Vong Trần
18 + NGOẠI TRUYỆN (1)
Chẳng trách nào Dược Thần lại muốn ngăn cản hắn ra trận, chẳng trách trong trận chiến cuối cùng chống lại Ma tộc, cơ thể ta lại đau đớn như vậy, chẳng trách đêm ngắm pháo hoa ấy, nhịp tim lại mãnh liệt đến thế, hóa ra vì có kim đan, ta và hắn đã chia sẻ cảm giác với nhau.
Cơn đau vì mất kim đan ấy đã vô tình mang lại cho hắn cơ hội sống, đồng thời thắp lên trong ta một hy vọng.
Điểm tích lũy không thể đổi lấy mạng sống, ta chỉ có thể dồn toàn bộ điểm để đổi lấy một dụng cụ tụ hồn.
Cầm lá thư Dược Thần gửi lại, ta dẫn Tần Lạc Trần trở về nhân gian trong ánh mắt khó tin của mọi người trên Thiên giới.
Trong di thư có viết: “Nếu trận này không thể quay về, xin giao di thể cho thê t.ử của ta, Trang Ly của Thánh Y Các.”
Thu dọn xong xuôi, ta thắp một ngọn đèn bên giường, lấy tấm chăn vừa mua đắp lên người Tần Lạc Trần, sau đó cũng chui vào. Ta ôm lấy hắn, cảm nhận nhiệt độ cơ thể của hắn, mãn nguyện nói:
“Tấm chăn ta chọn quả là ấm thật.
“Dạo này ta kiếm được nhiều tiền lắm, có thể ở nhà bên chàng thêm rồi.
“Chàng mau tỉnh dậy đi, chàng không biết có bao nhiêu người thích ta đâu.”
Đương nhiên đối phương sẽ không trả lời. Dưới ánh đèn mờ, gương mặt hắn hiện lên thật yên bình, như thể hắn chỉ đang say ngủ, chìm vào một giấc mơ thật đẹp.
Ta hít hít mũi, siết c.h.ặ.t vòng tay ôm lấy hắn.
“Ngủ ngon nhé, Tần Lạc Trần.”
34
Thoáng chốc, đông qua xuân tới.
Hoa đào trong sân đã nở rộ. Những cánh hoa phớt hồng to tròn, tỏa ra hương thơm dìu dịu.
Kết giới Tần Lạc Trần bày ra đã giữ cho nơi này – nơi chúng ta từng sống – được bảo vệ hoàn hảo, từng cành cây ngọn cỏ đều khỏe mạnh.
Dược Thần không biết đã thăm Tần Lạc Trần bao nhiêu lần, đến mức cuối cùng ông cũng phải thốt lên một câu khó hiểu: “Chẳng lẽ nào…”
Ta chỉ cười bất lực.
“Lần trước ngài bảo hắn đã cử động một lần, ta cứ nghĩ là trước khi đông qua, hắn sẽ tỉnh dậy.”
“Chuyện này không thể vội.” Ta cúi đầu nói.
“Sư phụ đến rồi, vậy con có thể yên tâm xuống núi giao thảo d.ư.ợ.c rồi.” Ta cầm lấy bó t.h.u.ố.c đã chuẩn bị xong, xoay người bước đi.
Lần trước, vào một đêm giữa mùa đông, bất chợt nổi gió mạnh, thổi cửa sổ kêu rầm rầm, thậm chí thổi tắt ngọn đèn đầu giường. Ta thắp lại đèn, bước tới đóng và gia cố cửa sổ.
Chẳng trách nửa đêm lại nổi gió, hóa ra là sắp mưa. Từng giọt mưa rơi xuống, tí tách trên mặt đất. Cơ thể ta lạnh cóng, ta cuộn người chui vào chăn, vô thức rúc vào n.g.ự.c Tần Lạc Trần, cuộn tròn lại như một chú mèo nhỏ.
Bất chợt, ta cảm nhận một cánh tay vòng qua eo mình, hắn cố kéo ta vào lòng nhưng lực rất nhẹ, chỉ trong chốc lát rồi không còn động tĩnh gì. Chỉ có bàn tay đặt ngang hông là bằng chứng duy nhất cho thấy hắn thực sự đã cử động.
Ta ngẩn người rất lâu.
