Hai Mươi Hai Năm Sau Khi Vào Cung
CHƯƠNG 4
“Không được.” Ta vội vàng ngăn mẫu thân. Vì mẫu thân xuất thân danh gia vọng tộc, phụ thân rất mực coi trọng bà, nên sau khi ca ca tròn mười tuổi, các thê thiếp trong nhà mới được phép sinh con, vì vậy nhị đệ mới vừa lên tuổi đội mũ, tam đệ thì sắp đến.
Ta hiểu ý định của mẫu thân, Cảnh Niên cần có tướng quân chống lưng, nhưng từ xưa đến nay, Quốc Công phủ vẫn luôn là quan văn, mẫu thân liền nghĩ ra cách này.
Chỉ là nhị đệ thể chất yếu, tam đệ thông minh lại ham học, là người có tài đọc sách, đời trước khi hai người bị ép vào quân doanh thì cũng vì thế mà xa cách.
Mẫu thân hơi cau mày: “Nương nương không cần bận tâm chuyện trong nhà, có ta ở đây, họ không dám làm càn đâu.”
“Nhị đệ sức khỏe không tốt, tam đệ lại không hợp với võ nghệ, sau này tiền đồ chưa chắc đã tươi sáng, nhưng A Vu, nó chẳng phải có mối thâm tình với trưởng tử nhà Lận tướng quân sao, có thể kết thân một phen.”
A Vu là em gái ruột của ta, là con út của mẫu thân, nhưng khác với những người khác, A Vu không được mẫu thân yêu chiều.
Khi nàng chào đời, mẫu thân bị tổn thương sức khỏe, cần nghỉ ngơi. Khi nàng lớn hơn chút nữa, lại đúng dịp ca ca thi cử và ta làm lễ trưởng thành, vì vậy A Vu lớn lên dưới sự chăm sóc của bà nội, không thân thiết với ta và ca ca.
Mẫu thân càng cau mày: “Chẳng lẽ A Vu đã nói gì với người? Con trai nhà Lận tướng quân tiền đồ không sáng sủa, không phải là lựa chọn tốt.”
“Không phải, chỉ là đoán thôi. Mẫu thân có thể hỏi A Vu.” Ta không thân thiết với A Vu, nàng sẽ không nói với ta những chuyện này. Chỉ là ở đời trước, A Vu bị gả vào một gia đình thế gia nhà họ Thôi, nhà họ Thôi đông người, dù lúc đó ta đã làm quý phi, nhưng cuộc sống của A Vu cũng không như ý, nàng chưa bao giờ than phiền điều gì.
Cho đến khi công tử nhà Lận tướng quân c//hế//t vì cứu nhị đệ, ngày ấy, ta thấy A Vu mắt đỏ hoe, đứng trong cung điện lộng lẫy của ta, tay siết chặt, nói một câu: “Mệt mỏi quá rồi, tỷ tỷ, ta không thể chịu đựng được nữa, nhà họ Thôi như một cái lồng.”
“Tỷ tỷ, tại sao… tại sao mọi người đều phải sống như vậy chỉ vì tỷ?”
6
Đúng vậy, ta luôn né tránh, A Vu bị gả vào nhà thế gia là vì ta, dù sao nhà họ Thôi có thể đứng sau lưng Lục hoàng tử, tranh giành ngôi vị đã có lợi thế.
Ta luôn tự dối mình rằng, khi Cảnh Niên đăng cơ, nhị đệ, tam đệ và A Vu sẽ được đền đáp, nhưng không ngờ lại nuôi dưỡng ra một kẻ vong ân bội nghĩa.
Mẫu thân vẫn tiếp tục nói: “Mẫu thân của Lận công tử đã qua đời, trong nhà có mẹ kế làm chủ, y lại không được Lận tướng quân yêu mến, làm sao có tương lai tốt, A Vu là con gái dòng chính, cho dù là gia đình thế gia…”
“Mẫu thân,” ta nghiêm giọng nói, “Sau hai mươi hai năm vào cung, A Vu tuy rằng chưa biết tương lai của Lận công tử, nhưng ý của muội muội quan trọng hơn, chẳng phải sao? Nàng nên gả cho người mình yêu thương, hơn nữa hiện tại Lận công tử đã vào quân doanh, tương lai ra sao sẽ sớm rõ, người cũng có thể giữ A Vu ở lại thêm hai năm.”
Mẫu thân không đáp lại lời ta, bà ngước mắt nhìn ta hồi lâu: “A Mạn, có phải có người ức h.i.ế.p con?”
Mắt ta hơi nóng lên, nhẹ nhàng cười: “Sao có thể, ta là một nương nương trong cung, ai dám ức h.i.ế.p ta?
“Chỉ là có một việc,” ta lấy ra một phong thư, “Đây là gửi cho phụ thân.”
Trong thư, ta nhờ phụ thân điều tra về năm Cảnh Niên ra đời, những sự việc đã xảy ra xung quanh hoàng đế.
Năm ta mang thai Cảnh Niên, là năm thứ hai ta nhập cung.
Khi đó ta dựa vào Quốc Công phủ, lại trẻ trung xinh đẹp, được sủng ái. Dù mới vào cung chưa lâu, nhưng hoàng đế vẫn đưa ta theo khi đi săn thu.
Đến ngày thứ chín của chuyến săn thu, hoàng thượng gặp thích khách, rơi xuống vực sâu, không rõ tung tích.
Triều đình chấn động, hậu cung lo lắng, hoàng thượng chỉ có bốn vị hoàng tử, Đại hoàng tử là con của một ca nữ người Hồ, không có khả năng kế vị, Nhị hoàng tử yểu mệnh, Tam và Tứ hoàng tử vẫn còn đang tập nói, thái hậu vội điều động quân cấm vệ tiến vào kinh thành.
May mắn thay, sau một tháng, người ta đã tìm thấy hoàng thượng.
Hoàng thượng lưu lại nơi đó để tịnh dưỡng, còn ta khi ấy đã được phát hiện mang thai hơn một tháng, liền được đưa về cung an dưỡng thai.
Hoàng thượng dưỡng thương đến hơn nửa năm mới hồi cung, khi ấy ta đã gần đến kỳ sinh nở, hoàng hậu vì muốn chăm sóc ta, đã sắp xếp cho Lý Huệ Vân, người cũng đang mang thai, ở tại Tây biệt điện của cung ta.
Quốc Công phủ vì ta mà đưa đến một nữ y cùng nhiều dược liệu bổ dưỡng.
Khi ấy ta còn trẻ, lòng dạ mềm yếu, thường gọi Lý Huệ Vân, người cũng đang mang thai, cùng đến ăn uống.
Lý Huệ Vân vốn là một cung nữ, mà lại không phải cung nữ trong cung, chỉ là một cung nữ tại trường ngựa trong chuyến đi săn mùa thu.
Nàng mỗi lần đều ăn rất nhiều, chưa nuốt xong miếng này đã ăn đến miếng thứ hai. Nữ y nói với ta rằng, con khỏe thì mẹ sẽ bị tổn thương, ta có lòng tốt nhắc nhở nàng không nên bổ sung quá nhiều dinh dưỡng, nhưng nàng lại tức giận chửi mắng ta là kẻ nguyền rủa long thai.