Lư Mộc Lan
18

Cập nhật lúc: 2026-09-03 00:10:15 | Lượt xem: 5

Ta nuôi dưỡng cậu thiếu niên này, từ nét mặt uất ức đến những cảm xúc bướng bỉnh của hắn, ta đều thấy rõ ràng. Không nỡ trách hắn, ta chỉ nhẹ nhàng nói: “A Trì, về nhà với ta đi.”

Hoắc Trì hỏi: “Mộc Lan, sức khỏe của nàng đã khá hơn chưa?”

Hắn lại tiếp lời: “Ta sẽ không về, nơi đó không phải là nhà của chúng ta.”

Lời này, ta từng nói với Hoắc Trì trong quá khứ. Giờ thời gian đã trôi qua, đến lượt hắn nói lại, ta cũng chẳng thể đáp lại câu nào.

Không biết phải khuyên nhủ thế nào để có thể xoa dịu lòng tự tôn của một thiếu niên vừa trải qua cơn nổi loạn.

“Mộc Lan, hãy chờ ta, ta sẽ đến đón nàng.”

Nói xong, Hoắc Trì cúi đầu chạy vào trong Từ phủ.

Khoảnh khắc đó, ta nhận ra rằng quá trình trưởng thành của con người quả thật giống như việc chăm sóc hoa cỏ. Dù có chăm chút, bảo bọc đến mấy, thì cây vẫn sẽ bị sâu đục thân, và vẫn sẽ đ.â.m chồi, tách nhánh khi đến thời điểm.

Trước khi cây cỏ có thể đứng vững trong giá rét, chúng phải trải qua những cơn đau cần thiết.

Khi ta chuẩn bị lên xe ngựa, bỗng có một người phụ nữ từ bên đường lao tới, quỳ xuống ôm lấy chân ta mà khóc, tiếng khóc nghẹn ngào, lảm nhảm.

A Mẫn kéo ta lùi lại vài bước, rồi ta nhận ra đó chính là Tần thị, nhưng giờ đây, nàng đã điên loạn và tiều tụy đến khó nhận ra.

“Tỷ ơi… tỷ ơi… c.h.ế.t rồi… tha mạng… bảo người kia dừng tay… dừng tay… tha mạng…”

Tần thị, người từng rực rỡ kiều diễm, nếu không phải gặp phải chuyện kinh hoàng, sao lại để mình rơi vào tình cảnh thê t.h.ả.m như thế này?

Ta lo lắng trở về Hoắc phủ tìm Hoắc Đình, nhưng vệ binh nói với ta rằng vài ngày trước ngài ấy đã vào cung và chưa trở về.

Đêm đó, trong sân, ta nghe thấy tiếng gió rít và tiếng kêu thất thanh từ phía bên kia bức tường, cùng với ánh lửa bập bùng.

Tựa như trời sắp sụp xuống.

Hiện giờ Hoắc Đình đã nắm quyền thế lớn trong triều, ta rất khó không liên hệ những sự việc chấn động như thế với ngài ấy. 

Câu nói “gió tuyết rất lớn” của ngài ấy càng làm ta thêm lo lắng, bất an.

Ta ngồi chờ trong đình nghỉ mát của Viên Tuyết Ngọc, mãi đến khi trời chuyển màu xám xanh, chờ đến mức ngủ gật.

Cơn gió từ phía sau làm ta rùng mình tỉnh giấc.

Rồi ta giật mình thêm lần nữa, bởi Hoắc Đình không biết từ lúc nào đã trở về, ngồi xổm trước mặt ta, nhìn ta chăm chú.

Không biết ngài ấy đã nhìn bao lâu.

Đây là lần đầu tiên ta thấy Hoắc Đình khoác giáp trụ, đeo kiếm dài bên hông, cũng là lần đầu tiên ta thấy ngài ấy không còn giữ được vẻ nghiêm trang, như vừa trải qua một trận chiến khốc liệt.

“Đại nhân, ngài ổn không?”

Dưới ánh trăng, ta nhìn thấy gương mặt Hoắc Đình vương vài vệt m.á.u, cổ tay áo siết c.h.ặ.t thấm đầy m.á.u khô, kéo dài đến lòng bàn tay.

Ngài ấy khẽ cười, khóe môi nghiêng lệch, vẻ bất cần: “Không ổn lắm.”

Ngài ấy quay người bước vào thư phòng, ta cũng đi theo.

