Chị Cả Như Đường
Chương 5
05
Phán quyết không khác nhiều so với dự đoán ban đầu, số tiền lợi nhuận hơn bốn trăm triệu đồng bị tịch thu, phạt thêm ba mươi tám triệu, và cuối cùng, xét đến thái độ nhận lỗi tích cực của tôi, bản án được giảm nhẹ xuống 2 năm tù.
Ngày tuyên án, tôi nghe thấy Cẩm Hạ đứng phía sau tôi khóc và gọi “chị”, nhưng tôi không quay đầu lại.
Chỉ khi tôi quay đi, tôi nhìn thấy Tống Nghiễn Nam. Cậu ta đứng cách Cẩm Hạ rất xa, lặng lẽ nhìn tôi, khi ánh mắt chúng tôi chạm nhau, đôi môi cậu ta khẽ mấp máy.
Tôi lặng lẽ nhìn cậu ta.
Ánh mắt cậu không để lộ bất kỳ cảm xúc nào, chỉ là một màn đen thẳm.
Thành thật mà nói, có lẽ vì tôi bận rộn và không mấy để tâm, nên Tống Nghiễn Nam trong tôi vẫn luôn là một người em trai cùng cha khác mẹ, ít nói và trầm lặng.
Ngoại trừ những năm khó khăn nhất khi chúng tôi nói chuyện nhiều hơn, còn lại tôi không quan tâm nhiều đến cậu em trai này.
Lần duy nhất tôi tức giận với cậu ấy là năm cậu ấy xé nát thư mời nhập học của mình, lặng lẽ trốn đi làm công việc lao động chân tay.
Cậu ấy mang một triệu ba trăm nghìn đồng kiếm được nói rằng đó là tiền học phí của Cẩm Hạ, cậu ấy không học đại học nữa. Tôi không kìm được đã tát cậu ấy một cái, tôi hỏi cậu: “Cậu không đi học, cậu muốn cả đời sống như thế này sao?”
Lúc đó cậu ta đen nhẻm, nhưng đã cao hơn tôi nửa cái đầu. Cậu im lặng một lúc lâu, cúi đầu nói: “Em chỉ không muốn chị vất vả như vậy.”
Tôi im lặng một lúc, rồi nói: “Vất vả hay không cũng không phải là chuyện của cậu. Cậu nên làm việc của độ tuổi mình, cậu ở tuổi này thì nên đi học.”
Tống Nghiễn Nam lúc đó ngước lên nhìn tôi, đôi mắt cậu lờ mờ. Ánh mắt cậu đen thẫm, giống như một con thú nhỏ sợ hãi, như thể nếu cậu ăn thêm một miếng cơm thì tôi sẽ đuổi cậu ra khỏi nhà.
Tôi thấy lòng mình mềm đi đôi chút. Tôi nghĩ đó có lẽ là khoảnh khắc hiếm hoi tôi dịu dàng với cậu ấy. Tôi nói: “Trời sập xuống đã có chị gánh, nếu chị không gánh nổi, chị cũng sẽ không cố gánh. Cậu cứ yên tâm mà đi học.”
Không phải tôi là thánh mẫu gì, mà chỉ là tôi rất coi trọng gia đình. Dù không cùng mẹ sinh ra, nhưng Tống Nghiễn Nam mang họ Tống, là người nhà họ Tống, mà tôi là chị cả trong nhà. Nhà không có người lớn, tôi phải chịu trách nhiệm cho cậu và Cẩm Hạ.
Dù thế nào đi nữa, mọi người đều biết cậu là em trai của Tống Như Đường này.
Sau đó, tôi dán lại thư mời nhập học của cậu và đưa cậu đi học đại học.
Bây giờ cậu đã lớn, trông có vẻ chín chắn và đáng tin cậy hơn.
Giờ tôi vào tù, đây là cơ hội tốt, liệu cậu ta sẽ làm gì ở ngoài kia?
