Tôi Không Yêu Con Gái Tôi
CHƯƠNG 3

Cập nhật lúc: 2026-09-03 08:00:10 | Lượt xem: 5

4

Tôi đẩy cửa ra, thấy Lâm Dự ngồi dưới đất khóc.

Tôi không để ý, đi thẳng vào bếp. Lâm Dự tưởng rằng tôi đang định nấu cơm xin lỗi nó.

Nó khoanh tay, giọng hậm hực: “Con muốn ăn bò Kobe, nhớ làm chín vừa, rồi làm thêm một đĩa salad bơ, nhớ là mua ở siêu thị nhập khẩu, không thì con không ăn đâu.”

Tôi nấu hai tô mì, bưng vào phòng mà không nói gì với nó.

Lâm Dự không thể tin nổi, gào lên: “Mẹ định để con c//hế//t đói à!”

Tôi nhìn nó: “Liên quan gì đến mẹ!”

Lâm Dự bị oan ức lớn, lập tức khóc lóc gọi cho bà nội: “Bà ơi, mẹ không cho con ăn cơm. Con học bài đói lắm, mà mẹ không chịu nấu cơm cho con, mẹ không muốn cho con ăn…”

Bà nội nó đang ở nhà dì nhỏ trông cháu, nghe điện thoại liền vội vã đến nhà tôi, chỉ tay vào tôi mà mắng mỏ.

Lâm Phong chắn trước mặt tôi, tranh cãi với bà nội.

Tôi ăn xong mì, lau miệng, rồi gọi điện cho em chồng đến.

Tôi là con một, ba mẹ đều đã mất, không có nhiều họ hàng, bên bà nội thì có hai người con.

Thấy tôi gọi tất cả mọi người đến, Lâm Dự đang đắc thắng cũng bắt đầu hoảng sợ.

Tôi không để nó kịp phản ứng, đứng trước mặt mọi người, kể lại từng việc tôi đã làm cho Lâm Dự trong suốt những năm qua.

“Tôi nuôi nó lớn, dạy nó đạo lý làm người, nhưng không ngờ lại nuôi nó thành thế này. Hồi mẫu giáo, nó vu oan cho giáo viên. Lên cấp hai, nó bắt nạt bạn học. Giờ thì vì một thằng con trai mà đòi sống đòi c//hế//t.”

Nói đến đây, tôi nhớ lại cuộc đời mình ở kiếp trước bị nó hành hạ đến c//hế//t, cuối cùng còn bị đẩy xuống vách đá, khiến tôi không kìm nổi mà run rẩy.

Lâm Phong tưởng rằng tôi bị Lâm Dự làm tổn thương đến sâu sắc, vốn định hòa giải, nhưng cuối cùng lại đứng về phía tôi.

“Lâm Dự, trước đây, dù con có phản nghịch hay gây chuyện đến đâu, mẹ cũng không bỏ mặc con. Nhưng hôm nay, con lại vì một thằng con trai mà muốn bỏ mạng, mẹ không thể quản con nữa.”

“Mẹ sinh con, nuôi con lớn khôn, không thiếu nợ con gì. Cũng không hy vọng con phụng dưỡng lúc già. Từ giờ đến khi con 18 tuổi, mẹ sẽ gửi cho con khoản tiền sinh hoạt tối thiểu theo quy định của pháp luật, còn lại thì đừng tìm mẹ…”

Tôi nhìn sang những người trong phòng: “Tôi nói đến đây thôi, ai muốn nuôi nó thì cứ mang về mà chăm sóc. Từ hôm nay trở đi, tôi không thèm nói chuyện với nó nữa, nếu nói thì coi như tôi thua!”

Nói xong, tôi về phòng thu dọn đồ đạc. Tôi không thể sống chung với đứa con trời đ.á.n.h này dưới cùng một mái nhà, sợ rằng mình sẽ c//hế//t không biết khi nào.

Thấy tôi thực sự làm căng, Lâm Phong vội đuổi theo tôi ra ngoài.

Tôi gửi tin nhắn cho sếp, chấp nhận đến thành phố khác làm việc.

Kiếp trước, tôi cũng từng có cơ hội này, nhưng vì Lâm Dự đòi tự t.ử, bà nội khóc lóc than vãn rằng chúng tôi không quan tâm đến con, nên tôi đã bỏ lỡ.

Ở lại đây, sếp không hài lòng, tôi luôn bị gây khó dễ. Sau đó, khi Lâm Dự lên cấp ba, nó cứ ba ngày lại đòi c//hế//t, khiến tôi và Lâm Phong phải chăm nó suốt ngày đêm.

Bà nội xót con trai, lại thương cháu gái, cuối cùng tôi phải nghỉ việc.

Nghỉ phép nhiều lần, tôi bị đẩy ra rìa, cho đến khi nghỉ hưu.

“Em thực sự muốn đi thành phố A à? Ở nhà nhiều chuyện như vậy, chúng ta bàn bạc lại chút đi?”

Tôi dừng bước, nghĩ kỹ thì Lâm Phong là một người chồng tốt. Trong cuộc mâu thuẫn giữa tôi và mẹ chồng, anh luôn đứng về phía tôi. Anh cũng ở cùng tôi trên chiến tuyến khi dạy dỗ con cái.