Khi ngài ấy định cởi áo, động tác chợt khựng lại: “Cô chắc chắn muốn đứng đó nhìn ta cởi áo?”

Ta chắc mình không nhìn lầm, nét mặt thoải mái của Hoắc Đình lúc này là sự gắng gượng, nên ta trơ mặt gật đầu: “Đại nhân, ta mang theo t.h.u.ố.c.”

Hoắc Đình khựng lại một chút, rồi quay lưng lại, tháo chiến bào, cởi luôn lớp áo trong đen, để lộ vết thương xuyên qua vai trái và cánh tay.

Rõ ràng là bị đ.â.m bằng d.a.o.

Khi ta xử lý vết thương, ngài ấy nhiều lần đau đến ngả người ra sau, mồ hôi lạnh rơi lã chã. May mà ta quen tay, thực hiện liền mạch, không để ngài ấy chịu đau quá lâu.

Xong việc, ta quay lưng đi rửa tay, nghe thấy ngài ấy khoác áo: “Cô thật giỏi chăm sóc người khác.”

“Chỉ biết làm mấy việc vặt vãnh thôi.”

“Sao không hỏi đã xảy ra chuyện gì?”

“Chuyện khiến đại nhân bị thương ắt là chuyện kinh thiên động địa, không phải điều ta nên hỏi.”

Hoắc Đình dường như cố ý muốn nói cho ta biết: “Nhà họ Bành và nhà họ Chu lợi dụng sự tín nhiệm của hoàng thượng, lạm dụng quyền lực, kết bè kéo cánh. Sau khi bại lộ, không hối cải, hoàng thượng ra lệnh bắt bọn nghịch tặc về quy án. Bành Diệu Tổ và Chu Phượng Sơ kháng cự, đều bị tru diệt.”

Ta giật mình, rồi nghe ngài ấy nói tiếp: “Cô có thể yên tâm sống rồi, những kẻ hại cô đều đã c.h.ế.t.”

Ta há miệng, nhưng lại nuốt lời định nói vào trong. Hoắc Đình như nhìn thấu ta: “Cô đang nghĩ, chuyện lớn thế này sao lại đến lượt ta ra tay, đúng không?”

“Nếu ta không tự tay đi, không hả giận.” Hoắc Đình dựa nghiêng lên ghế, yếu ớt nhìn ta, “Mũi tên mà cô trúng, ta đã ghi nợ lên đầu Bành Diệu Tổ và Chu Vân Sơ, cả hai đều phải đền tội.”

Ta đã quen với vẻ trang nghiêm, đĩnh đạc của Hoắc Đình, đây là lần đầu tiên ta thấy ngài ấy mệt mỏi, yếu đuối đến vậy.

Nhưng trong vẻ mệt mỏi ấy, đôi mắt ngài ấy lại ẩn chứa một sự mê hoặc, pha chút quyến rũ không nên có.

Ta thật sự thấy giống như gặp ma.

“Mộc Lan, lại đây.”

Như bị ma dẫn dắt, ta thật sự bước đến.

“Sợ ta không?”

Ta lắc đầu. Không sợ? Đúng là nói dối.

“Cô nghe đây, nếu chuyện này qua đi mà ta còn sống, ta hy vọng cô sẽ đồng ý với ta một chuyện.”

“Chuyện… chuyện gì?”

Hoắc Đình đưa ngón tay chỉ vào n.g.ự.c ta, cách một khoảng nhỏ: “Ta muốn cô thật sự sống đúng với bản thân, buông bỏ những gánh nặng trên người. Đến lúc đó, ta muốn nghe cô nói, cô thực sự muốn sống cuộc đời thế nào.”

Hoắc Đình nói xong, đôi mắt mê hoặc kia vẫn không rời ta.

Ta lùi lại hai bước, nhưng vẫn cảm thấy như có một bàn tay vô hình nhẹ nhàng siết lấy hơi thở, trái tim không tự chủ mà nhảy loạn trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

Ta không hoàn toàn hiểu hết ý ngài ấy, nhưng cũng không phải là không hiểu gì cả.

Nhưng ta thấy tất cả đều quá kỳ lạ.

Quá kỳ lạ.

Phản ứng của ta có lẽ buồn cười lắm, bởi đôi mắt Hoắc Đình khẽ nheo lại, khóe mắt hằn lên vài nếp nhăn.

“Những thứ đó, đến ta là nam nhân còn cảm thấy nặng, sao có thể để cô gánh vác?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8