Dừng Lại Đúng Lúc
Chương 5
Tôi nhấn vào xem, quả nhiên là Trần Kỳ.
Hóa ra, đây chính là người mà anh ta đã lựa chọn.
Dòng trạng thái này có từ khá sớm, khoảng nửa đầu năm nay.
Tôi chợt nhớ lại một buổi sáng, Trần Kỳ nói với tôi rằng công ty mới có một lãnh đạo mới, nghe nói là con gái của ông chủ.
Anh hỏi tôi nên tặng quà gì cho sinh nhật của cô ấy thì phù hợp.
Tôi đã bảo anh không cần quá cầu kỳ, chỉ cần một bó hoa đơn giản mà thanh lịch là đủ.
Giờ nhìn lại, có lẽ bó hoa đó là anh đã bí mật tặng khi không ai hay biết.
Và rồi anh cũng đạt được vài dự án mới.
Trần Kỳ có tham vọng, có khát vọng, lựa chọn những người có lợi cho anh, điều này tôi có thể hiểu.
Nhưng cách anh ta phản bội tôi thì tôi không thể đồng tình.
Tưởng Tranh từng nói rằng khi Trần Kỳ uống say đến nôn mửa vì dự án, cái tên anh ta gọi vẫn là tôi.
Tôi không phủ nhận rằng Trần Kỳ từng rất yêu tôi.
Nhưng khi anh ta uống say, điều khiến anh đau đớn lại là: “Vi Vi, anh còn phải cố gắng bao nhiêu nữa mới có thể thành công? Liệu có phải dù anh nỗ lực thế nào cũng không thể sánh được với một lời nói của bọn họ?”
Tôi nhìn khuôn mặt đỏ bừng và ánh mắt mơ hồ của anh ta.
Tôi cũng không thể cho anh câu trả lời.
Xuất thân của con người vốn không thể lựa chọn.
Có người sinh ra đã ở La Mã, có người cả đời cũng chẳng biết La Mã ở đâu.
Trần Kỳ muốn đi đường tắt, nhưng người như anh, không có bệ đỡ, nếu chạy quá nhanh sẽ dễ ngã đau.
Nghĩ đến đây, tôi nhận ra rằng việc tôi và Trần Kỳ chia tay là điều không thể tránh khỏi.
Giống như lời bài hát:
“Tham vọng chất chồng, giá trị dần phân chia, quá nhiều thất vọng khiến niềm tin của tôi dành cho anh dần sụp đổ.”
7
Khi nhận cuộc gọi từ chủ nhà cũ, tôi có chút ngạc nhiên.
Sau khi chia tay với Trần Kỳ, tôi đã nhanh ch.óng trả lại căn nhà cũ và chuyển đến một nơi khác.
Dù tôi có thể tỉnh táo rời đi, nhưng ở lại nơi đầy kỷ niệm cũ khiến tôi không thoải mái.
Giọng chủ nhà trong điện thoại nghe rất sốt ruột, tràn đầy bất lực.
Thậm chí có chút trách móc.
“Cô Lục, bạn trai cô liên lạc không được với cô, cứ đi quanh quẩn trước cửa nhà mấy ngày nay, làm phiền người thuê mới, họ đã gọi điện cho tôi. Cô xem có phải hiểu lầm gì không, giải quyết với nhau chút đi?”
Khi ông ấy nhắc đến bạn trai, tôi thậm chí chưa kịp phản ứng lại.
Chúng tôi đã chia tay một thời gian, và tôi cũng rất bận rộn.
Trần Kỳ dường như đã dần biến mất khỏi ký ức của tôi.
Trần Kỳ có vẻ lo sợ tôi sẽ từ chối gặp, nên vội lên tiếng ngay khi có cơ hội qua điện thoại của chủ nhà: “Lục Vi, mình có thể gặp nhau nói chuyện không?”
Tôi thở dài.
