Giúp Việc Muốn Trở Thành Mẹ Kế Của Tôi
CHƯƠNG 6

Cập nhật lúc: 2026-09-04 06:41:07 | Lượt xem: 2

Tôi gật đầu: “Đã đến rồi thì xử lý sạch sẽ luôn đi.”

Tên cầm đầu lúc này mới biến sắc: “Bọn… bọn họ là người của cô?”

Tôi đá nhẹ vào hắn, hắn sợ hãi, rụt người lại, ngồi bệt dưới đất, lắp bắp: “Cô… cô đừng lại gần tôi!”

Tôi mỉm cười quay sang Tề Đại: “Anh xem, chỉ đánh vài cái mà hắn đã sợ đến vậy, em trông đáng sợ thế sao?”

Tôi không đợi phản hồi, cúi xuống nhìn chằm chằm vào mắt hắn.

“Ai sai mày đến đây?”

Hắn rụt tay lại, sợ hãi lắc đầu: “Chị Trần, tha cho tôi, làm nghề này không thể bán đứng người khác.”

Tôi cho tay vào túi quần, chỉ mới thò tay vào mà hắn đã run bần bật.

“Đừng bắn, đừng bắn! Tôi chỉ nhận năm vạn tiền cọc thôi.”

“Là ba cô, ông Lý Thịnh, ông ta đưa chúng tôi mười vạn, bảo bắt cóc cô.”

“Cô lớn ơi, đừng động vào tôi, tôi trả lại tiền… không! Tôi sẽ bồi thêm năm vạn nữa, coi như phí tổn thương tinh thần cho cô, được không? Tha cho tôi đi, chúng tôi chỉ kiếm miếng ăn thôi, mấy lời dọa dẫm đó chỉ là nói cho vui, không làm thật đâu.”

Khi tôi rút tay ra khỏi túi, hắn sợ đến mức ôm đầu co rúm lại.

Tôi bật ghi hình, túm tóc hắn: “Nhìn vào đây, nhìn vào đây, nói cho rõ ai đã sai mày đến?”

Hắn mếu máo rên rỉ: “Là ba cô, Lý Thịnh, chính ông Lý Thịnh đã trả tiền cho bọn tôi.”

Tôi nhờ người đi cùng đóng gói hắn lại rồi giao cho đồn cảnh sát báo án, còn tôi cùng Tề Đại rời đi.

———–

9

Kể từ khi gặp mẹ tôi lúc còn trẻ, Lý Thịnh chưa từng phải chịu cảnh khổ sở. Dù ông ngoại rất giận, nhưng cũng không đành lòng nhìn con gái và cháu ngoại mình sống khổ cực bên ông ta, nên luôn âm thầm hỗ trợ. Mẹ tôi không để tâm đến tiền bạc, để Lý Thịnh quản lý hết tài chính trong nhà. Ngay cả ông ngoại tôi cũng bất lực, không thể kiểm soát chuyện này.

Nhưng số tiền đó trong tay Lý Thịnh cũng không phải là nhiều, đủ cho ông ta sống thoải mái, chứ không thể tiêu xài phung phí.

Vậy nên, ông ta chẳng bao giờ bỏ tiền ra mua nhà, hoặc có thể nói rằng ông ta coi tất cả tài sản của mẹ tôi là của mình, cảm thấy không cần bỏ tiền túi ra mua gì cả.

Lần này, vì làm thụ tinh nhân tạo với Hứa Lệ, ông ta đã tiêu hết số tiền dành cho tuổi già.

Ngay từ đầu, ông ta đã tính toán trước, tin rằng tôi sẽ không bỏ mặc “em trai” của mình.

Sau khi thất bại trong vụ kiện và mưu đồ thuê người hại tôi bất thành, ông ta không còn kế sách nào nữa.

Hứa Lệ lớn tuổi mang thai, ba tháng đầu phản ứng thai nghén rất nặng, có dấu hiệu sảy thai. Đến hạn mà không thấy ba tôi mang tiền, bà ta lén đi phá thai một mình.

Ba tôi tức đến mức thổ huyết.

Ngày ngày, ông ta chuyển từ việc chửi rủa tôi sang chửi rủa Hứa Lệ.

