Bốn Mùa
9

Cập nhật lúc: 2026-09-04 10:36:06 | Lượt xem: 11

Đến năm thứ hai, họ thật sự gom đủ bốn trăm lượng. Nhưng ta và phu nhân chẳng ai chịu ra trước. Nơi quỷ quái này, để một người ở lại chịu đựng, chúng ta đều không yên tâm.  

Hữu Huệ im lặng trở về. Không lâu sau, thư của Hữu Nghi được gửi đến. Nàng viết:  

“Kính gửi mẹ và a nương:  

Không trở về thì không trở về. Hai đứa con của các người đều không phải kẻ bất tài. Đợi sang năm, nhất định sẽ đón hai người về nhà đoàn tụ.”

Đọc thư, ta mừng rỡ, nhưng phu nhân lại thở dài:  

“Những từ như ‘bất tài’, trước đây con bé làm gì biết nói. Không biết đã phải chịu bao nhiêu khổ cực.”  

Trong tiếng thở dài ấy, dường như ta thấy bóng dáng Hữu Nghi đoan trang, hiền dịu ngày nào đang dần xa đi. Nhưng cuộc đời đã trả lại cho ta một đứa con gái mạnh mẽ, kiên cường.  

21

Ba năm, không chỉ các con ta nỗ lực, mà cả chiến trường xa xôi cũng truyền về tin mừng: Nhị gia đã dẫn Trình Sơn và Trình Viễn trở về.  

Họ lập công chuộc tội, không những được xóa bỏ tội danh mà còn mang về một suất thoát thân khỏi danh sách phạm nhân.  

Trình Sơn thiếu gia nhìn ta, áy náy nói:  

“Di nương, thật có lỗi. Con phải chuộc mẹ con ra trước. Con và cha sẽ cố gắng hết sức, nhanh ch.óng kiếm tiền để chuộc di nương ra.”  

Từ bên cạnh, Hữu Nghi bất ngờ cười tươi nhảy ra:  

“Ha ha, đại ca, bị lừa rồi nhé! Ai bảo huynh coi thường muội và tỷ tỷ, còn lo chúng ta nuôi không nổi bản thân, nên không thèm nói cho huynh biết. Bọn muội đã góp đủ tám trăm lượng rồi!”  

Hai cô bé nghịch ngợm này, gom được đủ tiền lại còn nghĩ ra trò đùa vui với phụ huynh suốt dọc đường.  

Ta và phu nhân cuối cùng cũng có thể cười, nhưng càng cười lại càng khóc. Cả gia đình chúng ta, dường như đã thay đổi, nhưng cũng dường như chẳng hề đổi thay.  

Giữa niềm vui đoàn tụ sau bao ngày xa cách, Trình Viễn bất ngờ quỳ xuống, “phịch” một tiếng dập đầu:  

“Nhị thúc, cháu muốn xin suất thoát thân này. Cháu biết nó đáng giá bốn trăm lượng bạc, sau này cháu nhất định sẽ trả lại gấp đôi, không, gấp trăm lần!”  

Trình Viễn dập đầu mạnh mẽ từng cái một, mỗi cái đều nặng hơn trước. Phu nhân mềm lòng, nghĩ dù sao đi nữa, đó cũng là người đã sống chung trong cùng một phủ suốt hai mươi năm.  

Nhị gia hiểu ý phu nhân, khẽ gật đầu đồng tình.  

Nhưng khi chúng ta nhìn quanh, các sai dịch đã nhận lễ vật mà đi tìm, vậy mà vẫn chưa thấy tung tích Đại phu nhân đâu.  

Từ xa, ta thấy Xuân Lộ tỷ đứng đó, tim như khựng lại một nhịp. Ta còn chưa kịp bước tới, thì phía sau doanh trại đã náo loạn cả lên.  

Có lẽ thực sự là mẫu t.ử liền tâm, Trình Viễn bất chấp tất cả mà lao thẳng vào. Đập vào mắt cậu là hình ảnh Đại phu nhân nằm ngã trên đất, miệng trào m.á.u. Bà yếu ớt gọi:  

“Viễn nhi, con của ta… con, con phải sống thật tốt…”  

Thời gian vùn vụt trôi qua hơn mười năm, ông trời thật biết đùa cợt. Ngày hôm nay, tựa như tái hiện ngày Hạ Hà ra đi.  

