Bốn Mùa
3

Cập nhật lúc: 2026-09-04 10:36:06 | Lượt xem: 6

Phu nhân sinh được một trai một gái. Huệ tiểu thư mới hơn hai tuổi, đang độ tuổi đáng yêu nhất.  

Nhưng phận làm thiếp của Hạ Hà thì lại rình rang hơn hẳn.  

Đại phu nhân như muốn đáp trả những lời chê bai rằng bà ganh ghét, bèn không tiếc tiền bạc, quà cáp, vàng bạc châu báu, t.h.u.ố.c bổ đều dồn hết vào viện của Hạ Hà.  

Đại gia thấy bà rộng lượng, lại càng thỏa sức chiều chuộng Hạ Hà. Một tháng có nửa thời gian ở lại viện của nàng ấy. Cảnh tượng này trước đây không hề có, ồn ào náo nhiệt đến mức cả phủ đều bàn tán.  

Hạ Hà sống tốt như vậy, nhưng số người có thể nói chuyện cùng nàng ấy lại chẳng nhiều. Đôi khi nàng ấy ghé qua phòng ta ngồi một lúc, mỗi lần đều mang theo quà cáp, ta từ chối cũng không được.  

Chỉ là, lời nàng ấy nói ngày càng khiến ta lo lắng.  

Nàng ấy hỏi:  

“Đông Tuyết, ngươi có hối hận khi chọn Nhị gia không? Chúng ta đều là nha hoàn như nhau, mà giờ cuộc sống của ta tốt hơn ngươi biết bao nhiêu.”  

Khi nói, trên khuôn mặt nàng ấy thoáng nét tự đắc, như thể mình vừa đạt được thành tựu lớn lao.  

Nhưng ta vẫn nhớ đến vẻ thê lương của Xuân Lộ tỷ, liền bất an khuyên nàng:  

“Ngươi bớt phô trương đi, dù sao Đại phu nhân vẫn là chính thất.”  

Nàng ấy đặt tay lên bụng, khẽ ngẩng đầu kiêu hãnh:  

“Thì đã sao? Có khi trong bụng ta chính là con trai đầu lòng của Đại gia, nếu đứa trẻ là trưởng t.ử, phúc phần sau này ai mà đoán được.”  

Thì ra nàng ấy đã mang thai. Nếu Đại phu nhân thật sự không thể sinh thêm, đây đúng là đại phúc.  

Nhưng phúc phần phải có mạng để hưởng.  

Ta lại nhiều lời khuyên nhủ:  

“Hạ Hà tỷ, nghe ta một câu. Chúng ta làm thiếp, sinh con ra là con của người khác, đừng mang những tâm tư không nên có. Nghĩ đến Xuân Lộ tỷ, ta không muốn mất thêm một tỷ muội nào nữa.”  

Nhắc đến Xuân Lộ, khuôn mặt nàng ấy hơi run rẩy. Nhưng nàng vẫn gắng gượng cứng miệng:  

“Bà ấy cũng phải nghĩ đến đứa trẻ sẽ oán hận mình trong tương lai, bà ấy không dám đâu.”  

Nhưng sau khi trở về, những lời đồn đến tai ta lại là nàng ấy càng cung kính với Đại phu nhân hơn.  

Đại phu nhân cũng cho nàng ấy đủ thể diện, đi đâu cũng khen ngợi nàng. Bà còn nói, chỉ cần nàng sinh được con trai, bà sẽ trả lại bán thân khế, rồi đến nha môn để nâng nàng lên làm Quý thiếp.  

Quý thiếp khác với thiếp thất được nâng từ nha hoàn. Chỉ những cô nương nhà lành mới có tư cách làm Quý thiếp. Dù là phận thiếp, họ cũng được xem là nửa người ngang hàng, đến chủ mẫu cũng không thể tùy ý phát mại.  

Ta đếm từng ngày, vui mừng thay cho nàng.  

Không ngờ, ngày nàng lâm bồn, còn có chuyện vui lớn hơn.

07

Đại phu nhân cho gọi ta, Xuân Lộ cũng đang quỳ ở đó. Bà hiếm khi tỏ ra hòa nhã, ôn tồn nói với chúng ta:  

“Đứa bé này rất quan trọng với Đại gia. Nghe nói Xuân Lộ ở bên ngoài cũng đã học được chút kỹ thuật đỡ đẻ. Các ngươi là tỷ muội tốt của Hạ Hà, vậy hãy ở bên nàng, giúp nàng sinh sản thuận lợi.”  