Nằm trên giường, cầm tấm siêu âm mà chẳng nhận ra được hình hài gì, ông cứ lẩm bẩm mãi: “Con trai của ta, con trai của ta.”

Giờ đây, một ông già hết tiền thì chẳng ai cần đến.

Từ khi họ kết hôn, tôi đã cho nghỉ người chăm sóc nam, ngừng trả tiền cho Hứa Lệ, và tiền dành dụm của ông ta cũng bị vét sạch.

Hứa Lệ dần trở nên khó chịu.

Địa vị của ông ta trong nhà đảo ngược, ngày nào cũng bị Hứa Lệ chê bai, nào là phơi nắng, tắm rửa, uống trà, bà ta mặc kệ tất cả.

—————-

Tôi cùng Tề Đại chậm rãi đi đến chỗ ba tôi đang sống.

Chưa bước vào, tôi đã nghe tiếng hai người cãi nhau vọng ra ngoài cửa.

“Lệ Lệ, đừng khóc, mỗi tháng tôi vẫn còn năm nghìn tiền hưu trí, đủ nuôi cô mà.”

Hứa Lệ đáp: “Năm nghìn này thì được gì? Tiền thuốc mỗi tháng của ông đã tốn một nghìn rồi, còn tiền thuê nhà, chẳng lẽ tôi phải theo ông mà ăn đói mặc rách?”

“Nếu thế thì tôi ở với ông để làm gì? Đóa Đóa cũng không gửi tiền nữa, thế còn lời hứa của ông trước khi làm giấy kết hôn đâu rồi? Tiền tiêu vặt hai vạn mỗi tháng đã hứa đâu rồi?”

Giọng ba tôi lạc đi: “Cô không phải ở bên tôi là vì yêu tôi sao?”

Bà ta như bị giẫm vào đuôi, gào lên chói tai: “Yêu thì tất nhiên là chân ái rồi, nhưng những gì ông hứa thì cũng phải thực hiện chứ.”

Trong phòng vọng ra tiếng đập phá đồ đạc.

Sau đó là tiếng Hứa Lệ gào lên đầy phẫn nộ: “Sao ông không c//hế//t quách đi cho rồi!”

Khi mở cửa bước vào, tôi thấy Hứa Lệ đang ngồi trên người ông già, dùng chăn đè chặt lên mặt ông ta.

Dường như bà ta cố đè thật chặt, nhưng cũng giống như không, bởi sau ba mươi giây, hai tay ông già vẫn đang vung vẫy trên không.

Tôi khẽ thở dài.

Vừa nghe thấy giọng tôi, ông ta liền hốt hoảng: “Đóa Đóa, cứu ba, Đóa Đóa!”

Thấy tôi không động đậy, ông ta dồn hết sức lực cuối cùng kêu lên: “Tro cốt của mẹ con, mẹ con… ba sẽ nói cho con biết ở đâu.”

Tôi ra hiệu cho Tề Đại kéo Hứa Lệ ra.

Bước đến bên giường, tôi từ từ kéo chăn xuống.

Lý Thịnh thở hổn hển, ánh mắt đầy sợ hãi nhìn tôi: “Mày muốn nhìn ba c//hế//t sao?”

Tôi hỏi lại: “Nếu không thì sao?”

“Tro cốt của mẹ mày, tao giấu ở quê rồi.”

Tôi cụp mắt, bình thản nói: “Ồ.”

Sự bình tĩnh của tôi khiến ông ta bối rối.

Ông nghiến răng chế nhạo: “Vậy ra mày cũng chẳng quan tâm gì đến mẹ mày.”

“Quê mà ông nói là cái chỗ… xây bằng của hồi môn của mẹ tôi, là căn nhà bốn tầng cho anh chị em của ông ở đó?”

Lý Thịnh kinh hoàng: “Sao mày biết?!”

10

Tôi mặt lạnh nói giọng mỉa mai, chẳng ngại chia sẻ tất cả những gì tôi biết: “Tôi còn báo cáo lên huyện về ngôi nhà xây trái phép của các người. Hàng xóm của ông không ưa việc nhà ông làm giàu mà chẳng giúp đỡ họ, họ đã cung cấp cho tôi rất nhiều bằng chứng.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8