Cả Thế Giới Chỉ Có Mẹ Tôi Là Thông Minh
CHƯƠNG 3

Cập nhật lúc: 2026-09-03 08:36:06 | Lượt xem: 6

Mẹ tôi trước đó đã vay mượn khắp nơi để gom đủ mười ngàn tệ, định đi mua đầu tư, nhưng cảnh sát đã ra tay trước, phá vỡ ổ lừa đảo, nên mẹ tôi mới không kịp mua.

Tôi chắp tay cảm tạ.

Cảm ơn trời đất, cảm ơn các chú công an.

Hy vọng sau lần này, mẹ tôi sẽ tỉnh ngộ.

Đáng tiếc, tôi vẫn đánh giá thấp mẹ mình.

———–

Kỳ nghỉ đông về nhà, mẹ nói da dẻ dạo này hơi khô, trên mặt đã xuất hiện nếp nhăn.

Tôi nói: “Vậy mẹ lấy kem dưỡng của con mà bôi.”

“Thôi đi, thứ đó có tác dụng gì.”

Mẹ ngắm nghía trong gương một lúc rồi đi ngủ.

Tôi cũng không nghĩ nhiều.

Nghỉ ngơi một ngày, tôi bắt đầu nhận hai công việc dạy kèm, buổi sáng dạy toán cho học sinh trung học cơ sở, buổi chiều thì giúp học sinh tiểu học làm bài tập về nhà.

Hầu như cả ngày tôi không có ở nhà, cũng không biết mẹ làm gì mỗi ngày.

Một buổi tối, khi tôi về nhà, thấy trên bàn ăn có một tấm phiếu gì đó, tò mò định cầm lên xem.

Mẹ nhanh tay giật lấy trước, nhét vào túi, biểu cảm không thoải mái: “Chẳng có gì đáng xem đâu.”

Nhưng tôi đã thấy rồi.

Đó là một phiếu mua gói làm đẹp, 100 tệ cho hai lần trẻ hóa da bằng ánh sáng, còn tặng thêm một lần tiêm “chống lão hóa”.

Tôi hoảng hốt: “Mẹ, con đã thấy rồi, mẹ định đi làm đẹp sao?”

Mẹ tôi bị tôi phát hiện, giận dữ nói:

“Đúng vậy! Mẹ muốn đi làm đẹp, thì sao nào?

“Mẹ đã vất vả nuôi hai đứa con lớn khôn, chăm sóc cả gia đình này, mẹ không xứng đáng được đối xử tốt với bản thân à?

“Cô của con cả đời không đi làm, ngày nào cũng đến thẩm mỹ viện, còn mẹ thì khổ cả đời, đến làm đẹp cũng không xứng sao?”

Ai nói mẹ không xứng!

4

Tôi lo lắng nói:

“Con không nói mẹ không xứng! Nếu mẹ muốn làm, hãy nói với con, con sẽ đưa mẹ đi làm ở bệnh viện lớn. Mẹ mua phiếu làm đẹp 100 tệ đó làm gì? Đó không phải là lừa đảo sao? Ở bệnh viện lớn, một lần trẻ hóa da bằng ánh sáng tốn cả ngàn tệ, làm sao 100 tệ lại được hai lần?”

“Mày biết cái gì!”

Mẹ tôi lớn tiếng:

“Những dịch vụ này vốn có chi phí rất thấp, những kẻ tiêu tiền hàng ngàn tệ để làm đẹp đều là đồ ngốc!

“Đây là tin nội bộ, dì Lưu của mày làm trong thẩm mỹ viện bao nhiêu năm, bà ấy không biết gì sao?”

Lại nữa rồi, cả thế giới chỉ có bà ấy là thông minh, còn người khác thì đều là kẻ ngốc!

“Bà Lưu nào cơ? Con chưa từng nghe nói, chắc là quen trên đường phải không? Sao mẹ lại cứ tin lời người ngoài như thế?

“Đừng nói đến trẻ hóa da bằng ánh sáng nữa, nói về mũi tiêm chống lão hóa kia đi, mẹ có biết thành phần trong đó là gì không? Sao mẹ dám tiêm lên mặt? Nếu xảy ra chuyện thì làm sao?”

