Lư Mộc Lan
13

Cập nhật lúc: 2026-09-03 00:10:15 | Lượt xem: 4

Ngày thường ngài ấy như cây tùng cứng cỏi không chút vấy bẩn, vẻ mặt lạnh lùng không chút hòa nhã, rất hiếm khi bộc lộ cảm xúc. 

Lúc này, ngài ấy đang đứng đó, giận dữ nhìn ta, sát khí trong mắt như muốn nuốt chửng ta.

Ta quỳ gối, chậm rãi nói: “Ta đã dùng phấn hoa trà để làm loãng độc tính của xà mạn, nên độc phát rất chậm. Ta trộn độc vào bánh hương, nhưng giải d.ư.ợ.c lại nằm trong son môi. Hai người phụ nữ ấy rất thích làm đẹp, thường xuyên dùng son môi, nên sẽ không xuất hiện triệu chứng trúng độc. Bành Diệu Tổ bị ho mãn tính, thường xuyên dùng t.h.u.ố.c, mà một trong những thành phần của t.h.u.ố.c hắn uống lại tương khắc với xà mạn, vì vậy tốc độ phát độc của hắn nhanh hơn người thường nhiều. Ta chỉ cần chắc chắn rằng một phần hương đã được chuyển đến nhà họ Bành, liền có thể ngừng gửi bánh hương có độc đến nhà họ Chu, đảm bảo rằng chỉ có Bành Diệu Tổ c.h.ế.t vì trúng độc. Vì ngày này, ta đã chờ đợi nhiều năm, khi ngài đề nghị đưa A Trì rời đi chính là cơ hội của ta. Ta không muốn để hắn phát hiện tất cả chuyện này, càng không muốn liên lụy đến hắn.”

“Ta kết giao với Tần thị, nhưng không ra tay ngay lập tức. Đôi khi, ta còn lâu lâu không đưa nàng thêm hương liệu, vì ta cần thời gian để mọi thứ diễn ra tự nhiên hơn.”

Dường như đang suy nghĩ về lời ta, Hoắc Đình đứng bên cửa sổ rất lâu, như một bức tượng đá bất động.

Một hồi lâu sau, hắn cười khẩy: “Ngươi thậm chí còn lừa được ta. Ta thấy ngươi ngày thường an phận, không ra ngoài nửa bước, tưởng ngươi là một nữ nhân hiền lương nhu mì, nên ngay cả khi Hoắc Trì gây náo loạn đòi cưới ngươi, ta cũng không nhẫn tâm đuổi ngươi ra khỏi nhà họ Hoắc. Không ngờ ngươi lại thâm hiểm đến vậy, tâm như rắn rết, chơi đùa ta và Hoắc Trì trong lòng bàn tay. Ngươi giỏi lắm, Lư Mộc Lan. Ngươi có biết Chu Phụng Sơ và nhà họ Bành dựa vào ai không? Ngươi có biết cái c.h.ế.t của Bành Diệu Tổ có nghĩa là gì không?”

Ta thẳng lưng, thản nhiên đáp lời: “Nghĩa là kẻ đã hại c.h.ế.t Hoắc Tân thiếu gia và đại phu nhân đã c.h.ế.t, ta đã báo thù cho gia tộc họ Hoắc ở Mậu Huyện. Trên người Bành Diệu Tổ sẽ không tìm ra dấu vết của độc d.ư.ợ.c, ta sẽ không làm liên lụy đến nhà họ Hoắc. Dù có ngày nào đó chuyện bị điều tra ra, trong phủ họ Hoắc không có người nào như ta, với quyền lực của ngài, ai dám nói gì đây? Lúc ấy, nhà họ Bành còn lấy gì để chống lại ngài?”

“Vậy có phải bây giờ ta nên g.i.ế.c ngươi không?”

Hoắc Đình tiến đến, nâng cằm ta lên.

Hắn vừa hỏi, tay hắn đã siết c.h.ặ.t lấy cổ ta, không mạnh nhưng cũng không nhẹ.

Rất nhanh sau đó, ta cảm thấy khó thở, l.ồ.ng n.g.ự.c như bị đè nặng đến mức sắp vỡ ra.

Gương mặt của Hoắc Đình trước mắt ta bắt đầu chia làm hai, ta nhắm mắt lại, không muốn nhìn nữa, trong lòng rõ ràng cảm thấy buông xuôi nhiều hơn, nhưng không hiểu sao hai hàng nước mắt cứ chảy ra.

