Bạn Cùng Phòng Cuồng Thử Thách Tình Yêu
CHƯƠNG 7

Cập nhật lúc: 2026-09-01 23:58:10 | Lượt xem: 1

Bối cảnh video là trong bệnh viện, người phụ nữ trung niên với vẻ mặt mệt mỏi nói trước ống kính, phía sau là Hà Thắng đang nằm mê man và Lương Tiểu đang lau người cho anh ta.

Đã có một số bạn học không rõ sự tình bị cuốn theo cảm xúc, yêu cầu tôi ra mặt xin lỗi và bồi thường cho gia đình họ.

Lương Tiểu đáp lại: “Dù cuộc sống sau này sẽ rất khó khăn, nhưng chúng tôi không cần sự giúp đỡ từ kẻ đã gây ra mọi chuyện hay bất cứ ai khác. Chúng tôi sẽ tự mình đi tiếp.”

Những lời này đã thu hút được sự cảm thông của nhiều người, có người cảm động đến mức kêu gọi mọi người quyên góp cho Hà Thắng.

Mẹ Hà Thắng không thể từ chối, đành phải chấp nhận và gửi lời cảm ơn dưới bài đăng kêu gọi quyên góp.

Thỉnh thoảng cũng có bạn học theo dõi toàn bộ sự việc lên tiếng bênh vực tôi, nhưng đều bị đám đông công kích cả trăm bình luận.

—-

10

Tiểu Nguyệt không nhịn được nữa, đặt mạnh điện thoại xuống:

“Sao họ có thể đảo lộn trắng đen thế chứ! Mẹ Hà Thắng trước đây chẳng phải còn đánh Lương Tiểu sao, sao mới vài ngày đã về cùng một phe rồi.”

Tôi an ủi cô ấy: “Đừng giận, đừng giận. Tớ đoán là Lương Tiểu hợp tác với bà ta, bày trò lấy lòng thương hại, hòng kiếm được một đợt quyên góp. Sau này cuộc sống của Hà Thắng không có đảm bảo, nếu lần này nổi tiếng, nửa đời sau không lo ăn uống, mẹ Hà Thắng tất nhiên động lòng.”

Nếu chỉ là chuyện giữa hai người yêu nhau, mọi người chỉ nghĩ nam sinh này não tàn vì yêu, chẳng những không đồng cảm mà còn chê cười thêm.

Nhưng nếu xen vào bên thứ ba, nhất là kiểu chuyện m.á.u chó hai gái giành một trai, không chỉ nhiệt độ dư luận tăng cao mà mọi oán hận sẽ đổ hết lên đầu tôi.

Hai người họ tính toán thật tốt, đúng là cùng một giuộc.

Chỉnh sửa xong mọi giấy tờ, tôi nhanh chóng đóng gói và gửi đi.

Bên trong có video ghi lại đoạn chat thử lòng Hà Thắng, phản hồi của Lương Tiểu sau khi nhận được ảnh chụp màn hình và tất cả những gì cô ta đăng trên nền tảng video ngắn.

Một tháng trước, tôi dùng tài khoản phụ thêm Hà Thắng, đầu tiên là gửi anh ta một số áp phích quảng cáo giảm giá thẻ sinh viên, anh ta không để ý.

Sau đó, tôi tiếp tục gửi loạt thông tin quảng cáo bao gồm nhưng không giới hạn ở “bơi lội thể hình”, “tuyển sinh trường lái”, “luyện thi công chức, cao học”…

Chưa kịp gửi câu “soái ca”, Hà Thắng đã chặn tôi rồi.

Tôi chỉnh sửa đoạn chat, cuối cùng thành hình dạng mà Lương Tiểu hài lòng.

Ghi lại video là để đề phòng có người nói tôi làm giả đoạn chat, hơn nữa so với những ảnh chụp khô khan của Lương Tiểu, video có sức thuyết phục hơn nhiều.

Dư luận lập tức đảo chiều, mọi ảnh hưởng tiêu cực ngay lập tức dội ngược lại Lương Tiểu.

Cô ta trở thành con chuột chạy qua đường, ai cũng muốn đánh, chỉ muốn trốn khỏi thành phố này vào kỳ nghỉ.

Còn nhà họ Hà cũng chịu không ít cú sốc, tiền quyên góp còn chưa kịp cầm đã bị bên gây quỹ hoàn trả.

Mẹ Hà Thắng thấy Lương Tiểu thất bại, không còn giá trị lợi dụng, bèn tuyên bố sẽ bắt cô ta chăm sóc Hà Thắng cả đời, trói buộc cô ta và Hà Thắng lại với nhau, không rời nửa bước.

Mà gia đình Lương Tiểu vốn dĩ cũng không có tình cảm gì nhiều với cô ta, nghe nói cô ta vì tiền mà hại người ta mất một quả thận, cũng cảm thấy mình đuối lý, cuối cùng lấy đi hai mươi vạn đó, bán đứt Lương Tiểu cho nhà họ Hà.