Khẽ gọi hắn một tiếng.
Nhưng chẳng có hồi đáp gì ngoài tiếng mưa rơi nặng hạt bên ngoài.
Lúc về nhà thì trời đã tối. Ta biết chắc lần này lại bị Dược Thần cằn nhằn vì đã lừa ông ấy làm chân sai vặt, nên mang theo một bình rượu nấu từ trần gian về tặng ông.
Mặt trời sắp lặn, ráng chiều nhuộm sắc hoàng hôn đượm buồn.
Từ xa, ta thấy trong sân có một bóng người, cứ nghĩ là Dược Thần, ta vừa đi tới vừa nói:
“Sư phụ! Xem con mang gì đến cho người đây…”
Giọng nói của ta bỗng nghẹn lại.
Thì ra cảnh tái ngộ trong phim với những giọt nước mắt rơi tức khắc và khoảnh khắc chậm rãi khi bốn mắt nhìn nhau đều không phải là lừa người.
Có lẽ vì xuân đến tượng trưng cho sự tươi mới và tái sinh, cho sự lãng mạn và tươi đẹp. Chàng không đành lòng để ta ngắm hoa đào, ngửi hương thơm một mình thêm nữa.
Vì thế chàng chọn mùa xuân để đến gặp ta.
Tần Lạc Trần.
Đã lâu không gặp.
(Hoàn chính văn)
Ngoại truyện: Hệ Thống
Ta bị giáng chức rồi.
Lý do là ông chủ chê ta lạm dụng quyền hạn, nhúng mũi vào việc của người chơi, tự tiện xử lý tra nam. Vậy là từ Hệ Thống công lược Tra Nam, ta bị điều xuống làm Hệ Thống Cứu Rỗi Song Phương.
Sở dĩ nói là giáng chức vì vị trí mới này không có nhiều quyền hạn, chỉ làm nhiệm vụ dẫn đường, để hai người mà ta chọn gặp nhau, sau đó đôi khi nhắc nhở người chơi thật chủ động, chủ động nữa, để họ tìm thấy hạnh phúc và tình yêu.
Muốn dùng đặc quyền thì phải trả bằng điểm tích lũy.
Điểm của mình nữa đấy.
Đây là lần đầu ta làm việc trong chế độ cứu rỗi, nên không nắm được quy trình, vì thế ta nhất định phải chọn thật kỹ cặp đôi đầu tiên. Tốt nhất là hai người có tính lĩnh hội cao.
Khi thấy Tần Lạc Trần hồn phi phách tán, ta khẽ lắc đầu. Bởi vì phải chọn lựa, ta đọc qua rất nhiều cuốn sách, và nhận ra ai cũng là những người đáng thương.
“Tình yêu là gì?”
Ta giật mình, thử hỏi lại: “Ngươi thấy được ta sao?”
Hơi thở của hắn mỗi lúc một yếu: “Ta có thể cảm nhận.”
Đột nhiên lại hỏi ta tình yêu là gì?
Dù khá mơ hồ, nhưng ta vẫn tốt bụng suy nghĩ nghiêm túc rồi trả lời:
“Là ân tình ngươi dành cho sư phụ, là trách nhiệm và sự kiên định với sư muội, là nỗi lo toan cho chúng sinh thiên hạ.
“Những điều đó đều có thể là tình yêu.”
Hắn không đáp lại nữa, cho đến khi tia hơi thở cuối cùng tan biến vào đất trời.
Ta đột nhiên nhận ra rằng hình như không ai thực sự yêu hắn.
Lúc nhỏ, hắn bị cha mẹ ruồng bỏ, được phái tu tiên nhặt về, thu nhận. Sư phụ thấy hắn có tư chất tốt nên chỉ mong hắn thành tài, phi thăng, từ nhỏ đã nghiêm khắc dạy bảo, chẳng có yêu thương, mà chỉ là mục đích và thể diện.
Sau này môn phái bị diệt, sư phụ phó thác sư muội, người đã lớn lên cùng hắn, cho hắn bảo vệ cả đời, cũng chỉ vì trách nhiệm.
Hắn tính cách cố chấp, có ơn tất báo. Khi trải qua kiếp nạn, người hắn xem là ân công cũng chỉ xem hắn như một công cụ.