Hai Mươi Hai Năm Sau Khi Vào Cung
CHƯƠNG 2
Hơn nữa, năm ấy ta không hề bỏ mặc ngươi, khi ấy ngươi hoảng sợ không biết làm gì, ta đã cho cung nữ thân cận đến chăm sóc ngươi, nhưng không ngờ Lý Huệ Vân lại lợi dụng cơ hội.
Hoàng đế mắt đỏ ngầu: “Chỉ là ngụy biện, ngươi đã bỏ ra công sức lớn như vậy để cướp con, sao có thể dễ dàng từ bỏ?”
“Cướp con?”
“Thái y và bà đỡ khi đó đều còn sống, sao ngươi không hỏi họ?”
“Mẫu gia ngươi quyền thế, Lý nương nương xuất thân thấp hèn, những người đó đương nhiên không dám lên tiếng chống lại bà ấy. Hơn nữa, phụ hoàng đã nói với trẫm… Thôi được, ngươi không cần biết.
“Nhưng,” hoàng đế bỗng đổi giọng, cười nhẹ, “Ngươi cũng không cần lo lắng về mẫu gia của mình nữa. Huynh trưởng ngươi đã giúp học trò gian lận trong khoa cử, sáng nay đã bị bắt giữ. Chỉ dụ tịch biên và lưu đày chắc hẳn giờ này cũng đã đến.”
Mắt ta đỏ hoe: “Không thể nào, huynh trưởng là người trung thành và chính trực, sao có thể…” Ta nhìn thấy nụ cười nhàn nhạt trên môi Hoàng đế, và nhận ra, “Ngươi dám đùa giỡn quốc sự? Ngươi dùng quốc sự để hại người trung lương?”
Hoàng đế không trả lời, vẫn tự mình nói: “Còn về Khang Gia, em gái ruột của trẫm, trẫm tự nguyện đề xuất Khang Gia hòa thân để thể hiện sự vô tư và coi trọng của trẫm. Mẫu hậu nghĩ sao?”
Nghe những lời ấy, ta không kìm được mà lùi lại hai bước, thân thể run rẩy: “Khang Gia vô tội, Đại Hoàng tử tạo phản, nàng còn thay ngươi đỡ một mũi tên.”
Nhưng hoàng đế chẳng màng nghe, tên hoạn quan đứng phía sau y rút ra một dải lụa trắng từ thắt lưng. Hoàng đế lạnh lùng nhìn ta: “Mạnh thị, ngươi hãy đi bồi tội với Lý nương nương đi, ngài ấy khổ sở như vậy, ngươi cũng không nên sống tốt.”
Ta sống trong hậu cung hai mươi lăm năm, chẳng phải là cá nằm trên thớt để người ta muốn làm gì thì làm, nhưng vài tháng trước, Hoàng đế lấy lý do thanh trừng hậu cung mà đuổi đi mấy cung nữ thân cận và tai mắt của ta.
Khi đó ta chỉ nghĩ hoàng đế chán ghét việc hậu cung can dự triều chính, dù sao, số tai mắt của hoàng hậu bị thanh trừ còn nhiều hơn ta.
Mẫu tử sao có thể có thù, hiếu đạo và huyết thống đè nặng trên vai hoàng đế, ta chỉ việc an lòng làm thái hậu, nào ngờ lý do của hoàng đế lại nực cười đến thế.
Dải lụa trắng đã quấn quanh cổ ta, sau bao năm tranh đấu, ta lại tự tay đưa con sói mắt trắng này lên ngôi, chôn vùi cả gia tộc và con gái của mình, ta hận đến cực điểm.
3
“Hu hu hu…”
Đầu ta đau như búa bổ, bên tai còn vang lên tiếng khóc không ngừng.
Ta khó khăn mở mắt, cung nữ thân cận Tùng La đang dùng ngón tay xoa nhẹ thái dương cho ta: “Nương nương cảm thấy đỡ hơn chút nào chưa?”
“Ừm.” Ta có chút ngẩn ngơ, Tùng La là đại cung nữ của ta, đã c//hế//t nhiều năm trước khi ta phản kích Trần phi, đã lâu rồi không gặp lại.