Tôi đã đổi nhà, đã chặn anh ta, không ngờ anh ta lại quay lại tìm tôi.
Dù sao cũng không thể vì chuyện của mình mà làm phiền người khác.
Dù tôi chẳng nghĩ ra điều gì chưa nói rõ với Trần Kỳ, nhưng cuối cùng tôi vẫn quyết định gặp anh ta một lần.
Chúng tôi hẹn gặp ở quán quen thuộc của cả hai.
Khi tôi đến, anh ta dường như đã chờ một lúc.
Thấy tôi, anh tự nhiên định gọi cho tôi ly cà phê đen.
Tôi chặn lại: “Bỏ đi, vào việc chính đi.”
Tay anh đang gọi đồ chợt khựng lại, ngượng ngùng gập menu lại.
Tôi nhìn anh, rồi nhìn đồng hồ.
Gần đây tôi rất bận, nếu anh ta nói quá lâu sẽ ảnh hưởng đến công việc của tôi.
Trần Kỳ rõ ràng cũng nhận ra sự không kiên nhẫn của tôi.
Nhưng anh ta vẫn im lặng, từng giây từng phút trôi qua.
Tôi gõ nhẹ vào bàn nhắc nhở.
Cuối cùng anh ta mới đẩy một tấm thẻ về phía tôi.
“Nếu chưa đủ, tôi có thể cố gắng thêm.”
Tôi cau mày, hoàn toàn không hiểu anh ta đang làm gì.
“Gần đây tôi nhận vài dự án, toàn bộ vốn đầu tư vào rồi, nhưng tất cả đều bị kẹt ở giai đoạn phê duyệt.”
Sắc mặt Trần Kỳ rất tệ, rõ ràng anh ta không ngờ đến chuyện này.
Tôi hiểu tại sao anh ta im lặng, có vẻ như rất khó mở lời.
Bởi vì người yêu cũ bị anh ta phản bội giờ đây lại là người có thể giúp anh ta, anh ta làm sao mà mở miệng xin tôi giúp đỡ đây.
Nhưng…
“Những chuyện này thì liên quan gì đến tôi?” Tôi hỏi.
Tôi không phải đang giả vờ.
Những gì anh ta nói thực sự không liên quan gì đến tôi.
Anh ta cười nhạt, tự giễu.
“Đừng giả vờ nữa, Lục Vi, ông Châu là bố em. Các dự án của tôi đang thuận lợi, sao đột nhiên tất cả lại bị kẹt lại? Chẳng lẽ không liên quan gì đến em sao?”
“Tôi thừa nhận rằng trong chuyện tình cảm, tôi đã làm sai với em, nhưng trong công việc, tôi cũng có chút năng lực. Nếu em muốn trả thù, cũng không cần làm thế này.”
Tôi bật cười thành tiếng.
Buồn cười vì tôi đang bận rộn quay cuồng với công việc, vậy mà anh ta lại nghĩ rằng tôi còn rảnh rỗi để trả thù anh ta.
“Trần Kỳ, anh thử nhìn lại xem tôi họ gì, rồi xem lại ông Châu mà anh nhắc đến họ gì. Tôi đã từng nói với anh rồi, tôi là con của mẹ đơn thân, không có bố.”
“Sao anh lại nghĩ tôi đứng sau phá anh chứ?”
Trần Kỳ siết c.h.ặ.t ngón tay giữa, hít một hơi thật sâu.
Như thể đã mất rất nhiều thời gian để chuẩn bị tâm lý, anh ta nói: “Tôi không quan tâm giữa hai người có chuyện gì, ông ấy là bố em, dù chuyện này không phải do em làm, nhưng chỉ cần em nói một câu, tôi không tin ông ấy không chịu giúp.”
“Xem như tôi cầu xin em, Lục Vi. Nếu các dự án này thất bại, bao nhiêu năm cố gắng của tôi sẽ tiêu tan hết.”