Ta cúi đầu đáp vâng. Đợi đến khi không còn ai, ta vui mừng quan sát Xuân Lộ tỷ, lục tìm khắp người, chỉ hận mình chỉ có mỗi đôi bông tai bạc đáng giá, vội vàng tháo xuống, nhét vào tay tỷ ấy.  

Nhưng tỷ ấy không nhận, nói:  

“Ngươi cũng nghe Đại phu nhân nói rồi đấy, ta làm bà đỡ, ngày tháng chẳng còn phải lo. Họ Đổng đối xử với ta cũng không tệ. Ta bây giờ đã nghĩ thông, quyết tâm sống tốt với hắn. Ngươi xem, ngay cả phủ cũng mời ta về, ngươi đừng bận lòng nữa.”  

Ta chìm đắm trong niềm vui đoàn tụ với tỷ muội, không nhận ra sự bối rối trong ánh mắt Hạ Hà khi nhìn thấy Xuân Lộ, cũng chẳng để ý đến tia oán hận thoáng qua trong mắt tỷ ấy.  

Đến khi bát t.h.u.ố.c bổ sau sinh được đút vào miệng Hạ Hà, đến khi nàng phun ra m.á.u tươi không ngừng, ta mới biết được sự việc điên rồ đến nhường nào.  

Xuân Lộ chỉ vào Hạ Hà, điên cuồng mắng:  

“Đồ đê tiện! Để xem ngươi còn dám tranh Đại gia với ta, còn dám ăn cắp yếm của ta, đem đến trước mặt Đại phu nhân vu oan ta không! Đáng lẽ hôm nay là ta sinh con, còn ngươi mới là kẻ đáng phải sống với Đổng Hủ!”  

Tỷ ấy xắn tay áo lên, cả cánh tay đầy vết thương, vừa khóc vừa cười như kẻ điên:  

“Ta cũng đã bỏ t.h.u.ố.c vào rượu của hắn. Các ngươi xuống dưới đó làm đôi phu thê ma đi! Chỉ có như vậy mới xứng với những gì các ngươi đã cấu kết để hãm hại ta!”  

Từ những lời nói điên cuồng đó, ta chắp nối lại sự thật. Đổng Hủ đ.á.n.h đập tỷ ấy hàng ngày. Tỷ ấy vốn đã cam chịu số phận, nhưng một ngày, tên khốn đó uống rượu say, lảm nhảm đủ điều. Tỷ ấy mới biết những chiếc yếm kia là do Hạ Hà – người mà tỷ ấy tin tưởng nhất – ăn cắp đem đi.  

Hạ Hà vừa khóc vừa nôn ra m.á.u. Ta biết, tất cả đều là sự thật.  

08

Ta cũng hận như Xuân Lộ tỷ, nhưng vẫn không nỡ để nàng c.h.ế.t. Ta liều mạng gọi người, tìm kiếm khắp nơi, nhưng những kẻ bế đứa bé cứ như bốc hơi khỏi cõi đời.  

Người sắp tắt thở gọi ta lại, giọng đứt quãng:  

“Đừng… đừng tìm nữa. Ngươi còn chưa hiểu sao? Là phu nhân… phu nhân muốn ta c.h.ế.t. Bà ta sợ đứa trẻ sau này sẽ hận bà, phải tìm người gánh tội thay.”  

Nàng nhìn Xuân Lộ tỷ với ánh mắt vừa như biện minh, vừa như sám hối:  

“Người không vì mình, trời tru đất diệt. Đã làm thiếp, đương nhiên phải chọn con đường tốt nhất. Phu nhân đến tìm ta, nói bà tuyệt đối sẽ không để Xuân Lộ tỷ vào viện. Ta không làm, bà liền tìm người khác làm.  

“Đại gia không có con trai, nếu ta sinh được, đứa trẻ có thể trở thành gia chủ của cả hầu phủ. Ta động lòng, làm sao không động lòng cho được?  

“Nhưng phu nhân rõ ràng đã hứa với ta, sẽ tìm cho Xuân Lộ tỷ một quản sự tốt. Từ khi Đổng Hủ xuất hiện, ta đã biết báo ứng của mình rồi.  

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8