Bà Chủ Mỏ Than Nổi Tiếng Nhờ Scandal
Chương 2
“Không có tiền thì đừng cố chen vào giới nhà giàu.”
“Bà chủ than của chúng ta đang tiết kiệm tài nguyên đấy.”
“Đúng vậy, bà chủ than là người tiên phong bảo vệ môi trường.”
Cuối cùng, máy bay hạ cánh, thiết bị quay cũng mở lại, toàn bộ nhân viên trên máy bay đều xuống và chào tạm biệt tôi.
Cơ trưởng tiến đến: “Cô Kiều, cô có cần chúng tôi đợi ở đây để đưa cô về nhà không?”
Tôi gật đầu và nhân tiện giới thiệu với khán giả: “Hãng Hàng không Hoa Kiều là của nhà tôi, đây là máy bay riêng của tôi…”
Một câu nói ngắn gọn, cư dân mạng lại bùng nổ!
“Bà chủ mỏ than, rốt cuộc có bao nhiêu điều bất ngờ mà chúng tôi chưa biết vậy?”
“Haha, hình tượng bà chủ than lại lung lay chút nữa rồi.”
“Bà chủ than, tiến lên! Hãy cho mấy tên ghét bạn bên nước ngoài biết tay.”
“Chỉ là có một chiếc máy bay riêng thôi, các bạn có gì mà phải tự hào, cả bốn người còn lại đều có máy bay riêng mà!”
“Quan trọng là máy bay sao? Toàn bộ Hàng không Hoa Kiều là của nhà cô ấy mà.”
Trên mạng nội địa, cư dân mạng thi nhau bình luận sôi nổi, đồng thời, trên Weibo, từ khóa #Kiều Thì – Hàng không Hoa Kiều# đã leo lên vị trí số một.
Sau khi xuống máy bay, các nhân viên bắt đầu giới thiệu về hòn đảo Bắc Cực lần này chúng tôi ghé thăm.
Hòn đảo Bắc Cực này có tên là Đảo Cực Quang, là địa điểm Lisởng nhất để ngắm cảnh vùng cực.
Đây là một hòn đảo tư nhân, mỗi năm chỉ đón tiếp một số ít chính khách và nhân vật nổi tiếng đến nghỉ dưỡng và tổ chức sự kiện.
Nghe nhân viên đầy tự hào giới thiệu về độ cao cấp của Đảo Cực Quang, tôi cũng hơi ngại không dám nói thật với họ rằng, hòn đảo này do tôi mua.
Ba năm trước, trong một lần du lịch đến Bắc Cực, tôi phát hiện trên hòn đảo này có mỏ kim cương, lập tức mua lại ngay.
Mục đích mua hòn đảo này không phải để khai thác khoáng sản, mà chỉ là để ngắm cảnh vùng cực mà thôi.
Sau đó, rất nhiều bạn bè đến đây chơi, tôi liền xây dựng một khu giải trí nhỏ.
Tuy nhiên, để bảo vệ môi trường sinh thái, tôi vẫn chưa bao giờ mở cửa kinh doanh, và lần này đồng ý cho đoàn quay phim vào là vì người đăng ký là đạo diễn Bruce. Tôi cũng không tiết lộ với anh ấy rằng đây là đảo của tôi, vì tôi không thích khoe của.
Khi nhân viên giới thiệu xong, họ quay lại cảnh xung quanh.
Bầu trời xanh trong vắt, gió Bắc Cực lạnh nhẹ nhàng thổi qua, lông trắng trên áo khoác của tôi cũng nhẹ rung trong gió.
“Wow, bỗng dưng phát hiện bà chủ mỏ than đẹp quá trời!”
“Bạn ở trên nông cạn quá, tôi quan tâm đến nội tâm của bà chủ mỏ than hơn.”
“Chắc là lần đầu cô ấy đến Bắc Cực nhỉ, nhìn cách cô ấy hành xử thật vụng về.”
“Đúng đó, mọi người nhìn qua Tiểu vương t.ử Ả Rập – Aman đi, đã chuẩn bị đi săn rồi kìa.”
“Đúng vậy, các khách mời khác đều đến sớm, chỉ có cô ấy đến cuối cùng, chắc lại chỉ đến để hưởng ké thôi.”
“Bà chủ mỏ than của các bạn ích kỷ thật, chỉ lo chụp ảnh để người khác phải đợi.”
