Bỏ Lỡ Niềm Tin
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-08-16 03:11:32 | Lượt xem: 3

Nhưng chưa kịp lên tiếng, Giang Mẫn đã thò đầu ra khỏi cửa sổ xe, đôi mắt cong cong cười tiếp lời:

“May mà hôm nay anh Hàn ở gần đây, nếu không ở cái nơi khỉ ho cò gáy của em, gọi xe cũng không được. Chị dâu, chị đừng không tin, trong nhóm có lưu lại tin nhắn mà…”

Cái nhóm đó, là nhóm bạn thân từ nhỏ của bọn họ trong khu tập thể.

Nhóm không có tôi.

“Tất nhiên rồi, nếu anh Hàn thực sự thấy c.h.ế.t không cứu, em sẽ mách với bố mẹ nuôi!”

Giang Mẫn tiếp tục nói, còn giả vờ đ.ấ.m vào n.g.ự.c Hàn Thành một cái.

Tay giơ được một nửa, như nhớ ra điều gì, lại rút về, còn áy náy nháy mắt với tôi: “Chị dâu, em quen rồi, không có ý gì đâu…”

Từ sau trận cãi vã lớn với Hàn Thành, Giang Mẫn từ vô tư đụng chạm, chuyển sang làm bộ cảnh giác khi đụng chạm.

Như thể, tất cả là do tôi nhỏ nhen, mới khiến cô ta phải cố ý giữ khoảng cách với Hàn Thành.

Nhưng nếu Giang Mẫn thực sự ý thức muốn giữ khoảng cách, tại sao không lâu sau lại bắt đầu qua đêm với bọn họ, hẹn hò riêng…

Thậm chí, tôi còn cảm nhận rõ ràng sự thách thức mơ hồ trong ánh mắt cô ta.

Những trò này, trước đây chắc chắn sẽ làm tôi tức giận.

Nhưng bây giờ.

Tôi lười để ý, thậm chí khi Hàn Thành bảo Giang Mẫn xuống xe, tôi cũng chỉ xua tay, mở cửa ghế sau:

“Không sao, dù gì tôi còn có một người bạn, tiện đường đi cùng, tôi sẽ ngồi phía sau với anh ấy.”

“Bạn đâu?”

Chưa kịp để Hàn Thành ngạc nhiên, đã nghe có người gọi tên tôi.

Quay đầu lại, sắc mặt tôi liền thay đổi.

Chỉ thấy một anh chàng cao to, vai rộng, eo thon, ăn mặc hoa hoè hoa sói kéo theo một vali hành lý, vui vẻ chạy tới. Vừa đứng vững, anh đã trách yêu tôi:

“Âm Âm, cậu không có nghĩa khí, tôi chỉ quay đi lấy vali mà quay lại đã không thấy cậu đâu.”

Anh ta nói rồi ôm lấy cánh tay tôi, nũng nịu đáng thương:

“Tôi không quen ai ở đây, cậu phải chịu trách nhiệm đó.”

3

Cảnh tượng này.

Khiến Hàn Thành và Giang Mẫn đều sững sờ.

Rất nhanh, Hàn Thành phản ứng lại, kéo tôi lại:

“Đây là người bạn mà em nói?”

Giọng anh chứa đầy bất mãn, nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt, đôi mày nhíu c.h.ặ.t lại.

“Đúng vậy, tôi là bạn thân của Âm Âm, Tần Mạc.”

Tần Mạc tự tin bắt tay với Hàn Thành, tự nhiên cho hành lý vào cốp xe, rồi ngồi phịch xuống ghế sau, hào hứng gọi tôi:

“Âm Âm, mau lên xe.”

Tôi định lên xe, nhưng bị Hàn Thành chặn lại.

“Vợ ơi, nam nữ thụ thụ bất thân, em và một người đàn ông ngồi chung xe, không hợp lẽ đâu?”

Anh đứng sát gần tôi, tôi có vẻ nghe được tiếng nghiến răng của anh.

Tôi ngờ vực: “Chỉ là bạn thân thôi.”

Tôi nhìn thoáng qua Giang Mẫn vẫn ngồi vững vàng ở ghế phụ.

Trong chốc lát, Hàn Thành á khẩu không nói nên lời.

Tần Mặc kéo tôi nói chuyện suốt dọc đường.

Khiến cho ghế trước im lặng một cách kỳ lạ.