Tôi càng nói càng lo lắng, còn mẹ tôi thì lại không thèm nghe:

“Người ta mở tiệm thẩm mỹ, chẳng lẽ lại không biết cái gì tiêm được cái gì không à? Con biết nhiều hơn cả thẩm mỹ viện chắc?”

Tôi tức đến nỗi không nói nên lời.

Mẹ tôi cười lạnh lùng:

“Con luôn nghĩ mẹ sẽ bị lừa đúng không? Trong mắt con, mẹ chỉ là kẻ ngu ngốc, dễ bị người khác lừa, phải không?

“Đường Đường, mẹ nói cho con biết, dù thế nào thì mẹ vẫn là mẹ của con, không đến lượt con quản mẹ đâu!”

Nói xong, mẹ tôi đùng đùng đóng sầm cửa lại.

Tôi thực sự không hiểu nổi bà, tại sao đối với người ngoài thì hết lòng tin tưởng, còn người nhà khuyên can thì lại cảm thấy như thể chúng tôi muốn hại bà vậy?

Được rồi, tôi khuyên không được nữa thì mặc kệ bà, mẹ muốn làm gì thì làm!

———-

Mấy ngày sau đó, tôi không còn nói gì với mẹ nữa.

Ban ngày, mẹ tôi vui vẻ đi làm đẹp, buổi tối thì đắp lên mặt loại mặt nạ không rõ nguồn gốc mà thẩm mỹ viện tặng, thỉnh thoảng còn nhìn ngắm mình trong gương.

Bà ngoại tôi chưa bao giờ thấy mặt nạ, nên hỏi: “Lệ à, con bôi gì lên mặt thế?”

Mẹ tôi hớn hở đáp:

“Đây là mặt nạ chống lão hóa, thẩm mỹ viện bán mấy trăm tệ một miếng, giám đốc Trần thấy co dễ mến, nên tặng con hai hộp!”

Họ tặng bà ấy một đống sản phẩm không bán được, vậy mà mẹ tôi lại nghĩ rằng mình vừa nhận được món hời.

Tôi không thể nhịn được nữa, nhắc nhở bà một câu: “Mẹ thử lên mạng tìm xem có thương hiệu này không, coi chừng lại là sản phẩm của mấy cơ sở sản xuất bất hợp pháp.”

Mẹ tôi không quan tâm:

“Đồ của thẩm mỹ viện đều là hàng từ kênh nội bộ, lên mạng chắc chắn không có, con biết gì mà nói!”

Bà ấy đã bị thẩm mỹ viện tẩy não rồi.

Thôi, tôi không muốn nói gì nữa, sợ lại cãi nhau.

Tối hôm đó, tôi cũng chẳng thèm để ý đến những việc bà làm nữa.

Cho đến một tối, khi về nhà, tôi thấy bà ngồi trước gương thở dài.

Tôi nhìn kỹ, phát hiện mặt bà ửng đỏ, lại nổi lên vài cái mụn lớn.

“Mẹ, mẹ bị sao vậy?”

“Mẹ… không sao.”

Mẹ tôi vội vàng cất gương đi, nở một nụ cười gượng gạo: “Con về rồi à?”

“Vâng.” Tôi đi vào và thay dép, hỏi bà: “Mặt mẹ sao nổi mụn thế? Trước giờ mẹ đâu có bị nổi mụn.”

Bà tỏ vẻ khó chịu:

“Đây không phải là mụn, mà là độc tố. Giám đốc Trần nói rồi, khi độc tố được đào thải, da sẽ đẹp lên. Độc tố càng nhiều thì hiệu quả càng tốt.”

Thật là vô lý.

Nhưng nếu tôi nói thêm lời nào, bà lại sẽ bảo tôi không hiểu chuyện.

“À, vậy à.” Tôi gật đầu rồi đi vào phòng.

Sau khi tôi vào phòng, mẹ tôi lại cầm gương lên với vẻ lo lắng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8