Vong Trần
2

Cập nhật lúc: 2026-09-04 05:01:08 | Lượt xem: 3

Vậy là ta lại bị buộc phải lao động, ở lại tiệm t.h.u.ố.c làm công, thỉnh thoảng lên núi hái t.h.u.ố.c.

Lão đại phu bị ta kéo đến nửa đêm, đầy vẻ oán trách, lẩm bẩm càu nhàu, nhưng vừa thấy Tần Lạc Trần sống dở c.h.ế.t dở, lập tức trở nên nghiêm túc.

Hai chúng ta tất bật hơn nửa canh giờ mới xử lý xong vết thương đầy m.á.u của hắn. Lão đại phu khâu lại vết thương rồi đắp t.h.u.ố.c, nét mặt trầm trọng hiếm thấy.

“Sống được hay không, đành xem vào phúc phận hắn.”

Dù vậy, hắn rốt cuộc cũng là chiến thần, không dễ dàng c.h.ế.t như thế đâu.

Đến ngày thứ ba thay t.h.u.ố.c cho Tần Lạc Trần, hắn rốt cuộc cũng tỉnh lại.

Nhưng ánh mắt hắn dại ra nhìn về phía trước, con ngươi sâu thẳm lúc này lại không có tiêu điểm.

Ta nhìn khuôn mặt hắn, gần như thất thần.

Người với gương mặt tuấn tú ấy cuối cùng cũng mở miệng, giọng trầm thấp mang chút khàn khàn:

“Xin hỏi, đây là đâu? Sao lại không thắp đèn?”

04

Hệ thống đã khiến Tần Lạc Trần bị mù.

Ta nghiến răng nói: “Ngươi bị gì vậy?”

Cái hệ thống đó giọng điệu khó chịu, mở miệng: “Ngươi chẳng phải là thấy mình không đủ đẹp để công lược hắn sao? Ta giúp ngươi khiến hắn không nhìn thấy, chẳng phải ổn rồi sao?”

Cái hệ thống này bao lâu rồi chưa được cập nhật vậy?

Ta ôm trán, nói: “Mau trả lại mắt cho hắn.”

Hệ thống nổi giận: “Hết điểm rồi!”

Ta hét lên: “Vậy ngươi định để hắn mù mãi thế à?”

Hệ thống cũng gào lại: “Đợi hắn vượt qua Phàm Trần kiếp, phi thăng thành tiên sẽ đổi lại tiên thể, đến lúc ấy sẽ tự khỏi! Ngươi đúng là kẻ vô ơn, còn hét vào mặt ta!”

Nói xong, nó tủi thân offline không thèm đếm xỉa đến ta nữa.

Phàm Trần kiếp.

Phi thăng có hai kiếp nạn, một là Lôi kiếp, hai là Phàm Trần kiếp.

Nữ chính Lâm Thanh Sương gặp nam chính – thái t.ử thiên giới Cố Ly – chính là trong Phàm Trần kiếp.

Trong nguyên tác không miêu tả cụ thể Tần Lạc Trần vượt qua kiếp nạn ra sao, nhưng rõ là không ở cùng ta, cũng chẳng hề bị mù.

Thân thể hắn hồi phục rất nhanh, giờ đã có thể xuống giường đi lại.

Tâm trạng cũng rất ổn định, khi biết mình bị mù hắn vui vẻ chấp nhận, không có phản ứng quá khích gì.

Hắn mất thị lực cũng có phần lỗi của ta, đương nhiên ta không thể bỏ mặc.

Vậy nên ta bắt đầu chăm sóc sinh hoạt hằng ngày của hắn. Ta nói với hắn rằng mắt không cần lo lắng, đại phu bảo cứ từ từ sẽ khỏi.

Hắn nhìn thẳng về phía ta, đôi mắt mất tiêu cự lại vô tình đối diện với ánh mắt ta, bị một người đẹp nhìn chằm chằm, hai bên má ta nóng bừng lên.

Giọng Tần Lạc Trần rất dễ nghe, bình tĩnh và lạnh nhạt như chính con người hắn: “Cô còn chưa nói cho ta biết tên.”

Tên ư? Ta nghĩ một lúc rồi trả lời: “Ta là Trang Ly.”

“Ừm, ta nhớ rồi.” Hắn ngừng lại một chút, rồi tiếp tục hỏi, “Vậy cô có biết tên ta không?”

Trong Phàm Trần kiếp, sẽ không có ký ức.

