Lư Mộc Lan
24

Cập nhật lúc: 2026-09-03 00:10:15 | Lượt xem: 8

Ta nghe mà bật cười, vừa cười vừa khóc.

Ngẩng lên, ta đã không còn nhìn rõ được Hoắc Đình nữa, chỉ hỏi: “Khi nãy chàng nói chàng đi đâu ta đi đó, là lừa ta phải không?”

Trong làn nước mắt nhòe nhoẹt, Hoắc Đình cười với ta: “Cứu nàng nhiều lần như vậy, lừa nàng một lần thì có sao?”

Ta lắc đầu: “Không, ta không muốn sống tạm bợ.”

Đến lúc này, ta mới hiểu rõ tất cả những mưu tính của Hoắc Đình.

Đòi công lý là một, tìm cho ta và Hoắc Trì một con đường sống là hai.

Hoắc Đình đưa tay vuốt nhẹ bên tai ta, tháo xuống một chiếc khuyên tai rồi nắm c.h.ặ.t trong tay: “Giữ lấy làm tín vật. Nếu ta mất đi mà hồn phách tan biến không tìm được đường về, nàng hãy mang chiếc khuyên còn lại đến gọi hồn ta. Ta sẽ theo nàng. Lang thang quá lâu, làm ma cũng muốn có nơi để tâm an.”

Nước mắt ta rơi không ngừng, cơ thể run rẩy dữ dội vì nỗi đau xé lòng, đến mức không còn nhìn rõ gương mặt Hoắc Đình.

Lúc này, từ phía trên vang lên một giọng nói lạnh lùng: “Trẫm đồng ý với ngươi.”

Từ đó, ta không bao giờ gặp lại Hoắc Đình nữa.

Tin tức về cái c.h.ế.t của chàng được truyền đến ba ngày sau.

Hôm đó, chàng đẩy ta ra khỏi đại điện, có vệ binh đến kéo ta đi, mặc cho ta giãy giụa gào khóc cũng vô ích.

Những người chàng đào tạo ra cũng lạnh lùng như chàng, bị ta làm phiền quá, họ dứt khoát đ.á.n.h mạnh một cái làm ta ngất đi.

Khi ta mơ màng tỉnh lại, mình đang nằm trong một chiếc xe ngựa phóng nhanh. Người đ.á.n.h xe là Hoắc Trì, mặc cho ta giằng co c.ắ.n xé, hắn cũng không chịu dừng lại.

Ta khóc lóc quấy phá mãi trong xe.

Hoắc Trì chưa từng thấy ta điên cuồng và mất kiểm soát như thế, đến tối khi dừng xe trong rừng sâu, vừa mở miệng nói đã thấy hai dòng nước mắt lăn dài trên mặt hắn.

“Mộc Lan, đừng như vậy nữa, ta sợ lắm.”

Ta nắm lấy cổ áo Hoắc Trì, nỗi đau như trời sụp đất nứt trào dâng trong lòng. Trái tim ta như bị x.é to.ạc ra, đầy ắp những nỗi niềm vô vọng, đau đớn, tan nát, tuyệt vọng và nỗi hận không thể cùng c.h.ế.t với hắn.

Ta vừa khóc, vừa cười, rồi lại gào lên t.h.ả.m thiết.

Cuối cùng, ta không còn rơi được nước mắt, giọng khản đặc, hồn phách tiêu tán, mất cả ý chí.

Mãi đến khi Hoắc Trì đưa Hạ cô cô đến.

Khi đó ta đã ở Mậu huyện, Hoắc Trì dốc sức tìm một nơi yên tĩnh giữa hồ Kim Thúy trên núi cho ta trú ngụ.

Thánh chỉ tuyên rằng thừa tướng Hoắc Đình nắm giữ quyền lực, lẽ ra phải làm gương cho quần thần, giữ vững tôn chỉ, nhưng lại cao ngạo, ngông cuồng, không biết ơn mưa móc của hoàng thượng, bạo ngược, tàn sát đồng liêu vô tội, theo luật phải xử phạt nghiêm khắc, nhưng xét đến công lao trong quá khứ, chỉ xử c.h.é.m một mình chàng, tịch thu gia sản sung vào quốc khố để làm gương.

Không đề cập đến số phận của cả trăm người còn lại trong nhà họ Hoắc, nên ai chạy được thì chạy, ai tan tác thì tan tác. Ta và Hoắc Trì càng không dám lộ diện.

