Gả Cho Một Kẻ Què
2

Cập nhật lúc: 2026-09-02 21:49:08 | Lượt xem: 1

“Hoàn Châu, sao vậy?”

Một tỷ muội hỏi ta.

Ta giật mình, vội lắc đầu: “Không có gì.”

Thôi kệ, nghĩ về tên què đó làm gì?

Kiếp này đã quyết tâm sống khác, tốt nhất đừng dính dáng đến hắn nữa.

Hôm nay hắn không có mặt, có lẽ là ý trời.

“Gió ở đây lớn quá, để ta đưa các muội vào trong nhà.”

Ta lấy lại tinh thần, kéo mấy tỷ muội, chuẩn bị tìm chỗ khác để trò chuyện.

Vừa quay đầu, ta đ.â.m sầm vào một nam t.ử mặc thanh sam.

Nam t.ử trước mặt ngẩng đầu nhìn thấy chúng ta, vội chắp tay xin lỗi.

Ta dừng lại, nhìn kỹ một chút, chẳng phải đây chính là vị hôn phu tương lai của tỷ tỷ ta – Trình Hoàn Bích sao!

Mắt ta sáng rực lên, suýt chút nữa đã buột miệng gọi “Tỷ phu”, nhưng may mắn là kìm lại được.

“Khụ, không sao đâu, Từ công t.ử, là chúng ta đụng phải huynh, lẽ ra phải xin lỗi mới phải.”

Ta nhìn Từ Thanh Phong, càng nhìn càng thấy thú vị.

Trong ấn tượng của ta, hắn là một người đàn ông trung niên ba mươi mấy tuổi, nghiêm nghị và cứng nhắc. Giờ đây, dáng vẻ thanh niên ôn hòa, nhã nhặn này, thật chưa từng thấy qua.

Từ Thanh Phong đứng yên, nhìn ta với một chút kinh ngạc: “Cô nương nhận ra ta?”

Nhận ra à? Không chỉ là nhận ra, sau này mỗi lần có yến tiệc gia đình, Trình Hoàn Bích đều khoác tay hắn ra khoe khoang với ta, đến mức ta còn mong hắn c.h.ế.t sớm bớt ngày nào hay ngày đó.

Ta cười ngượng ngùng, viện cớ: “Vừa nãy nghe có người gọi huynh như vậy, phải rồi, Từ công t.ử đang định đi đâu thế?”

“Thì ra là vậy.”

Từ Thanh Phong gật đầu, sau đó chậm rãi đáp: “Ta làm mất quạt, đang định đi tìm, không ngờ lại vô tình va phải các vị.”

Tìm quạt? Ta lặng người suy nghĩ.

Nếu ta nhớ không nhầm, kiếp trước, Từ Thanh Phong cũng đi tìm quạt, và rồi gặp Trình Hoàn Bích, yêu nàng ta ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Một năm sau, hắn đỗ khoa cử, long trọng đến nhà cầu thân.

Trình Hoàn Bích sau khi gả cho hắn thì được hắn chiều chuộng hết mực. Sau đó, hắn không ngừng thăng quan tiến chức, còn mang đến cho Trình Hoàn Bích danh phận cáo mệnh phu nhân.

Giờ đây hắn vẫn chưa quen biết nàng ta, nếu ta ra tay trước, tương lai người làm cáo mệnh phu nhân chẳng phải sẽ là ta sao?

Ta ngẩng đầu nhìn hắn, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng vẫn cảm thấy không ổn.

Ta đã gọi hắn là tỷ phu nửa đời rồi, thật sự không xuống tay được.

Nhưng mà, dù ta không cần, Trình Hoàn Bích cũng đừng hòng có được.

Ta chớp mắt, vờ như nghiêm túc nói: “Quạt à? Hình như ta vừa nghe ai đó nói đã nhặt được một chiếc quạt, ở… bên kia! Huynh mau đi hỏi thử xem.”

Ta chỉ bừa một hướng.

“Thật sao? Đa tạ cô nương, Từ mỗ vô cùng cảm kích!” 

Từ Thanh Phong vui mừng cúi đầu cảm tạ rồi vội vàng chạy về hướng ta chỉ.

Hắn vừa rời đi không lâu, Trình Hoàn Bích đã bước qua cổng trăng tiến vào.

