Chạy Trốn Tình Yêu
Chương 11 – HẾT

Cập nhật lúc: 2026-09-02 19:47:39 | Lượt xem: 1

35

Tôi cẩn thận nhớ lại mọi thứ thời trung học của mình. Lúc đó tôi 15 tuổi, bây giờ đã 28 rồi.

13 năm đã trôi qua.

Thời trung học, tôi vốn là người thích giúp đỡ người khác, đã từng giúp không ít người, và thật sự tôi với cậu bé mập đó không có mối quan hệ sâu sắc.

Còn việc Hà Cảnh Diêu nhắc trong nhật ký rằng cô gái đó đã chuyển trường.

Thực ra tôi đâu có chuyển trường, mà vì lần nghĩa hiệp đó tôi bị ngã gãy chân, phải nghỉ học… 

Vậy nên, cậu bé mập tôi cứu ngày đó, thật sự chính là Hà Cảnh Diêu?!

Vậy mà trước đây, tôi đã tự ghen tuông với chính mình?!

Tâm trí tôi vẫn chưa tiêu hóa hết chuyện này thì bà nội Hà đã cười tươi và đưa tôi về nghỉ ngơi, nói rằng muốn tôi ở lại ăn tối.

Hoàn Hoàn ở đây có một phòng công chúa rất đẹp, mọi người đều rất lịch sự với bé, gọi bé là tiểu thư.

Lúc này tôi mới yên tâm, dường như nhà họ Hà đã chấp nhận bé rồi.

Tôi nghỉ ngơi trong phòng của Hoàn Hoàn, bé rất vui khi thấy tôi.

“Mẹ ơi mẹ ơi, cuối cùng mẹ cũng đến tìm con. Bà cố nói rằng mẹ đang giận ba, nên không thể đến gặp con, có đúng vậy không?”

Tôi thở dài, xem như đồng ý.

Hoàn Hoàn ôm chầm lấy tôi.

“Ba đẹp trai lắm, ba cũng rất tốt với con, ba còn chuẩn bị một chiếc nhẫn kim cương rất to, nói là sẽ cầu hôn mẹ. Mẹ đừng giận nữa nha.”

Cầu hôn?!

Tôi nhớ lại vẻ mặt lạnh lùng của Hà Cảnh Diêu, anh ta sao có thể cầu hôn tôi?

Khi đến giờ ăn tối, bà nội Hà gọi chúng tôi xuống ăn cơm. Có đến bảy, tám người hầu bận rộn chuẩn bị đồ ăn.

Tôi vừa ngồi xuống, bà nội đã nói: “Ta đã gọi thằng nhóc đó về rồi, chắc cũng sắp tới, hai đứa ăn cơm rồi từ từ nói chuyện với nhau.”

Chẳng mấy chốc, bên ngoài vang lên tiếng động cơ xe.

Sau đó là tiếng bước chân, Hà Cảnh Diêu trong bộ vest đen lịch lãm xuất hiện trước mặt tôi.

Anh thấy tôi, ánh mắt lóe lên niềm vui, nhưng nhanh ch.óng anh lấy lại vẻ bình tĩnh và hỏi tôi.

“Sao em lại ở đây?”

Tôi mỉm cười: “Bà và Hoàn Hoàn gọi em đến.”

Bà nội không hài lòng với giọng điệu của anh, nghiêm giọng nói: “Là ta gọi nó đến, nếu cháu không biết nói chuyện t.ử tế thì đừng nói.”

Dưới sự giận giữ của bà nội, anh im lặng ngồi xuống đối diện tôi.

Bữa ăn diễn ra trong bầu không khí kỳ lạ.

Nhưng kể từ khi biết người trong nhật ký của anh là tôi, tôi chỉ muốn cười.

Hóa ra mấy ngày qua anh đều giả vờ.

Cuối cùng cũng đến lúc ăn xong, bà nội vui vẻ dắt Hoàn Hoàn đi.

Tôi nhìn anh.

“Dẫn em đi dạo đi.”

Hà Cảnh Diêu không nói gì, nhưng anh đã đứng lên, dẫn tôi đi dạo trong vườn sau.

Đi trên hành lang phía trên ao, anh mở lời trước.

“Bà nội đã nói với em rồi?”

Tôi ừ một tiếng: “Vậy tại sao trước đây anh không nói với em?”

Anh im lặng một lúc: “Vì anh giận.”

Tôi không nói gì, anh lại tiếp tục: “Anh nghĩ ở Hawaii, em đã nhận ra anh, nhưng hóa ra em chỉ muốn đi tìm bố cho con, rồi bỏ anh mà đi.”

Tôi hơi ngượng ngùng, chuyện này đúng là lỗi của tôi.

“Vậy nếu em không nhận ra anh, anh sẽ không thích em nữa sao?”

Anh dừng bước, quay lại nhìn thẳng vào mắt tôi. Đôi mắt anh rất đẹp, trước đây trên giường, khi cảm xúc lên cao, tôi luôn bị đôi mắt của anh thu hút, đến mức đắm chìm trong đó.

Sau khi đối diện, anh rất nghiêm túc nói.

“Không đâu, anh chỉ đang giận thôi. Khi nào hết giận, anh sẽ đến tìm em.”

Thì ra mấy ngày qua anh lạ lùng là vì giận dỗi.

