưng miệng thì vẫn đang cười tươi.

Tôi không nói gì thêm, chỉ thay đổi tư thế cho thoải mái rồi chìm vào giấc ngủ.

Câu cuối cùng tôi nghĩ trước khi ngủ là “Đúng vậy, Trình Hàm, thật tuyệt vì cuối cùng vẫn là anh.”

Từ ngày đó, Tùy Hoài không còn xuất hiện trước mặt tôi nữa.

Giờ đây, tôi lại vô tình lướt thấy ảnh cưới của anh.

Lướt xuống dưới, tôi lại thấy vài bức ảnh khác. Cũng giống như năm đó, tôi không mời anh ta, thì giờ anh cũng không mời tôi, có lẽ anh biết tôi sẽ không đi.

Cô dâu không phải là Bùi Chi.

Cô gái ấy không giống tôi, cũng không giống Bùi Chi, nhưng rất đáng yêu và xinh đẹp.

Nghe nói họ quen nhau qua mai mối, chỉ sau ba tháng thì đã tiến đến hôn nhân.

Còn Tùy Hoài, anh đã khác đi nhiều trong ký ức của tôi. Tôi đã cố gắng nghĩ rất lâu nhưng vẫn không thể chỉ ra điều khác biệt.

Sau đó, tôi nghĩ, có thể vì không còn yêu nữa, nên ngay cả những ký ức cũng không thể làm người trước mặt trở nên tốt đẹp được.

Đôi khi, tôi cảm thán về vận mệnh, bốn năm của Bùi Chi, ba năm của tôi, cũng không cho chúng tôi một kết quả tốt đẹp.

Và mỗi khi như vậy, tôi lại nhìn thấy Trình Hàm, đầu tóc bù xù, đang ngái ngủ nấu cơm cho tôi trong bếp.

Sau đó, tôi nhận ra rằng mình không hối hận.

Cuộc sống của tôi tuy bình dị nhưng không hề nhàm chán, ngày nào cũng xoay quanh công việc và gia đình.

Có một thời gian, Chà Bông rất phấn khích, vừa nghe tiếng mở cửa là nó lao ngay ra ngoài, ngay cả Trình Hàm cũng không thể giữ nổi nó lại.

Chỉ khi nhìn thấy bé golden nhỏ đang chơi trên bãi cỏ, tôi mới nhận ra, Chà Bông cũng đã tìm thấy tình yêu của đời mình.

Trình Hàm luôn ủng hộ những cuộc tình tự do, đôi khi anh nhìn theo bóng dáng Chà Bông đang chạy và kiêu hãnh nói: “Em thấy không, con nó chung thủy y như anh vậy.”

Lúc đó, tôi chỉ biết bất lực nhìn anh, thật sự không hiểu tại sao anh lại có thể tự hào đến vậy.

Mỗi khi có thời gian rảnh, Trình Hàm sẽ dẫn tôi đến quán bar nơi chúng tôi từng gặp nhau để hát.

Khi anh cởi bỏ bộ âu phục, khoác lên mình bộ quần áo thoải mái, đôi mắt sáng lấp lánh và ánh đèn mờ khiến anh trông thật hấp dẫn, làm không ít thiếu nữ phải đỏ mặt.

Nhưng sau mỗi lần hát xong, anh đều bước đến nắm lấy tay tôi mà không chút ngại ngùng.

“Đi thôi, cô vợ nhỏ, chúng ta về nhà.”

Thỉnh thoảng, khi gặp người không quen biết, họ thường hỏi chúng tôi có phải là một cặp đôi yêu nhau say đắm không. Trình Hàm sẽ giơ chiếc nhẫn mà anh quý như báu vật lên và tự hào nói: “Chúng tôi đã kết hôn rồi.”

Giọng điệu của anh tựa như lúc anh đạt giải quán quân trong cuộc thi bóng rổ hồi cấp ba.

Về phía bố mẹ Trình Hàm, có một thời gian tôi từng lo lắng rằng họ sẽ không thích tôi, nhưng cuối cùng, sự thật đã chứng minh tôi đã suy nghĩ quá nhiều.

Bố Trình Hàm có vẻ nghiêm khắc, còn mẹ anh lại trẻ trung và rất thoải mái, bà như một người chị lớn hơn tôi chỉ vài tuổi.

Họ chưa bao giờ can thiệp vào chuyện tình cảm giữa tôi và Trình Hàm; thực ra, họ còn quan tâm hơn đến việc duy trì tình cảm của chính họ.

Đôi khi, tôi nghe thấy Trình Hàm gọi điện cho bố, anh bất lực nói: “Sao bố lại giao hết công việc cho con, bố muốn đi chơi với vợ, con cũng muốn chứ.”

Khi nhìn thấy hai chữ “Bố Trình” trên màn hình, tôi lườm anh.

Trình Hàm bĩu môi, trông anh như đang mách tôi: “Em thấy không?”

Nhìn vào màn hình, hai má tôi bỗng đỏ bừng, tôi liền giơ tay bịt miệng anh lại.

Hồi trước, tôi và Trình Hàm đã về nhà anh ăn cơm, mẹ anh vui vẻ kéo tay tôi lại và khen tôi xinh đẹp hơn lần trước rất nhiều.

Bố anh thì không giỏi trong việc giao tiếp, nhưng ông lại thích thể hiện tình cảm với con cháu bằng tiền. Khi nhìn thấy chiếc thẻ ngân hàng mà ông đưa cho mình, tôi bối rối và lén nhìn Trình Hàm cầu cứu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8