Tôi không biểu lộ cảm xúc, cúi đầu đón nhận bản án của mình.
Hai năm, với những người thân tín của tôi nắm giữ công ty, hy vọng rằng mọi thứ sẽ không gây ra biến động lớn.
Thời gian cũng không quá khó để chịu đựng.
Vì có biểu hiện tốt cộng với một số mối liên hệ, tôi đã được giảm án hai lần, sau một năm ba tháng, tôi ra tù.
Ngày tôi ra tù, A Mạn đến đón tôi.
Ánh nắng ch.ói chang, cô đứng cạnh xe, tay cầm một thứ gì đó tôi không nhìn rõ. Khi thấy tôi, cô cười và nói: “Giờ đây chúng ta cũng là tội phạm tài chính rồi. Lần sau gặp những người không tôn trọng, chị có thể lấy đoạn thành tích này ra dọa họ.”
Ngay lúc này vẫn có thể đùa giỡn, chứng tỏ tình hình bên ngoài không tệ.
Tôi không nhịn được cười: “Lâu không gặp, cô vẫn lắm lời như vậy.”
Tôi giả vờ không nhìn thấy đôi mắt hơi đỏ của cô ấy. Cô bước tới nhận hành lý từ tay tôi, lúc đó tôi mới nhìn thấy thứ mà cô ấy cầm trong tay là những cành liễu.
Cô quét những cành liễu quanh người tôi, tôi đứng yên đó cười không ra tiếng và hỏi: “Cô đang làm gì thế này?”
Cô nghiêm túc nói: “Đừng động đậy, tôi đang quét hết xui xẻo ra khỏi người chị. Từ giờ chị sẽ gặp toàn điều may mắn thôi.”
Tôi đứng yên, để cô ấy lẩm bẩm quét quanh người mình.
06
Chuyện tôi được giảm án và ra tù trước thời hạn, ngoài A Mạn ra, không ai biết.
Chúng tôi đến một nhà hàng yên tĩnh, sau khi món ăn được dọn ra, A Mạn bắt đầu nói về tình hình hiện tại của công ty.
Khi tôi còn ở đó, tôi là người nắm quyền điều hành, và đội ngũ quản lý cốt lõi đều là người do tôi đích thân đề bạt. Nhưng trên danh nghĩa, người đứng đầu công ty vẫn là bố tôi.
Sau khi tôi vào tù, ông muốn nắm quyền kiểm soát, nhưng không thể tiếp cận được trụ sở chính. Ông ta đành rút lui bằng cách sắp xếp cho Tống Nghiễn Nam quản lý một công ty con quan trọng, nơi chiếm 30% doanh thu của trụ sở chính.
A Mạn tỏ ra có chút bất đắc dĩ. Cô nói: “Như Đường, chị phải chuẩn bị tinh thần, tổng công ty có quá nhiều việc, tôi không thể phân thân. Ban quản lý trước đây là người của chúng ta, nhưng bên dưới Tống Nghiễn Nam cũng có những người muốn thăng tiến, và cậu ta rất nhạy bén trong kinh doanh, cậu ta làm rất tốt.”
“Cậu ta nắm giữ đường dây kinh doanh cốt lõi này, nếu cậu ta muốn chiếm quyền và không giao lại, hai phe đấu đá nhau thì cuối cùng cũng sẽ kiệt quệ.”
Tôi im lặng gật đầu, tỏ ý đã hiểu.
Cô ấy ngừng một lúc, rồi tiếp tục nói: “Tôi nói về chuyện của Tống Nghiễn Nam trước vì ngoài kia còn có Từ An Chi rình rập. Họ luôn muốn chiếm lĩnh hoạt động kinh doanh của chúng ta. Sau khi chị gặp chuyện, chúng tôi đối đầu với anh ta trong suốt năm qua, và tình hình không tốt, nhiều khách hàng lớn đã bị lôi kéo đi, nhưng may mắn là tình hình vẫn chưa đến mức không thể cứu vãn.”