Vong Trần
NGOẠI TRUYỆN (2)

Cập nhật lúc: 2026-09-04 05:01:08 | Lượt xem: 3

Đến chúng sinh thiên hạ mà hắn một lòng bảo vệ, cũng chẳng ai thực sự ghi nhớ hắn. Chỉ thỉnh thoảng có ai đó than tiếc khi nhắc đến hắn mà thôi.

Ta bất giác nhớ đến một người xui xẻo khác mà ta quản lý.

Lúc thu hồn nàng, nàng nằm một mình trong con hẻm tối tăm, tay ôm vết thương chảy m.á.u không ngừng.

Vài ngày trước, nàng còn khóc trước mộ mẹ.

Nàng nói: “Mẹ ơi, con xin lỗi, con thấy mình sắp không chịu nổi nữa rồi.”

Nhìn lại cuộc sống của nàng, đúng là vừa khốn khó vừa tẻ nhạt.

Mỗi ngày, nàng thức dậy, đi làm, tan làm, đi ngủ, ngày qua ngày lặp lại. Đêm giao thừa người ta đoàn viên vui vẻ, quây quần ăn cơm tất niên. Nàng tìm thấy gói mì úp cất trong góc tủ, dự định xem chương trình giao thừa để tìm chút ấm áp, nhưng phát hiện gói mì đã quá hạn.

Vất vả lắm mới qua được kỳ thi để được vào biên chế, thì từ đâu xuất hiện con trai của ông tổng giám đốc, lấy mất suất đó.

Mỗi khi pha cà phê còn phải mang cho tổ trưởng một ly, lại còn bị chê là ngọt quá.

Người khác ấm ức sẽ về nhà tâm sự với mẹ, còn nàng thì chỉ có thể quỳ trước bia mộ lạnh lẽo rồi nói xin lỗi vì không còn gắng gượng nổi.

Dù là thế, nàng vẫn cố chắt chiu để cho mèo hoang bên đường ăn, chia cho mèo nửa cây xúc xích của mình.

Ta mang hồ sơ của hai người, đặt lên bàn, kiên quyết như khi xin vào Đảng, nói với sếp: “Chọn hai người này đi.”

Ai cũng biết hệ thống cứu rỗi là công việc khó khăn nhất.

Ông chủ ta rít điếu xì gà cổ, dáng vẻ đăm chiêu bất cần đời: “Cậu nghĩ kỹ chưa?”

“Đừng hỏi! Hỏi sẽ khiến ta d.a.o động!

“Nhưng ít nhất hiện tại ta nghĩ rằng, cả hai người họ đều thiếu yêu thương, một người vừa thiếu vừa thừa lòng nhân ái.

“Đúng là trời sinh một cặp.”

“Được thôi.” Ông chủ cuối cùng cũng chốt hạ.

Trước mắt ta lóe lên ánh sáng trắng, mọi thứ sẽ bắt đầu lại từ đầu.

Hy vọng hai người đáng thương này sẽ thuận theo ý của ta, tìm thấy nhau mà cùng sưởi ấm trái tim mình.

— Hết —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8