22

Tội nô sống c.h.ế.t không ai chủ trì công đạo, người với người luôn có thân sơ gần xa. Ta cũng không thể vì Đại phu nhân mà đi chỉ trích Xuân Lộ tỷ.  

Dù Trình Viễn đau đớn đến nhường nào, cậu chỉ có thể bỏ tiền chuộc lại t.h.i t.h.ể mẫu thân, mang về an táng.  

Trước lúc rời đi, ta hỏi Xuân Lộ tỷ:  

“Tương lai tỷ định thế nào?”  

Tỷ im lặng hồi lâu, cuối cùng thở dài:  

“Ta đã lấy mạng bà ta lúc bà ta ôm trọn hy vọng, xem như đã giải được hận. Ba năm nay chăm sóc ngươi, cũng coi như trả được ơn. Còn lại nửa đời sau, chắc ta sẽ tìm một thiện đường, an lòng ta thôi.”  

Ta không hỏi thêm là ở đâu, chắc tỷ cũng không muốn gặp lại những người cũ như chúng ta.  

Mộ phần của Đại phu nhân là Thu Sương giúp tìm, cạnh đó còn có một ngôi mộ cô quạnh.  

Tỷ nói với Trình Viễn:  

“Viễn thiếu gia, đây là mộ của một tỷ muội ngày trước. Thật đáng thương, còn nhỏ đã mất, cũng không có ai cúng bái. Nếu tiện, mỗi lần thắp hương cho Đại phu nhân, thiếu gia có thể thắp cho cô ấy một nén được không?”  

Chỉ là một nén hương, Trình Viễn là đứa trẻ ngoan như vậy, chẳng cần nghĩ ngợi đã gật đầu.  

Chờ cậu rời đi, Thu Sương mới thì thầm:  

“Phủ đệ đã sụp, không cần sợ Đại phu nhân nữa. Ta liền ra bãi hoang, đưa mộ nàng ta về đây.  

“Ân oán đời trước chẳng cần để thế hệ sau biết. Nhưng nàng ta vì đứa trẻ đó mà liều mạng mưu cầu tiền đồ, ít nhất cũng xứng đáng được nhận một nén hương từ nó.”  

Hai kẻ thù nằm chung bên nhau sau khi c.h.ế.t, chẳng biết dưới đất có đ.á.n.h nhau nữa không. Nhưng có lẽ vì Trình Viễn, họ cũng có thể quỳ trước mặt Bồ Tát cùng nhau cầu phúc.  

23

Chuyện nhà người khác đều đã lo xong xuôi, đến lượt nhà mình lại trở nên khó xử.  

Nhị gia và Trình Sơn cần trở lại biên cương để tiếp tục tiền đồ, nhưng hai cô gái thì không muốn đi theo.  

Hữu Huệ e thẹn cúi đầu, để mặc Thu Sương khen ngợi nàng bao nhiêu điều tốt, rằng nàng rất hợp để làm con dâu.  

Từ nhỏ nàng đã thích đọc sách, hợp với một người như Lưu Hạo – người chôn mình trong sách vở. Những năm qua, trái tim nàng sớm đã gửi gắm vào cậu ta.  

Nhị phu nhân tuy không nỡ, nhưng con gái lớn rồi cũng phải lấy chồng. Sau vài ngày tìm hiểu, bà cười hài lòng trước nhân phẩm và tài năng của Lưu Hạo.  

Chỉ có đứa con gái của ta là khó xử nhất. Nó không chịu lấy chồng, nhưng cũng không muốn đi theo cha và huynh. 

Con bé nhỏ xíu, dẫn ta đến trước một ngôi nhà, tự hào nói:  

“Nương, đây là căn viện con dùng tiền kiếm được để mua. Sau này con còn kiếm được nhiều, rất nhiều tiền. Nương về sống với con đi, con sẽ nuôi nương, con muốn mỗi ngày đều gọi nương là mẹ.”  

Ta lưỡng lự, đứng tại chỗ:  

“Con gái mà rời xa cha sao được? Sau này luận chuyện hôn nhân, ai đứng ra làm chủ cho con?”  

Nó dõng dạc đáp:  

“Con tự làm chủ cho mình. Con muốn lập nữ hộ, muốn kén phò mã, muốn trở thành gia chủ!”  

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8