Kiếp trước, chúng tôi đã cùng nhau c//hế//t dưới vách đá.

Nhưng, hiện tại anh vẫn chưa nhìn rõ bản chất của Lâm Dự, chưa bị Lâm Dự làm tổn thương. Tôi không thể mong một người cha yêu con gái hiểu được hành động của mình.

Tôi chỉ có thể tạm thời rút lui, từ từ sắp xếp lại kế hoạch, tìm đường lui cho chúng tôi.

5

“Lâm Phong, em không thể dạy nổi Lâm Dự nữa. Em đã cố gắng hết sức rồi. Đánh cũng đ.á.n.h, mắng cũng mắng, nhưng nó vẫn không thay đổi. Giờ đây, nó lại đe dọa em bằng cách đòi c//hế//t vì một thằng con trai. Ai mà biết nó sẽ làm gì tiếp theo chứ? Em thực sự mệt mỏi rồi, em cần thời gian. Em không thể đối mặt với Lâm Dự thêm nữa…”

Tôi nức nở: “Em sẽ đến thành phố A trước, em cần thời gian để suy nghĩ lại mọi chuyện. Em nói thẳng luôn, Lâm Dự đúng là loại xấu xa bẩm sinh. Anh cứ nghĩ lại mọi chuyện đi. Anh có thể để mẹ anh dạy nó, còn em thì chịu thua rồi.”

Thấy tôi không ổn, Lâm Phong liền lái xe đưa tôi đến thành phố A trong đêm.

———

Khi đã quen với công việc mới, tôi bắt đầu tính toán lại tài sản của gia đình.  

Tài chính giữa tôi và Lâm Phong trước nay luôn rõ ràng và minh bạch.  

Ngôi nhà mà chúng tôi đang ở cũng đứng tên chung của cả hai.  

Nhưng bố mẹ tôi có để lại cho tôi một căn nhà, là tài sản trước hôn nhân của tôi.  

Ở kiếp trước, tôi không giấu Lâm Dự chuyện này, và sau khi nó bắt đầu qua lại với thằng đàn ông xã hội kia, nó đã mang cả gia đình hắn đến sống trong căn nhà đó.  

Tôi lập tức liên hệ với luật sư, bán căn nhà nhỏ đó.  

Ban đầu tôi định mua nhà ở thành phố A, nhưng sợ Lâm Dự sẽ bám theo tôi sau này, tôi chọn một thành phố ven biển và mua một căn nhà ở đó.  

Sổ tiết kiệm của gia đình cũng được tôi mang theo.  

Tôi rút một nửa số tiền và chuyển vào tài khoản cá nhân của mình.  

Nửa còn lại tôi giao cho Lâm Phong, tiện thể giúp anh ấy gửi vào sổ tiết kiệm kỳ hạn 10 năm.  

Mẹ chồng tôi rất quý tiền lãi, nên trước khi sổ tiết kiệm đáo hạn, bà ấy sẽ không dễ dàng để Lâm Phong đụng vào số tiền đó.  

Như vậy, gia đình giờ không còn bất kỳ khoản tiền nào có thể sử dụng, ngoại trừ lương của Lâm Phong.  

Mà trong kiếp này, không có lương của tôi, chỉ với lương của Lâm Phong, việc nuôi Lâm Dự chắc chắn sẽ gặp khó khăn.  

Tôi nắm c.h.ặ.t tiền và nhà của mình, mặc cho mẹ chồng có gọi điện yêu cầu tôi chi trả sinh hoạt phí, tôi vẫn không nhượng bộ: “Tôi đã nói rồi, tôi chỉ gửi cho nó số tiền tối thiểu mỗi tháng theo quy định của pháp luật.  

Ngoài ra đừng tìm tôi.”  

Mẹ chồng tức đến phát điên: “Cô có còn dáng vẻ của một người mẹ không?  

Đã gây chuyện với con đến mức này, cô không sợ đứa bé sẽ lạnh lòng với cô à?  

Để xem khi cô già rồi, ai sẽ lo cho cô!”  

“Khi già rồi tôi sẽ tự t.ử, c//hế//t rồi thì rải tro đi, không cần nó lo.”  

Nói xong, tôi cúp điện thoại.  

Mẹ chồng gọi cho em chồng đến thuyết phục tôi.  

Em chồng rất khôn khéo, vừa vào điện thoại đã khen ngợi Lâm Dự hết lời: “Dự Dự đã thay đổi rồi, nó đã chia tay với thằng xã hội kia.  

Giờ con bé chăm chỉ học hành, ngày nào cũng đi học đúng giờ, học hành rất ngoan, mỗi ngày còn gầy đi trông thấy.  

Em thương con bé lắm, chị à, tình cảm mẹ con đâu có qua đêm là hết.  

Sắp đến kỳ thi trung học rồi, chị phải lo cho dinh dưỡng của nó nữa, đúng không?”  

Tôi cười lạnh trong lòng: “Lâm Phong lương tháng ít nhất cũng tám nghìn, chẳng lẽ không đủ cho Lâm Dự tiêu?  

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8