Giúp Việc Muốn Trở Thành Mẹ Kế Của Tôi
CHƯƠNG 3

Cập nhật lúc: 2026-09-04 06:41:07 | Lượt xem: 2

4

Công ty bảo hiểm phải bồi thường cho tôi, vậy thì tiền đó từ đâu ra, chắc chắn họ sẽ không bỏ qua Hứa Lệ và Lý Thịnh.

Ba tôi ngồi trên xe lăn, giận dữ hét lên: “Con đang làm cái gì thế này! Con làm vậy là tạo nghiệp đấy! Sao ba lại có đứa con gái như con cơ chứ.”

Tôi nhếch môi cười, nói với vẻ vô tội: “Ba xem, nếu họ bồi thường, chẳng phải là ba có tiền làm sính lễ rồi sao?”

Ông im lặng một lúc rồi bắt đầu chửi bới: “Con thật độc ác, dù gì ba cũng là cha ruột của con, sinh ra nuôi nấng con, mà con lại đối xử với ba như vậy sao?”

Tôi cố tình chọc tức ông: “Thì làm sao, tôi chỉ cần thúc ép là người ta bồi thường tôi 500 nghìn, còn ba chỉ biết bảo tôi đưa 500 nghìn cho ba.”

Dì Hứa đứng cạnh hoảng sợ: “Ông Lý, không thể để tôi bồi thường thật đâu! Tôi làm gì có số tiền lớn thế.”

Ba tôi vỗ vỗ tay dì Hứa để trấn an: “Không sao đâu, đừng lo, để tôi nghĩ cách.”

Ông quay đầu lại, gương mặt lộ vẻ đau khổ gần như cầu xin: “Đóa Đóa, dì Hứa lớn tuổi mới có thai, sức khỏe không tốt, giờ còn có nguy cơ sẩy thai, 500 nghìn đó coi như ba mượn con được không?”

Tôi mỉm cười nhạt: “Không được đâu~ Nhưng tôi có thể giới thiệu cho ba một nơi cho vay uy tín… mà, ông còn gì để thế chấp không…”

Hứa Lệ đầy hi vọng nhìn ông, còn Lý Thịnh thì quay đầu đi không nói gì.

Hừ… đàn ông.

Mở miệng thì là “chân ái,” nhưng khi động đến lợi ích của mình lại chẳng hé răng nửa lời.

Căn phòng lặng đi một lúc, khi tôi chuẩn bị ra về với vẻ mặt vô cảm thì nghe một tiếng thở dài phía sau.

“Ông ngoại con… không phải để lại cho con một khoản tiền sao!”

Tôi quay lại, ngắm nhìn người đàn ông với những nếp nhăn sâu hằn trên mặt, đốm đồi mồi dưới cằm. Ông ta trông như một người lịch sự, nhưng thực chất chỉ là ác quỷ đội lốt.

Mỗi giây phút, tôi đều mong muốn tiễn ông ta ra đi.

Kìm nén nỗi căm ghét trong lòng, tôi nhìn thẳng vào mắt ông, chậm rãi nói:

“Hũ tro cốt của mẹ tôi đâu?”

———–

Ngày hôm đó, mẹ tôi vừa từ bệnh viện tâm thần về, chứng kiến cảnh Lý Thịnh đang ân ái với người đàn bà kia. Người phụ nữ kia cảm thấy mình đang mang thai “con rồng” của nhà này, chiếm tổ chim khách, cố ý chế nhạo, khiến mẹ tôi lên cơn đau đớn lăn lộn dưới sàn.

Không kìm được, tôi cầm d.a.o lao tới, ghì người phụ nữ kia xuống, lưỡi d.a.o kề lên cổ cô ta.

Thấy Lý Thịnh bước vào, cô ta tự đ.â.m đầu vào lưỡi dao, không ngờ lại trúng động mạch.

Dòng m.á.u ấm phun ra, đôi mi tôi dính đầy màu đỏ, tôi hoảng sợ ngồi bệt xuống đất không cử động nổi, không dám nhìn người phụ nữ đang nằm trong vũng máu.

…Không chắc… liệu bà ta còn sống… hay đã c//hế//t?