“Ngây thơ, ngu ngốc, tự cho là thông minh.”

Thân thể ta bỗng nhẹ bẫng, mở mắt ra thấy Hoắc Đình đã xoay người rời đi, tà áo của hắn phần phật trong cơn gió ẩm ướt của mùa thu.

Ta yếu ớt nằm trên mặt đất, như con hươu bị thợ săn bỏ lại, sống dở c.h.ế.t dở.

Lúc này, ta cũng không rõ là Hoắc Đình điên rồi, hay chính ta đã phát điên.

***

Người trong Hoắc phủ chỉ biết rằng Hoắc Đình đã nổi trận lôi đình với ta, nhưng không ai rõ nguyên do là gì.

Trong phủ dần dần xuất hiện những lời đồn đoán, ánh mắt mọi người nhìn ta cũng trở nên lạ lẫm hơn. 

Phương Tạ viên không thay đổi gì, nhưng dường như mọi thứ đã không còn như trước kia nữa. 

Trong giấc mơ, ta hỏi đại phu nhân rằng, liệu Mộc Lan có làm sai gì không? 

Đại phu nhân đứng bên cạnh một con hươu tỏa sáng rực rỡ, tay cầm một cành mai gãy, nở nụ cười ôn hòa, nhưng không giải đáp nỗi nghi hoặc của ta. 

Mùa hè năm ấy, Hoắc Trì không trở về, khi gặp lại hắn, tuyết ở kinh thành đã rơi hết trận này đến trận khác. 

A Mẫn nói rằng Hoắc Đình bảo nàng đến mời ta ra tiền viện, đến nơi mới biết Hoắc Đình tổ chức tiệc đón gió cho Hoắc Trì. 

Khi ta bước đến hành lang, đã thấy hai người họ đứng dưới mái hiên ngắm tuyết. Hoắc Đình đội chiếc mũ lông chồn, áo bào đen thêu kim tuyến, bên ngoài khoác áo choàng lông cừu, càng làm nổi bật làn da trắng như tuyết và vẻ ngoài tuấn tú, cao quý vô cùng. 

Hoắc Trì đứng bên trái hắn, thân hình và phong thái không thua kém một nam nhân trưởng thành. Nếu không đứng cạnh Hoắc Đình, Hoắc Trì chắc chắn không hề tỏ ra kém cỏi. 

“Mộc Lan!” 

Hoắc Trì thấy ta liền vẫy tay: “Đường huynh nói đã lâu không dùng bữa trong phủ, nay vừa khéo ta trở về nên đã bảo phòng bếp làm một bữa ăn ngon. Không có ai khác, chỉ có ba chúng ta, những người thân cận nhất mà thôi.”

Ta và Hoắc Đình đã nhiều tháng không gặp, dù ta có kiêng dè đến mấy cũng không nhịn được mà liếc nhìn ngài ấy một cái. 

Chẳng biết câu “người thân cận” của Hoắc Trì là sao hắn lại dám thốt ra. 

Ba người, một bữa cơm, lại ăn ra hai bầu không khí khác biệt. 

Hoắc Trì không ngừng báo cáo cho Hoắc Đình về những kiến thức học hỏi gần đây, Hoắc Đình có vẻ hài lòng với tiến bộ của hắn, thần sắc giãn ra đôi chút, thỉnh thoảng gật đầu tán thưởng. 

Chỉ có ta, ăn như thể đó là bữa cơm cuối cùng, cảm giác khó chịu vô cùng. 

Khi sắp tan tiệc, Hoắc Đình nhận từ tay Hạ cô cô hai chuỗi lá vàng buộc bằng dây đỏ, lần lượt đưa cho ta và Hoắc Trì: “Hôm nọ ta đến phủ Khoáng đại nhân làm khách, thấy ông ấy phát bạc xua tà cho các muội muội và hậu bối trong nhà, chợt nhớ ra ta làm huynh trưởng mà chưa từng phát cho hai người. Năm nay đêm giao thừa ta có lẽ sẽ ở trong cung, nên phát trước cho các ngươi.”

“Huynh trưởng, bạc này có phần hơi nhiều quá…” 

Ta và Hoắc Trì đều chưa từng thấy nhiều lá vàng đến thế. 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8