Nhất Kiến Chung Tình
8 (Hết)

Cập nhật lúc: 2026-09-03 16:31:05 | Lượt xem: 7

Ngay cả sự tồn tại của Lâm thị và con trai bà ta, mẫu thân cũng biết rõ mồn một.

Cho đến khi gần mất, mẫu thân đã vạch sẵn con đường cho ta, chỉ cần ta đi theo, cả đời sẽ bình an thuận lợi.

Nhưng tiếc thay, Vân T.ử Lâm và Lâm thị quá tham lam, đến cả danh phận của đích nữ và hôn sự của ta cũng không muốn để lại, mới chọc giận nhà họ Hoắc và nhà họ Thẩm.

Giờ đây, nhà họ Vân không còn tài sản của mẫu thân, e rằng phải sống trong cảnh cầm đồ hoặc bán đứt để sống qua ngày.

Ta ôm lấy ngoại tổ mẫu, khóc đến mức nghẹn ngào, chẳng thể nói thêm được gì: “Mẫu thân, bà ấy…”

Ngoại tổ mẫu chỉ vỗ nhẹ lên vai ta, an ủi: “Trước đây ta luôn nghĩ mẹ con vẫn còn nhỏ, mãi đến khi nó từng chút một lo liệu cho tương lai của con, ta mới hiểu rằng nha đầu ấy đã trưởng thành rồi.”

“Tiếc là, chẳng thể để nó ở bên ta thêm vài năm nữa.”

19

Ta ở trong phòng của ngoại tổ mẫu khóc suốt cả đêm, thậm chí còn quên mất trong phòng mình có người đang chờ.

Sáng hôm sau, khi ta trở về phòng, mới nhớ ra chuyện này. Kết quả vừa bước vào cửa, đã thấy cữu phụ đang ngồi bên bàn.

Ông vuốt râu, khẽ ho một tiếng: “Thẩm Tam lang chẳng phải lần đầu nửa đêm tới gặp con đúng không?”

Ta mắt đỏ mặt cũng đỏ, chẳng dám nói lời nào.

Cữu phụ trong lòng hiểu rõ, âm thầm mắng một câu “tiểu t.ử thối.”

Ông dặn dò ta nghỉ ngơi cho tốt, rồi ra ngoài, ngay hôm đó ngoài viện của ta có thêm mấy chục người hầu.

Tối đến, ta vẫn đang nghĩ sao Thẩm Dạ Sơ chưa đến, thì nghe thấy tiếng động lớn ngoài tường viện, còn kèm theo hai tiếng kêu t.h.ả.m.

Ta vội vàng hỏi nha hoàn: “Thúy Nhi, ngoài kia có chuyện gì vậy?”

Thúy Nhi chạy ra hỏi thăm, một lát sau vội vàng chạy về: “Cữu lão gia nói có con mèo hoang định nhảy vào trong viện, nhưng bị hù chạy mất rồi.”

Ta gật gù, nghĩ chắc tối nay Thẩm Dạ Sơ sẽ không tới nữa, liền trải giường và ngủ ngon lành một giấc.

20

Mấy ngày sau, khắp nhà đều phủ đầy màu đỏ, tràn ngập hỷ khí.

Ta bái kiến ngoại tổ mẫu cùng cữu phụ, cữu mẫu xong, liền lên kiệu, dọc đường đoàn người thổi kèn đ.á.n.h trống, rải tiền mừng suốt chặng.

Về đến nhà họ Thẩm, vào chính sảnh bái đường, sau đó được Thúy Nhi dìu vào phòng tân hôn, bà mối bên cạnh không ngừng nói những lời chúc phúc, đến mức khiến ta xấu hổ đỏ bừng cả tai.

Ta vội vàng rải tiền mừng, bảo Thúy Nhi tiễn người ra ngoài.

Vừa yên tĩnh trở lại, bụng ta đã bắt đầu đói, còn chưa kịp gọi Thúy Nhi mang đồ ăn, từ xa đã nghe tiếng ồn ào bên ngoài.

“Tam lang, Tam lang! Ngươi đi đâu thế? Còn chưa uống rượu với chúng ta mà?”

Thẩm Dạ Sơ thản nhiên đáp: “Ngày trước uống rượu với các ngươi còn chưa đủ sao? Lúc này mà còn ngăn cản ta, cẩn thận ta trở mặt đấy.”

Có người cười nói: “Thôi thôi đừng cản nữa, Tam lang từ nhỏ đã luôn nhung nhớ Vãn tiểu thư, dù cưỡi ngựa, ném hồ đều giỏi, nhưng tối đến thì chẳng chịu ra ngoài uống rượu.”

