Vong Trần
8

Cập nhật lúc: 2026-09-04 05:01:09 | Lượt xem: 3

Cha của Đại Bảo hy sinh ngoài chiến trường khi cậu còn rất nhỏ, mẹ cậu vì đau buồn mà cũng mất theo không lâu sau đó.

Cả nhà chỉ còn lại hai ông cháu nương tựa lẫn nhau.

Lão bá trong lòng thực ra đã coi ta và Tần Lạc Trần như người thân.

Ngày nào ông cũng giục ta học chút y thuật, bảo rằng sau này ông già yếu không làm nổi nữa, ta có thể nối nghiệp ở tiệm t.h.u.ố.c, cũng coi như có cái mà nuôi thân.

Mặt nước lấp lánh, các cô gái tụ tập bên bờ sông, nhẹ nhàng đặt đèn hoa đăng xuống dòng nước.

Ta đón lấy chiếc đèn hoa đăng màu hồng do Tần Lạc Trần đưa cho, rồi thả nó xuống sông.

Trước khi thả, ta hỏi hắn muốn viết gì lên đèn.

Hắn nghĩ một lúc, cuối cùng lí nhí nói: “Nguyện đời đời kiếp kiếp bên cạnh Trang Ly.”

Ta nhìn gương mặt đỏ ửng của hắn, bật cười thành tiếng.

Thấy ta cười, hắn có chút ngượng ngùng, hỏi: “Cười gì chứ?”

Trông bộ dạng hắn thật đáng yêu.

“Không cười nữa, ta không cười nữa, sẽ làm theo lời huynh, viết như vậy đi.

“Đời đời Kiếp kiếp, ta đều sẽ ở bên cạnh huynh.”

Lần này mặt hắn càng đỏ hơn.

Những người xem ảo thuật đều tụ tập đông đúc bên bờ sông, Tần Lạc Trần không nhìn thấy gì, ta cũng không muốn chen lấn, nên sớm đưa hắn lên đứng trên cầu. Đứng ở đây cao hơn, có thể lờ mờ thấy sân khấu ở xa xa.

Ta mua một xiên kẹo hồ lô, nhưng ngọt đến mức muốn rụng cả răng.

“Ngọt quá, ăn không ngon.” 

“Để ta thử xem,” Tần Lạc Trần nói, rồi kéo lấy tay ta, cho viên kẹo ta đã c.ắ.n dở vào miệng mình.

Nhìn cảnh đó tự nhiên ta lại đỏ mặt, lắp bắp nói: “Huynh ăn đồ ta ăn dở, chẳng ghét…”

“Không ghét, rất ngọt.”

“…”

Ta đứng dựa vào thành cầu, mặc cho gió đêm lướt nhẹ qua mặt.

“Vong Trần.”

“Ừ.”

“Tại sao huynh lại thích ta?”

Có lẽ vì câu hỏi khó trả lời, hắn ngẫm một lúc mới mở lời.

“Từ lúc ta có ý thức, nàng đã luôn ở bên cạnh ta, chăm sóc ta hết lòng.

“Dù không nhớ được quá khứ, nhưng trong lòng ta luôn nghĩ đến việc phải bảo vệ một người.”

Nghe đến đây, lòng ta nhói lên một chút, thoáng cảm thấy chua xót.

“Nhưng nếu ta nói rằng người đó không phải là ta thì sao?”

Ta đứng trong màn đêm, yên lặng đối diện đôi mắt trống rỗng của hắn, cố tìm một biểu cảm nào đó trên gương mặt ấy.

Nhưng hắn chỉ bình thản đáp lời.

“Sau một thời gian ở bên cạnh nàng, ta nhận ra nàng có chút ngốc nghếch.

“Nàng chẳng bao giờ than phiền về ta, còn không cho phép ai nói xấu ta, như thể chăm sóc ta, đối tốt với ta, là điều hiển nhiên.

“Nhưng rõ ràng nàng đã từng nói, giữa chúng ta không có quan hệ gì cả.

“Nàng cần mẫn, một mình gánh vác được rất nhiều thứ, có lúc lại hậu đậu, thường xuyên để thất lạc đồ đạc, khiến người khác phải lo lắng.

“Ta vốn không phải là người sợ cô đơn. Nhưng sau này mỗi khi nàng không ở bên, ta lại thấy cô độc khó chịu.

“Mặc dù không nhớ được gì, nhưng trong lòng ta có cảm giác rằng, trước đây chưa từng có ai đối xử với ta như vậy.

