Cả Thế Giới Chỉ Có Mẹ Tôi Là Thông Minh
CHƯƠNG 5

Cập nhật lúc: 2026-09-03 08:36:06 | Lượt xem: 6

Họ cuối cùng cũng bắt đầu hoảng sợ, năn nỉ tôi quay về.

“Về nhà đi, nhà nào mà chẳng có lúc cãi vã qua lại? Con bỏ đi, làm bà ngoại con lo lắng lắm, bà tìm con khắp nơi rồi.”

Nhắc đến bà ngoại, tôi lại mềm lòng. Nghĩ đến bà đã hơn tám mươi tuổi, chân đi không vững mà phải lặn lội tìm tôi, nước mắt tôi không kìm được mà tuôn rơi.

Cuối cùng, tôi thu dọn đồ đạc và trả phòng khách sạn.

Nhưng trong lòng đã quyết tâm rằng nhất định, phải rời khỏi ngôi nhà ngột ngạt này sớm nhất có thể.

Khi tôi về đến nhà, bà ngoại vừa khóc vừa nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, lo sợ rằng lại mất tôi: “Con về rồi là tốt rồi, về là tốt rồi.”

Mẹ tôi thì đen mặt, cố nhịn nhưng không nhịn được nên lại mắng tôi:

“Con giỏi lắm, hễ không vừa ý là bỏ nhà đi, chỉ có chúng ta mới chịu đựng con thôi. Để xem sau này khi con lấy chồng, nhà chồng có chiều chuộng con như thế này không!”

Tôi còn chưa có người yêu, vậy mà bà đã hình dung ra cuộc sống đau khổ sau khi tôi kết hôn rồi.

Rõ ràng bà thật sự mong có một “nhà chồng” nào đó sẽ trị được tôi.

Tôi cảm thấy buồn cười, không đáp lại lời bà.

Tôi không thể thay đổi bà, và sẽ không phí lời với bà nữa.

Tôn trọng số phận của người khác, nhưng phải biết tính toán cho bản thân.

————

Gia đình lạnh nhạt với nhau hai ngày, sau đó mọi thứ trở lại bình thường, như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Chỉ có tôi biết rằng, mối quan hệ giữa tôi và gia đình đã mãi mãi có một vết nứt không thể hàn gắn.

Chỉ còn ba ngày nữa là Tết, tôi ngồi trên ban công viết kế hoạch dạy học.

Mẹ tôi nhận một cuộc điện thoại rồi nói với tôi: “Anh trai con tối nay sẽ đưa bạn gái về nhà đấy!”

Tôi không ngẩng đầu lên, nói thản nhiên: “Vậy tối nay đặt bàn ở nhà hàng nào đó đi.”

Ai ngờ mẹ tôi kiên quyết phản đối: “Không được!”

Bà nghĩ một lúc rồi nói: “Ăn ở nhà thôi, hâm lại vài món thừa là được.”

7

Tôi vốn không định can thiệp, nhưng thấy thế không ổn: “Hâm đồ thừa để đãi khách à? Không được đâu.”

Mẹ tôi lườm tôi một cái: “Con biết gì mà nói? Người ta bảo, lần đầu tiên con dâu về nhà, không được đối xử quá tốt, nếu nâng niu quá, sau này nó sẽ nghĩ mẹ chồng dễ bắt nạt, rồi leo lên đầu mà ngồi đấy!”

Người thời nay ai cũng có học thức, ai lại vô cớ đi bắt nạt người khác chứ?

Không biết bà lại nghe từ đâu nữa.

Dù vậy, lời nói đến miệng tôi rồi lại nuốt xuống.

Bà muốn làm gì, tôi cũng không quan tâm nữa.

Ngược lại, bố tôi có chút do dự: “Cho người ta ăn đồ thừa thì không hay lắm đâu? Lỡ người ta bỏ đi thì sao?”

“Bỏ đi cái gì chứ!”