“Đúng là chưa vào cửa mà đã quản Thẩm tam nghiêm ngặt rồi!”

Thẩm Dạ Sơ có vẻ không kiên nhẫn: “Đi đi đi, đừng cản trở đại sự của Tam gia các ngươi, ngày mai ta tới mách tội với thê t.ử các ngươi đấy!”

Nói xong, chẳng thèm để ý tới ai, ôm đồ ăn ngon từ phòng bếp, lập tức chạy thẳng vào phòng tân hôn.

21

Bộ hỷ phục đỏ rực làm tôn lên dáng người cao lớn của Thẩm Dạ Sơ, lông mày như ngọc.

Người năm nào từng trét bùn đầy mặt để chọc cười ta, giờ như bỗng chốc đã trưởng thành.

Ta nhìn gương mặt hắn, bất giác ngẩn người.

Ai ngờ, hắn nhìn ta, lại còn ngơ ngác hơn nữa.

Hai người cứ ngơ ngác nhìn nhau mãi một lúc lâu, cho đến khi tiếng bụng ta kêu lên mới phá tan bầu không khí.

Ta lập tức đỏ mặt, còn hắn lúng túng bày từng đĩa thức ăn ra bàn.

“Vãn muội muội, mau lại ăn đi, toàn là những món muội thích!”

Ta ngồi xuống bên bàn, bình thường vẫn thấy thoải mái quen thuộc, nhưng chẳng hiểu sao hôm nay khi ngồi bên Thẩm Dạ Sơ, lại chỉ cảm thấy tim đập nhanh không thôi.

Thấy hắn vẫn bình thản như thường, gắp thức ăn cho ta, rót nước, xắn tay áo, ta bỗng nhiên tức giận.

Dùng đũa chấm chút canh, ta b.úng thẳng lên mặt hắn.

Hắn ngẩn ra, tay cứng đờ: “Vãn muội muội?”

Ta hừ lạnh, quay đầu không nhìn hắn: “Ta tức giận rồi.”

“Sao vậy? Ta đã làm gì chọc giận muội à? Vậy ta xin lỗi.”

Hắn đứng dậy, đi vòng sang, cúi xuống trước mặt ta, chân thành nhận lỗi ngay.

Ta nhìn vào mắt hắn đầy sự chân thành, muốn tiếp tục làm nũng vô lý, nhưng lại không nỡ.

Nhớ tới cuốn sách nhỏ đọc đêm trước khi xuất giá, ta bèn đỏ mặt, cúi xuống c.ắ.n một cái vào má hắn.

Miệng lầm bầm: “Ta đói rồi!”

Nhưng lần này, Thẩm Dạ Sơ không nhường nhịn nữa, cả người hắn căng cứng, bế thốc ta lên.

“A a a! Huynh định làm gì?”

Thân thể ta bị hắn bế đi vài bước, rồi đặt xuống giường.

Mặt nóng bừng, tim đập loạn, ta nhìn khuôn mặt Thẩm Dạ Sơ ngay sát trước mắt, đột nhiên cảm thấy sợ.

“Ta sợ… Dạ Sơ ca ca.”

Nhưng hắn lại đỏ hoe mắt, cúi xuống hôn ta, còn “trả thù” c.ắ.n lên môi ta.

Ta vừa khóc vừa đ.á.n.h vào cánh tay hắn, nhưng hắn vẫn giữ c.h.ặ.t ta không buông.

Môi đau, cả người cũng đau.

“Ta… ta chịu không nổi rồi.”

Nhưng mặc kệ ta van xin, khóc lóc thế nào, hắn cũng không buông tay.

Chỉ dịu dàng dỗ dành: “Vãn muội muội, lần cuối cùng, ta không lừa muội đâu.”

Nhưng… câu này, huynh ấy đã nói không biết bao nhiêu lần rồi!

Ngoại truyện: Nhà họ Vân

Nhà họ Vân mất chỗ dựa là nhà họ Hoắc, lại bị cách chức, đến cả số tiền mẫu thân để lại cũng bị cữu cữu mang đi không sót một đồng.

Chỉ trong ba năm, nhà họ Vân chẳng còn gì để cầm cố nữa.

Cuộc sống khó khăn, Vân T.ử Lâm lại đ.á.n.h chủ ý lên Vân Tuế Lam.

Ngày trước còn chức quan, nghĩ nhi nữ mình sẽ gả cao, nay không nói tới cảnh vinh hoa phú quý, đến miếng cơm cũng sắp đứt đoạn.

Ông ta tìm mối mai, vội vàng gả nàng cho một tiểu quan không danh không phận.

Nhà họ Vân lại có thêm người để bấu víu.

(Hết)

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8