Không phải Giang Mẫn không nói chuyện.

Cô ta tính cách hoạt bát.

Mỗi lần đi chơi, luôn kéo Hàn Thành ríu rít không ngừng, từ những chuyện xấu hổ thời thơ ấu đến chuyện phiếm gần đây của khu tập thể. 

Hai người qua lại, luôn bàn những chủ đề mà tôi ngồi phía sau không thể xen vào.

Nhưng hôm nay.

Dù Giang Mẫn có gợi chuyện thế nào, Hàn Thành cũng chỉ đáp lại nhạt nhẽo.

Chặng đường xe chạy ba mươi phút, mười lăm phút đã kết thúc.

Đưa hai người trên xe về xong.

Anh chủ động mở cửa ghế phụ:

“Ra phía trước ngồi đi.”

Tôi không hiểu nhìn anh một cái, ngồi yên phía sau không nhúc nhích, nhạt nhẽo từ chối:

“Tôi ngồi phía sau rất tốt.”

“Mệt rồi, mau về thôi.”

Tôi nhắm mắt dưỡng thần.

Trong sự yên tĩnh, tiếng đóng cửa của Hàn Thành lớn hơn và nặng nề hơn bình thường.

4

Hàn Thành với vẻ mặt tối sầm bước vào nhà.

Tôi vừa thay xong giày, bước ra khỏi cửa, đã thấy anh ngồi trong phòng khách hút t.h.u.ố.c.

Ngọn lửa đỏ rực chiếu sáng trên khuôn mặt anh, biểu cảm lập lòe.

“Tên đó có quan hệ gì với em?”

Hàn Thành hít một hơi t.h.u.ố.c mạnh, rồi dập mạnh điếu t.h.u.ố.c vào gạt tàn, ngẩng đầu hỏi tôi.

Tôi nhìn anh, giọng điệu bình thản:

“Là chị em thôi.”

“Một thằng đàn ông cao hơn mét tám làm chị em với em? Lục Âm Bạch, lần này em đi công tác với anh ta đúng không! Cả mấy ngày liền, ở chung với một gã đàn ông…”

Càng nói càng tức giận, Hàn Thành đá mạnh vào vali.

Tôi cũng nổi giận, kéo vali ra, nhìn khuôn mặt tức giận của anh, tôi mỉa mai đáp trả: “Đi công tác bạn đồng hành không phải nam thì cũng là nữ, tính cách anh ấy tốt, dễ chơi, làm chị em có vấn đề gì sao?”

“Tất nhiên là có vấn đề! Anh ta là đàn ông! Đàn ông sao lại là chị em được!”

“Sao vậy? Có thể có nữ anh em, sao lại không thể có nam chị em?”

Một câu nói của tôi khiến anh bị nghẹn họng.

Tôi chưa từng thấy trên khuôn mặt Hàn Thành nhiều biểu cảm phong phú như vậy.

Có sự kinh ngạc, có sự hối hận, lại có sự khó chịu.

Cuối cùng, anh gần như nghiến răng nói ra một câu:

“Giang Mẫn không giống vậy, cô ấy lớn lên cùng anh, nếu có chuyện gì thì đã…”

“Tôi và Tần Mạc cũng không giống, có thể tin tưởng nhau một chút được không?”

Tôi ngắt lời anh, nói chắc như đinh đóng cột.

5

Hàn Thành bị vỡ mộng.

Mấy ngày liền, anh chiến tranh lạnh với tôi.

Qua mấy ngày không vui không buồn.

Bố mẹ chồng gọi chúng tôi đi ăn cơm.

Trên bàn ăn, bố mẹ chồng nhận ra không khí giữa chúng tôi không ổn, liền bóng gió nhắc nhở Hàn Thành:

“Hàn Thành, Âm Âm vì con mà đi xa lấy chồng, con không thể đối xử tệ với Âm Âm.”

Tôi và Hàn Thành là bạn học đại học.

Tôi là con gái duy nhất trong gia đình.

Theo kế hoạch ban đầu, sau khi tốt nghiệp tôi sẽ về quê phát triển.

Nhưng vì anh, tôi quyết định ở lại đây.

Nghe lời bố mẹ chồng, thần sắc Hàn Thành có chút thay đổi.

Trước khi ra khỏi cửa, anh chủ động nắm tay tôi:

“Âm Âm, anh…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8