“Nàng chưa bao giờ nhắc đến quá khứ của ta, nhưng điều đó cũng không sao, ta thấy những chuyện đó không quan trọng.

“Vì dường như chẳng có gì khiến ta vui hơn lúc này khi có nàng bên cạnh.

“Chỉ cần nàng, là đủ rồi.”

Tiếng pháo hoa nổ đinh tai vang lên, hai đóa hoa lớn v.út lên từ sân khấu, vụt sáng trên bầu trời đêm, rồi bung tỏa khắp nơi.

Ta nhìn gương mặt Tần Lạc Trần trong ánh sáng rực rỡ của pháo hoa, mắt cay cay vì làn gió thổi qua.

Thì ra, được một ai đó quan tâm đến, chính là cảm giác này.

Nhưng tất cả điều này quá ngắn ngủi, những gì ta có được trong thế giới này, tình thân và tình yêu, đều định sẵn chỉ như đóa phù dung sớm nở tối tàn.

Quá ngắn ngủi.

Tiếng pháo hoa nổ vang trong những tiếng reo hò của đám đông, chắc hẳn đây chính là tiết mục chính của buổi biểu diễn tối nay.

Hồi cấp ba, mỗi lần trời có ánh hoàng hôn đỏ rực, mọi người đều chen chúc nhau ra ban công, lấy máy ảnh ra chụp hình.

Còn ta thì cúi đầu, miệt mài giải bài toán khó.

Tối giao thừa đại học, ký túc xá rủ nhau đi xem pháo hoa.

Còn ta thì một mình nằm trên giường, xem những video nhàm chán.

Ta luôn nghĩ mình không quan tâm đến những thứ này.

Nhưng giờ đây, ta lại thấy pháo hoa đêm nay là cảnh đẹp nhất mà ta từng thấy. Nếu thời gian có thể dừng lại ở khoảnh khắc này thì thật tốt biết bao.

“Thật đáng tiếc, cảnh đẹp như vậy mà huynh lại không thể nhìn thấy,” ta nói.

“Hy vọng sau này có cơ hội, chúng ta sẽ cùng xem lại,” hắn đáp, “So với xem pháo hoa, ta muốn ghi nhớ hình dáng của nàng hơn.”

Ta cười buồn, khẽ nói: “Ta đâu có đẹp.”

Những ngón tay lành lạnh của hắn lướt trên lông mày ta, rồi từ từ di chuyển xuống, qua mũi, dừng lại ở môi.

“Điều đó có quan trọng sao?”

Ta nắm lấy bàn tay lớn của hắn, áp má mình vào lòng bàn tay ấy. Nước mắt cứ thế trào ra.

“Chúng ta hãy thành thân đi.”

Trên mặt sông không xa, từng nhóm từng nhóm đèn hoa đăng đang trôi lững lờ, trong đó có một chiếc đèn hồng trôi xa khỏi dòng đèn.

Những chữ viết trên đèn thấp thoáng trong bóng tối, mang theo sự chân thành và lời chúc phúc.

“Nguyện cho Tần Lạc Trần xa rời mọi tranh chấp, an yên mãi mãi.”

15

Đám cưới này diễn ra vô cùng gấp gáp, không có nhiều người, chỉ có lão bá và Đại Bảo đến dự, làm nhân chứng cho hôn sự của ta.

Ta trùm khăn voan che mặt, cùng Tần Lạc Trần bái đường thành thân.

Cơn đau từ bụng n.g.ự.c không ngừng ập đến, ta nỗ lực cầu xin hệ thống trong tâm trí: “Xin hãy cho ta thêm chút thời gian, đừng để xảy ra ngay lúc này…”

Hệ thống thở dài: “E rằng chỉ kéo dài được đến lúc bình minh.”

Ta nghẹn ngào ôm chầm lấy lão bá, dặn ông giữ gìn sức khỏe, nhắc nhở Đại Bảo chăm chỉ học hành.

Lão bá nổi hết da gà, nhưng vẫn nhẹ nhàng vỗ vai ta: “Được rồi được rồi, thành cô nương có chồng rồi mà còn khóc lóc t.h.ả.m thương thế này.”

Đại Bảo cũng bảo: “Ly Ly tỷ đừng khóc nữa, có phải là xuất giá không trở lại đâu. Sau này còn gặp nhau mỗi ngày mà.”

Sau khi chuẩn bị xong, Tần Lạc Trần bế ta ngồi xuống mép giường, vỗ về, an ủi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8