Tôi suy nghĩ một chút rồi lại hỏi: “Vậy tài khoản chính thức của các anh, sao lại phát thông báo rằng gia đình các anh không có con riêng?”

Tôi còn tưởng anh không muốn nhận Hoàn Hoàn nữa.

Ai ngờ anh nói: “Hoàn Hoàn là con ruột của anh, là đứa trẻ duy nhất trong thế hệ này của nhà họ Hà, sao có thể là con riêng được!”

Hóa ra là ý này.

Tôi lại hỏi: “Hoàn Hoàn nói rằng anh đã chuẩn bị một chiếc nhẫn kim cương rất to, định cầu hôn em.”

Anh cũng không phủ nhận, chỉ gật đầu.

Mắt tôi sáng lên: “Nhẫn đâu?”

Anh nhếch môi: “Em thấy nhẫn còn vui hơn thấy anh.”

Anh cười lạnh một tiếng, trở lại vẻ khó ưa thường ngày.

“Anh còn đang giận, nên chưa định đưa nhẫn cho em.”

Tôi nghe vậy, sao mà chịu được, nhẫn to của tôi phải sớm lấy về tay chứ.

Vì vậy tôi kiễng chân, hôn nhẹ lên môi anh, rồi đầy mong đợi nhìn anh.

“Bây giờ còn giận không?”

Trong mắt anh thoáng hiện lên sự xúc động, nhưng rất nhanh anh đã lấy lại thế chủ động, chầm chậm tiến lại gần tôi.

“Ôn Thiển, hồi ở Hawaii, em đâu có nịnh anh thế này.”

Tôi hơi ngượng ngùng, dù tôi vốn là một cô gái rất táo bạo, nhưng đây là nhà tổ, Hoàn Hoàn và bà nội Hà đều ở đây.

Thấy anh đang tiến lại gần, tôi chỉ còn cách né tránh.

“Đừng mà, lỡ ai nhìn thấy thì không hay.”

Ai ngờ anh trực tiếp giữ cằm tôi lại, ép tôi phải đối diện với anh.

Anh cười mê hoặc.

“Em không nhận ra à, vườn sau chẳng còn ai cả, bà nội cố tình tạo cơ hội cho chúng ta đấy.”

Được anh nhắc nhở, tôi mới nhận ra, lúc nãy khi đi ăn có rất nhiều người, nhưng bây giờ, trong khu vườn rộng lớn này, chẳng còn ai cả.

Mặt tôi đỏ bừng như củ dền, nụ hôn ấm áp của anh rơi trên môi tôi.

“Chúng ta đừng phụ lòng bà nội.”

Tất nhiên, tôi đã ở lại nhà tổ qua đêm.

Và tất nhiên, lại là một đêm đau lưng.

36

Ngày hôm sau, tôi ngủ đến tận trưa. Khi tỉnh dậy, chạm vào điện thoại, tôi thấy trợ lý đã gọi cho tôi mấy chục cuộc.

Tôi vừa bắt máy, giọng hối hả của trợ lý vang lên.

“Hu hu hu, chị ơi, bé Hoàn Hoàn của chúng ta trở thành tiểu công chúa nhà hào môn rồi!”

Tôi nhìn vào tin nhắn trên WeChat, thấy cô ấy gửi cho tôi một tin tức.

Thì ra tài khoản chính thức của nhà họ Hà đã đăng thông báo vào nửa đêm.

Họ tuyên bố rằng Hoàn Hoàn không phải con riêng, mà là cháu đích tôn của gia tộc Hà. Còn về phần tôi, trong thông báo có viết:

“Trước đây chưa công khai vì tổng giám đốc của chúng tôi vẫn chưa được công nhận và có danh phận. Nay chính thức tuyên bố, cô Ôn Thiển là vị hôn thê của ngài Hà Cảnh Diêu, và lễ đính hôn sẽ sớm được tổ chức.”

Tôi đang đọc thì cửa phòng tắm mở ra, một người đàn ông dáng người hoàn hảo, quấn khăn tắm, bước ra.

Anh ấy bao phủ trong làn hơi nước, từ từ tiến đến gần tôi, tạo nên một không khí mờ ám vô cùng.

Anh ấy đeo chiếc nhẫn kim cương to lên tay tôi.

“Vậy thì, cô Ôn Thiển, khi nào em rảnh đi đăng ký kết hôn với anh, chính thức cho anh một danh phận nhé?”

–Ngoại truyện–

Đêm sau ngày đăng ký kết hôn, bạn của Hà Cảnh Diêu gửi cho tôi một video.

Trong một câu lạc bộ tư nhân, người đàn ông luôn mạnh mẽ và uy quyền, người nắm quyền của gia tộc Hà – Hà Cảnh Diêu – đang say rượu, mặt đỏ bừng, che mặt khóc.

“Cô ấy không nhớ tôi, cô ấy chỉ muốn có con thôi. Tôi nói sẽ trả lại tự do cho cô ấy, cô ấy liền nhanh ch.óng rời khỏi nhà tôi. Cô ấy không cần tôi nữa, tôi phải làm sao đây…”

Tôi nhìn người đàn ông trong video đang khóc nức nở, vừa buồn cười vừa cảm động.

Khi đàn ông chìm trong tình yêu, thật sự chẳng màng gì hết.

Nhưng đã đăng ký kết hôn rồi, tôi còn biết làm gì nữa.

Sau này chỉ còn cách đối xử tốt với anh ấy hơn thôi.

– Hết –

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8