Mẹ tôi ngẩng cao đầu, nước bọt b.ắ.n tung tóe:

“Con trai tôi cao ráo đẹp trai, hồi còn đi học đã quen không biết bao nhiêu đứa, đứa nào chẳng mê mệt nó? Nó còn chê nhà tôi? Tôi còn chưa chê nó thì có!”

“Nó có vào được nhà tôi hay không còn phải xem qua cửa ải của tôi. Nhà mình là tìm con dâu, chứ không phải tìm tiểu thư. Nếu nó dám đen mặt vì mấy món đồ thừa thì thôi khỏi cưới!”

Tôi nghe mà muốn độn thổ.

Anh trai tôi, vô công rỗi nghề, ba mươi tuổi rồi mà vẫn chưa có việc làm đàng hoàng, hễ hết tiền là đưa tay xin bố mẹ, suốt ngày nhàn rỗi chẳng làm gì, chỉ biết yêu đương lăng nhăng qua mạng.

Những năm qua anh ấy đã quen vài cô, cuối cùng đều không chịu nổi mà bỏ đi.

Vậy mà mẹ tôi vẫn tưởng anh trai là cực phẩm lắm.

Tôi thở dài một hơi, quay mặt đi không nói gì.

Muốn làm gì thì làm, liên quan gì đến tôi.

———

Buổi tối, mẹ tôi thực sự chỉ hâm lại hai món ăn thừa.

Tám giờ tối, anh trai tôi mở cửa bước vào.

Sau lưng anh ấy là một cô gái trắng trẻo xinh xắn, tay xách nách mang đầy quà, miệng cười rạng rỡ chào: “Cháu chào chú! Chào cô! Chào em gái!”

Chị gái này rất lễ phép, tôi khá có cảm tình nên vội đứng lên đáp lại: “Chào chị Tiểu Trương!”

Bố tôi cũng đứng lên.

Vậy mà mẹ tôi vẫn ngồi yên trên ghế sofa, chân vắt chéo, nhìn từ trên xuống dưới Tiểu Trương, lạnh nhạt nói: “Ừ, Tiểu Trương đến rồi à? Để quà ở đó đi.”

Tiểu Trương hơi khựng lại, biểu cảm lộ rõ vẻ lúng túng.

“À, vâng ạ.”

Cô ấy đặt quà xuống, không biết phải làm gì tiếp theo. Mẹ tôi cũng không bảo cô ấy ngồi.

Tôi thấy quá ngại ngùng nên vội vàng mời cô ấy ngồi: “Chị Tiểu Trương, chị…”

Mẹ tôi huých mạnh vào tay tôi, rồi cười nhạt nhẽo nhìn Tiểu Trương: “Tiểu Trương à, con cũng thấy đấy, nhà cô không bằng những gia đình giàu có, hơi đạm bạc, chắc con cũng không cười chê đâu nhỉ?”

“Không không ạ, cô nói gì vậy.”

Tiểu Trương đưa mắt nhìn sang anh trai tôi cầu cứu.

Anh trai tôi cũng hoảng loạn, vội vàng nháy mắt với mẹ tôi, cố cười nói: “Được rồi, được rồi, đi tàu cả ngày rồi, chúng con đói lắm rồi. Mẹ? Cơm xong chưa? Mẹ không bảo tối nay ăn ở nhà sao? Thức ăn đâu rồi?”

Mẹ tôi lúc này mới chậm rãi đứng dậy, ngẩng cằm chỉ vào bàn ăn: “Món ăn đã bày sẵn trên bàn, chỉ chờ hai đứa thôi.”

Trên bàn, là một đĩa đậu phụ còn thừa, một bát canh cá và hai đĩa dưa muối.

Tiểu Trương quay đầu nhìn qua, nụ cười trên khuôn mặt lập tức cứng đờ.

Mẹ tôi bước đến cạnh bàn ăn, nói: “Tiểu Trương à, nhà cô điều kiện có hạn, cơm canh đạm bạc, không biết cháu có ăn quen không?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8