Ta ngước mắt nhìn, ngoài điện treo đầy lụa trắng, tiếng khóc cũng từng hồi vang lên. Tùng La thấy vậy liền hỏi: “Nương nương có muốn ra quỳ linh không?”
Bất chợt ta nhớ ra, đây là lúc thái hậu vừa mới qua đời, khi đó hoàng đế vẫn chỉ là Lục hoàng tử bình thường, bị vài người khác vu oan, lại bị hoàng đế giận dữ làm cho kinh sợ, khóc mãi không ngừng trong điện.
Ta vừa thương vừa bất lực, lời hoàng đế nói ra ám chỉ Lục hoàng tử không yêu thương huynh đệ, tâm cơ sâu nặng, ta sao có thể để đánh giá này rơi xuống đầu con ta?
Đúng lúc thái hậu qua đời, các phi tần trong hậu cung đa phần chỉ quỳ linh vài canh giờ, ta liền nghĩ đến việc quỳ linh cho thái hậu suốt bảy ngày bảy đêm.
Lục hoàng tử dưới sự sắp xếp của ta và Tùng La, quỳ hai ngày liền bị say nắng và nôn mửa, được đưa về, ta bảo Tùng La chăm sóc hắn.
Còn ta, trong cái nóng của mùa hạ và mùi hương từ hương án, ta đã quỳ suốt bảy ngày bảy đêm.
Đến ngày thứ bảy, ta gần như không thể đứng dậy, ta gắng gượng đến khi hoàng đế thốt ra câu: “Ta biết rồi, ngươi và Lục hoàng tử đều là những người hiếu thảo, yên tâm, chuyện rơi xuống nước, ta sẽ điều tra rõ ràng.”
Ta chỉ khi nghe câu đó mới yên tâm ngất đi.
Sau đó ta lâm trọng bệnh, dù đã qua nhiều năm, mỗi khi đến mùa đông, ta lại ho liên miên không dứt.
Chỉ là không ngờ, ta đã hết lòng hết dạ như vậy, mà không bằng mấy miếng bánh ngọt Lý Huệ Vân mang đến cho hắn.
Ta từ từ tựa lưng vào giường: “Nghỉ ngơi một lát rồi ta sẽ đi, thân thể vẫn chưa hồi phục hẳn.”
Tùng La dường như có chút ngạc nhiên, lâu sau mới hỏi: “Vậy chuyện của Lục hoàng tử…”
Ta lãnh đạm ngước mắt: “Con cháu tự có phúc phần của con cháu.”
Dù đổi hoàng tử khác lên ngôi, gia tộc và con gái của ta cũng chẳng đến nỗi rơi vào cảnh ấy, hà tất phải tận tâm tận lực vì nó nữa.
“Để Cảnh Niên về đi, Tùng Yên ở lại theo hầu, ngủ một giấc thật ngon, chuyện đã thành định cục thì đừng nghĩ nhiều nữa.”
Lục hoàng tử bị đưa đi, trong điện trở nên yên tĩnh, đã lâu rồi ta không được hưởng sự an nhiên này, mọi thứ như quay về lúc còn kịp cứu vãn.
Kiếp trước ta đã vì nó mà trả giá quá nhiều, gia tộc Mạnh Quốc Công phủ bị tru di, tịch thu gia sản, gia phong của Mạnh gia vốn trọng văn, vì Cảnh Niên mà mấy người em trai cùng cha khác mẹ phải sớm vào quân doanh, chịu đựng muôn vàn khổ ải, cuối cùng còn bị liên lụy.
Con gái ta, Khang Gia, sau khi bị hạ thuốc đã mắc chứng đau đầu, khi đến tuổi cập kê lại bị con gái Trần phi đẩy xuống giả sơn, để lại vết sẹo trên mặt, từ đó không ra khỏi cửa.
Ta từ từ nhắm mắt, nếu con sói mắt trắng ấy thấy mấy miếng bánh ngọt còn quan trọng hơn, thì tùy nó đi.