Chỉ có Hạ cô cô, không còn nơi nào để đi, tìm đến Mậu huyện.

Khi nhìn thấy Hạ cô cô, và thấy bà lần lượt lấy ra từng bộ quần áo Hoắc Đình từng mặc, từng bộ trà cụ chàng từng dùng, từng trang giấy b.út chàng từng viết, ta như bừng tỉnh khỏi một giấc mộng, bật khóc thành tiếng.

Nửa năm sau, Thạch Chí Thanh tìm đến núi Kim Thúy gặp Hoắc Trì, ta nghe được cuộc nói chuyện của hai người, mới biết hoàng đế đã băng hà vì kiệt sức, thái t.ử tám tuổi thuận theo trời lên ngôi.

Thạch Chí Thanh đến để khuyên Hoắc Trì tiếp tục học hành, thi đỗ công danh.

Khi ấy, ta đang ngồi bên bờ hồ nhìn ngẩn ngơ, một lúc lâu không nghe thấy Hoắc Trì trả lời.

Thạch Chí Thanh lại nói: “Thầy biết sau biến cố này con phẫn uất không yên, khó tránh khỏi chán nản, nhưng con có tài năng thiên bẩm, chỉ cần có thời gian chắc chắn sẽ trở thành trụ cột quốc gia. Thầy không nỡ để con mai một nơi thôn dã. Điều này cũng không phải điều Hoắc đại nhân mong muốn. Con còn nhớ niềm tự hào của ông ấy khi con thi đỗ cử nhân không? Thực lòng mà nói, hôm nay thầy đến đây không chỉ là ý của riêng thầy, mà còn có ý của thái hậu. Trước khi qua đời, Hoắc đại nhân từng nhắc đến con với tiên đế. Giờ triều đình không còn người tài, hoàng thượng lại còn quá nhỏ, nếu không có ai có thể sánh ngang với Hoắc tướng và Bành tướng năm xưa đứng ra, chỉ sợ vận nước sẽ chuyển từ thịnh sang suy. Chuyến đi này nếu triều đình không thấy con xuất hiện, e rằng sẽ lại dấy lên rắc rối mới. Nặng nhẹ thế nào, con phải tự cân nhắc.”

Một lời chân tình, vừa là lời khuyên tâm huyết, vừa là lời cảnh tỉnh nhìn xa trông rộng.

Hoắc Trì ngẩng đầu nhìn về phía ta, lúc đó ta đã bước đến gần cửa, nhẹ nhàng hỏi: “Thưa tiên sinh, ngài có thể nói cho ta biết Hoắc Đình c.h.ế.t thế nào không? C.h.ế.t ở đâu? Thi thể đã xử lý ra sao?”

Ta biết Hoắc Đình đã không còn trên đời, chỉ là không hiểu tại sao đến cái c.h.ế.t của chàng cũng trở thành một tội lỗi.

Không ai nhắc đến, mọi người đều né tránh.

Ta lại muốn biết, nhất quyết muốn biết.

Thạch Chí Thanh không ngoại lệ, cũng chần chừ, Hoắc Trì đứng dậy khuyên ta: “Mộc Lan, đường huynh đã qua đời, sao nàng còn cố chấp truy hỏi để tăng thêm nỗi đau? Nếu đường huynh dưới suối vàng biết chuyện này, chắc hẳn cũng không yên lòng.”

Ta lạnh lùng nhìn Hoắc Trì, nước mắt lặng lẽ rơi xuống, ta quay đi, bước đến bên Thạch Chí Thanh, quỳ xuống: “Cầu xin tiên sinh hãy nói cho ta biết, điều này rất quan trọng với ta. Ta muốn biết ngài ấy đã c.h.ế.t thế nào, chịu hình phạt gì, lúc c.h.ế.t có nói gì để lại cho ta không, t.h.i t.h.ể ngài ấy hiện giờ ở đâu. Dù có bị nghiền nát thành tro, ta cũng muốn biết ngày hôm đó gió thổi về hướng nào.”

Thạch Chí Thanh kinh ngạc lùi lại, vội vàng cúi người đỡ ta đứng lên.

“Ta sẽ nói, ta sẽ nói.”

Tối hôm đó, ta mơ thấy Hoắc Đình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8