Thời gian đã gần trưa, và nhiếp ảnh gia vẫn đang quay liên tục.
Tôi bắt đầu thấy đói, tiến tới nhắc nhở anh ấy rằng thời gian tập trung đã gần đến, chúng tôi cần nhanh chóng xuất phát.
Không ngờ anh ấy lại tỏ vẻ lúng túng, giải thích rằng xe trượt tuyết tới đón chúng tôi gặp chút trục trặc.
Nên chúng tôi phải đợi chiếc xe trượt tuyết tiếp theo.
Sau khi hỏi kỹ hơn, tôi mới biết người điều khiển xe trượt tuyết cảm thấy không khoẻ, hiện đang ở bệnh viện gần sân bay.
Xe trượt tuyết của anh ấy cũng đành phải để lại ở sân bay.
Không ai trong đoàn biết điều khiển đàn tuần lộc, nên buộc phải liên hệ với người khác.
Nhìn xung quanh, thấy ai nấy đều run lên vì gió lạnh, nhân viên đứng bên cạnh cũng đầy vẻ ái ngại.
Tôi thở dài, vẫn là phải nhờ tôi thôi.
Sau khi nói nhỏ với nhân viên vài câu, chờ đến khi mọi thứ được sắp xếp ổn thoả, chúng tôi cùng tiến về phía chiếc xe trượt tuyết kéo bởi tuần lộc đậu ở gần đó.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của nhân viên, tôi bước tới gần hai con tuần lộc cao lớn, đưa tay vuốt nhẹ lên bộ lông mềm mượt của chúng.
Những chú tuần lộc này đều được nuôi dưỡng thuần hóa, tính tình tương đối hiền lành.
Mấy năm trước khi tôi đến đây, tôi đã tự học cách điều khiển xe trượt tuyết.
Vì vậy, sau khi nhân viên thương lượng xong với chủ nhân ban đầu, tôi quyết định tự mình điều khiển xe trở về.
Chiếc xe trượt tuyết tiếp theo cũng không biết khi nào mới đến, nhìn biểu cảm khó xử của nhân viên khi trả lời tôi, tôi cũng hiểu rồi, vừa hay tay tôi cũng đang ngứa nghề.
Chiếc xe trượt tuyết kéo bởi tuần lộc trên đảo có không gian khá rộng, đủ chỗ cho tôi và cả các nhân viên đi cùng.
Tôi ngồi vào ghế lái bọc lông dày, hai tay nắm lấy dây cương.
Nhân viên đi cùng cũng đã ngồi yên phía sau xe trượt, giơ máy quay lên.
“Thật sao? Cả việc này mà bà chủ mỏ than cũng biết?”
“Bà chủ toàn năng của tôi, có gì mà cô ấy không làm được nữa nhỉ?”
“Chứ còn gì nữa, Kiều Thì thích thể hiện quá, dám tự lái xe tuần lộc thế này?”
“Đoàn quay cũng nên chú ý an toàn hơn, tính mạng là trên hết đấy.”
Lời chế nhạo còn chưa dứt thì xe trượt bắt đầu lăn bánh.
Tuy mới một năm kể từ lần cuối tôi điều khiển xe trượt tuyết kéo bởi tuần lộc, nhưng trong lòng vẫn dâng lên sự phấn khích.
Phía trước là hai chú tuần lộc đực khỏe mạnh, bên cạnh là cảnh sắc tĩnh lặng và lạnh lẽo của Bắc Cực.
Trên đường đi, tôi tập trung hoàn toàn vào việc điều khiển xe trượt, gần như quên mất có nhân viên và máy quay đi cùng.
Chúng tôi bình an đến điểm tập trung, sau khi xuống xe, các nhân viên giơ ngón cái lên khen ngợi tôi.
“Kiều Thì không ngờ cô còn có cả kỹ năng này sao?”
Vừa bước xuống xe trượt, đạo diễn Bruce đã đứng đợi từ lâu, bước tới niềm nở chào hỏi tôi, nhưng tôi nhận ra anh có vẻ mặt không mấy vui.
Khi bước vào hội trường tập trung, tôi mới nhận ra trong phòng chỉ có hai người.
Hóa ra, cầu thủ bóng đá người Brazil phải trở về đội vì có lịch tập luyện khẩn cấp.