Hắn hỏi ta có biết hắn không. Ta thành thật trả lời rằng, biết đương nhiên là biết rồi.

“Đương nhiên là biết.”

“Có thể nói cho ta không?”

Không hiểu sao, ta bỗng nhớ tới hình ảnh hắn mặc áo giáp rách nát, m.á.u thịt hòa vào đất trời, hiến thân vì tam giới, cả đời bấp bênh, yêu mà không được, trong lòng bất giác có chút xót xa.

“Vong Trần.”

Ta nói dối, nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của hắn.

“Ngươi là Tần Vong Trần.”

05

Lại nợ lão đại phu ở tiệm t.h.u.ố.c một khoản lớn.

Ta nhìn chiếc túi tiền gần như trống không, bất lực đến mức phải mặt dày gọi hệ thống ra.

“Ê này, có cách nào đổi lấy tiền không?”

Hệ thống vẫn còn giận dỗi, giọng điệu miễn cưỡng đáp: “Có, dùng điểm mà đổi.”

“Ta muốn…”

“Ngươi muốn gì hả?” Hệ thống cao ngạo ngắt lời, “Sờ túi của ngươi xem có cái gì không, xem có lông không kìa. Điểm từ lúc khai mở đã bị ngươi lấy hết để xây căn nhà nát ấy rồi! Kêu công lược thì không làm, giờ lại đòi…” 

Ta mỉm cười, ép hệ thống offline.

Không đổi được tiền thì ta tự mình kiếm cũng chẳng sao, ta có tay chân đầy đủ, cớ gì phải dựa vào cái hệ thống đáng ghét đó.

Cơ thể của Tần Lạc Trần đã gần như bình phục, ban ngày ta đi làm thuê ở tiệm t.h.u.ố.c. Sau khi học được cách phân biệt d.ư.ợ.c liệu, mỗi khi tiệm vắng khách, ta còn lên núi hái t.h.u.ố.c.

Hắn ở nhà một mình, chắc hẳn là có chút cô đơn. Mỗi khi ta về nhà vào buổi chiều, luôn thấy hắn ngồi trước cửa chờ ta.

Bộ quần áo ta kiếm được cho hắn tuy đơn sơ, nhưng mặc trên người hắn trông vẫn đẹp. Thân hình hắn mà ở ngoài đời thì là chuẩn người mẫu, lần trước bôi t.h.u.ố.c cho hắn, ta còn không nhịn được mà nuốt nước miếng.

Ta vội lắc đầu, cố vứt hết những ý nghĩ không hay ra khỏi đầu. Đẹp thì có đẹp, nhưng lạnh lùng quá.

Trời đã vào thu, gió núi thổi từng đợt, càng lúc càng buốt. Nghe thấy bước chân ta, Tần Lạc Trần liền đứng dậy, lặng lẽ nhìn về phía ta.

Bỗng ta có cảm giác hắn giống như một chú ch.ó vẫy đuôi đợi chủ về nhà mỗi ngày.

Ý nghĩ này chỉ thoáng qua trong chốc lát. Nhìn khuôn mặt lạnh tanh đến phát run của hắn, ta tự nhủ chắc là mình điên rồi.

Ta không còn khuyên hắn đừng ngồi ngoài cửa chờ ta nữa, vì ngày đầu tiên đã nói rồi.

Hắn chỉ mím môi, trầm giọng đáp: “Ừ.”

Kết quả là ngày hôm sau, khi về nhà, ta vẫn thấy bóng dáng hắn ngồi đó. Sống một mình đã lâu, giờ có thêm người ngồi chờ ta về mỗi ngày, trong lòng ta có cảm giác kỳ lạ.

Không thể phủ nhận, tính cách của hắn rất cố chấp.

Có lẽ, giống như ta, sâu thẳm trong lòng hắn cũng có chút cô đơn.

“Là cô đấy à? Cô về rồi à?” Thấy ta không nói gì và chưa lại gần, cuối cùng hắn lên tiếng hỏi.

“Về rồi.” Ta hoàn hồn, đáp lại.

Nghe tiếng ta, vẻ mặt hắn dường như giãn ra đôi chút.

Ta không nhịn được mà bật cười. Hắn hỏi ta cười gì, ta bảo không có gì.

Vết thương của hắn đã lành nhiều nhưng vẫn cần bôi t.h.u.ố.c. Hắn không thấy đường, nên việc này vẫn do ta đảm nhận.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8