Sắc mặt nàng ta đen như than, tiểu nha hoàn phía sau cũng không dám nói gì, chỉ dõi theo nàng ở khoảng cách không gần không xa.

Ta cười hì hì vẫy khăn tay chào nàng.

“Tỷ tỷ, tới rồi à? Sắc mặt tệ như vậy, không phải vẫn còn giận muội chứ?”

Trình Hoàn Bích nhìn thấy ta, sửng sốt, c.ắ.n răng quay đầu bỏ đi, tránh ta như tránh tà.

Nhìn bóng lưng nàng ta, khóe miệng ta nhếch cao lên.

Chậc, tỷ tỷ à, phu quân của tỷ bay rồi!

04

Sau khi khai tiệc, ta ngồi sau Trình Hoàn Bích, ngắm nhìn các nam nhân đối diện.

Kinh đô Tấn Đô mở rộng phong tục, dù nam nữ ngồi riêng nhưng không giống những nơi khác có rèm che chắn, chỉ cần ngẩng đầu là có thể nhìn thấy hết rõ ràng.

Ta thầm tính toán, nam t.ử mặc áo đen đối diện kia là trưởng t.ử của Trung Dũng Hầu phủ – Bùi Kính. Mười năm sau, hắn sẽ kế thừa tước vị, nhưng Bùi Kính tâm cao khí ngạo, e là không coi trọng ta.

Ngược lại, Thẩm Như Mặc và Triệu Hà đều là người hiền lành, sau này cũng trở thành trọng thần triều đình…

“Hoài Chu, sao giờ huynh mới tới!”

Khi đang thất thần, đột nhiên có người gọi tên Tạ Hoài Chu.

Ta sững lại, ngẩng đầu nhìn lên.

Trước mắt là một bóng dáng màu trắng cô độc.

Tạ Hoài Chu đứng nơi cửa, thần sắc bình tĩnh, không bi không hỉ.

“Cháu đến trễ, mong thúc phụ tha thứ. Chúc mừng thúc phụ, gia đình thêm phúc, ngày tháng phồn vinh.”

Hắn chắp tay cúi đầu, tư thế vô cùng tao nhã, khiến người ta gần như quên mất hắn vốn là một kẻ què.

Cho đến khi hắn bước vào đại sảnh dưới ánh mắt của mọi người, từng bước chân khập khiễng của hắn đã khiến hình tượng tiên nhân vụt tan, thay vào đó là một kẻ tàn tật đáng thương.

Như một bức tranh tuyệt mỹ bị x.é to.ạc từng mảnh.

Các nam nhân nhìn Tạ Hoài Chu.

Những cảm xúc đó ta đều thu hết vào mắt.

Có người tiếc nuối, có người thương hại, cũng có kẻ hả hê.

Bọn họ tiếc nuối vì một thiên tài rạng rỡ lại gãy chân, nhưng đồng thời cũng thầm mừng vì giờ đây hắn không còn sánh được với họ.

Phía sau ta có nữ nhân khe khẽ nói: “Tạ Hoài Chu thật sự đẹp trai quá đi!”

Người nói câu đó lập tức bị trêu chọc: “Gì chứ? Ngươi thích tên què đó à? Chi bằng ngươi gả cho hắn, rồi sinh ra một đứa con què nữa, hử?”

Nữ nhân đó tức giận đỏ mặt: “Ghét quá đi! Ta chỉ nói vậy thôi, phụ thân ta đâu có cho phép ta gả cho một kẻ què chứ!”

Dù chân Tạ Hoài Chu không thuận tiện, nhưng dù sao cũng là cháu trưởng của Thái phó, nào đến lượt bọn họ cười nhạo.

Huống chi, chân hắn bị què là do ngã ngựa năm mười tuổi, sao có thể sinh ra con què được?

Còn họ, vừa xấu xí vừa ngu ngốc, chắc chắn sẽ sinh ra một lũ quái vật xấu xí cho coi.

Trong lòng ta bùng lên một cơn giận vô danh, suýt chút nữa đã cầm bát cơm đập thẳng vào mặt bọn họ.

Tay vừa chạm vào bát, ta lại rụt về.

Tạ Hoài Chu bây giờ không liên quan gì đến ta, ta lo chuyện của hắn làm gì?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8