Lúc đó, mẹ tôi trong cơn điên loạn bỗng tỉnh lại, tuyệt vọng nhìn tôi một cái rồi ôm lấy người phụ nữ ấy, nhảy thẳng xuống hồ nước.

Ba tôi biết mình đã gây ra mạng người, nên vừa chi trả một khoản tiền bồi thường khổng lồ cho gia đình người phụ nữ, vừa không dám quay về nhà, sợ rằng một đêm nào đó, đứa con gái mắc bệnh tâm thần như tôi sẽ cầm d.a.o đ.â.m ông ta.

Cuối cùng, ông còn trộm tro cốt của mẹ tôi về để uy h.i.ế.p tôi.

Vì ông biết rằng, tôi thật sự là một kẻ điên.

Hứa Lệ đến tìm tôi một mình, đứng rụt rè bên bàn trà mà không dám ngồi, không còn vẻ tự tin ngạo mạn như khi mới có thai mấy hôm trước.

“Đóa Đóa, dì biết mình sai với con, nhưng dẫu sao ba con cũng là ba ruột của con, giữa cha con nào có thù hằn gì lâu dài, con xin lỗi ba đi, cho ông chút thể diện.” Bà ta tỏ vẻ khó xử: “Dì biết con không thích dì, nhưng đứa bé trong bụng là em trai con đấy.”

Tôi hỏi ngược lại: “Em trai nhỏ hơn tôi hơn 30 tuổi, thế thì để nó làm con tôi à?”

Mặt bà ta tái nhợt, lời nói lắp bắp: “Dì mới 45 tuổi… dì có thể nuôi nó lớn khôn.”

Tôi mỉa mai: “Ông già ngồi xe lăn, tay run vì Parkinson mà đòi thay tã cho nó chắc?”

5

Bất ngờ, bà ta quỳ xuống trước mặt tôi, ôm lấy đầu gối tôi mà khóc: “Dì biết chúng tôi sai rồi, nhưng đứa trẻ vô tội, xin con hãy cho nó một cơ hội để sống.”

Tôi gạt tay bà ta ra: “Cút đi.”

Bà ta lảo đảo đứng dậy, thốt lên với giọng căm hận: “Cô thật là tàn nhẫn!”

Ngay sau đó, ba tôi gọi điện đến mắng tôi.

“Mày đã làm gì với Lệ Lệ! Nếu có chuyện gì xảy ra với cô ấy, tao sẽ không bỏ qua cho mày.”

Tôi mỉa lại: “Ô, tôi sợ quá cơ, mau đứng dậy từ xe lăn mà đánh tôi đi.”

“Mày…”

“Trả lại tro cốt của mẹ tôi, chúng ta cắt đứt hoàn toàn, ông muốn sinh mười đứa con trai cũng chẳng liên quan gì đến tôi.”

Chỉ là lời nói dối thôi!

Mẹ tôi đã yêu ông ta đến mức tự nguyện mang thai, chịu đựng ốm nghén suốt mười tháng, trải qua cơn đau đớn suýt mất mạng để sinh ra tôi. Nếu tôi để ông sinh con với người khác, ông ngoại chắc chắn sẽ nổi giận mà tức c//hế//t!

Ông ta đáp: “Hai triệu, tao sẽ nói cho mày biết tro cốt ở đâu.”

Tôi lạnh lùng từ chối: “Vậy tôi cứ xem ông làm cách nào để không bỏ qua cho tôi nhé.”

Hôm sau, đoạn video ghi lại cảnh Hứa Lệ tiều tụy khóc lóc quỳ xuống xin tôi được đăng tải trên các nền tảng video ngắn.

Những cư dân mạng phẫn nộ đã chờ sẵn ở cổng nhà tôi, cầm trứng thối ném về phía tôi, mắng mỏ rằng tôi quá ích kỷ.

Một số bà cô với thân hình to lớn, cục cằn thậm chí còn nhục mạ mẹ tôi.

“Họ sinh được con trai thì mẹ cô mới ngẩng cao đầu ở dưới cửu tuyền, nếu không có lẽ sẽ bị đày đọa xuống tầng mười tám.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8