Hà Thắng vì không tham gia bảo vệ luận văn, lại còn gây ảnh hưởng xấu trong khuôn viên trường, bị nhà trường trực tiếp đuổi học.

Sau khi tỉnh lại, anh ta không nói gì, lên mạng mua thuốc chuột, định cùng c//hế//t với Lương Tiểu.

Lương Tiểu bị ép uống thuốc, khóc lóc nói mình mang thai, mới giữ được mạng sống.

Kể từ đó, chỉ cần có tin tức về nhà họ Hà, mọi người sẽ đăng vào nhóm “Tìm tìm kiếm kiếm”, tên nhóm không biết từ khi nào đã đổi thành “Thê thê thảm thảm”.

11

Thoáng chốc đã qua kỳ nghỉ hè, các bạn học bắt đầu trở lại trường.

Cứ tưởng sẽ không còn gặp Lương Tiểu, không ngờ cô ta vẫn quay lại đi học.

Chỉ có điều vẫn sống ở ngoài trường, nghe nói mỗi ngày sau giờ học đều phải về chăm sóc Hà Thắng, sơ suất một chút sẽ bị mẹ con nhà họ Hà mắng chửi.

Vì đã lấy giấy đăng ký kết hôn, chỉ cần Hà Thắng không c//hế//t, cả đời này cô ta không thể thoát khỏi cuộc sống như vậy.

Nhưng không còn ai dám đồng cảm với cô ta nữa, mọi người đều sợ dính dáng đến cô ta.

Sau giờ học, ai nấy đều rảo bước ra ngoài, Lương Tiểu lại gọi tôi.

Tôi không đáp, chỉ đi thẳng.

“Hứa Tuệ, xin lỗi! Tôi biết cô cũng quay lại rồi, đúng không?”

Bước chân tôi khựng lại, hóa ra cô ta cũng trọng sinh.

“Kiếp trước là tôi có lỗi với cô, bây giờ tôi biết mình sai rồi, tiếc là… mọi thứ đã quá muộn, tôi quay lại muộn quá, bây giờ tôi phải chuộc lỗi cho những sai lầm của mình.”

“Tôi không dám cầu mong cô tha thứ, chỉ mong cô đừng hận nữa, nếu còn kiếp sau, tôi nhất định không phạm sai lầm như thế nữa.”

Từng chữ từng câu của Lương Tiểu đều như rút hết ruột gan.

Tôi thở dài: “Biết sai là tốt, nếu có kiếp sau…”

“Kiếp sau cô sống cuộc đời này đi!”

Nói xong, Lương Tiểu vừa ôm bụng vừa lao thẳng vào tôi, tôi theo phản xạ né được, đối diện là nụ cười âm hiểm của cô ta.

“Dựa vào đâu mà lần này cô có thể bình yên vô sự đứng đây, còn tôi thì phải bị mẹ con Hà Thắng dày vò, rõ ràng nên là cô!”

Cô ta đ.â.m vào mép bàn, m.á.u từ dưới chân chảy ra, cô ta giơ điện thoại vẫn đang kết nối cuộc gọi, dùng chút sức lực cuối cùng nói:

“Là Hứa Tuệ… cô đã gi//ết con của Hà Thắng, tên điên đó sẽ không tha cho cô đâu.”

Tôi bất lực chỉ lên phía trên: “Trong kỳ nghỉ hè, trường đã lắp camera ở mỗi phòng học. Và, dù có con hay không, cô cũng sẽ phải sống cuộc đời này cùng với Hà Thắng.”

“Thêm nữa, kiếp sau cô cũng không thoát đâu.”

Lương Tiểu không cam lòng nhắm mắt lại.

Con mất, nhà Hà càng hành hạ Lương Tiểu tàn nhẫn hơn, không cho phép cô rời khỏi Hà Thắng nửa bước, học hành cũng đành dở dang.

Sau khi tốt nghiệp, tôi thuận lợi trở thành sinh viên xuất sắc, vào thực tập ở một công ty lớn mà tôi mong muốn.

Trong một buổi họp lớp tình cờ, tôi lại nghe được tin về Lương Tiểu.

Nghe nói quả thận còn lại của Hà Thắng cũng gặp vấn đề, nhà họ Hà không đủ tiền để chi trả chi phí điều trị cao ngất, đành mặt dày mò về tìm nhà Lương Tiểu, bắt họ trả lại tiền đã bán con gái.

Nhưng hai mươi vạn đó đã bị nhà họ Lương xài sạch từ lâu, nên hai nhà bàn bạc với nhau, bán cô ta cho một lão độc thân năm mươi tuổi.

Hà Thắng nghe nói thế, không biết có phải còn tình cảm với Lương Tiểu không, mang d.a.o xông vào tân phòng của lão ta.

Lão ta c//hế//t rồi, Hà Thắng và cha mẹ Lương Tiểu đều bị cảnh sát bắt.

Sau đó ra sao, tôi không nghe tiếp nữa.

Vì ông trời đã cho tôi một cơ hội làm lại từ đầu, nên tôi không nên để bản thân bị mắc kẹt trong vũng bùn của kiếp trước nữa.

HẾT

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8