Lư Mộc Lan
26 + Ngoại truyện (1)

Cập nhật lúc: 2026-09-03 00:10:15 | Lượt xem: 11

Ta cuối cùng cũng chịu nghe lời khuyên, lập một ngôi mộ áo choàng cho Hoắc Đình.

Ngoại trừ một cây b.út chàng để lại, tất cả những thứ liên quan đến chàng đều được chôn xuống, ngay cạnh bờ hồ, nơi có thể nhìn thấy bình minh.

Hoắc Trì rời đi mà không có tin tức gì, có lẽ là đang giận dỗi với ta, nên cũng không trở lại.

Ta trồng một cây trà nhỏ bên cạnh mộ phần của Hoắc Đình, mỗi khi rảnh rỗi thì đến xới đất bón phân, mệt thì ngồi đọc sách bên bờ hồ.

Ta nuôi gà vịt ngoài sân, trong viện có thêm sức sống.

Ta không còn mơ những giấc mơ kỳ lạ nữa, cũng không còn thường xuyên tỉnh giấc giữa đêm.

Thời gian như những trang giấy chồng chất từng lớp từng lớp, phủ lấp những tâm sự, che giấu những tiếc nuối.

Nỗi khổ và cô đơn trên giấy cùng những ký ức ấm áp dưới giấy dần thấm vào nhau, hai luồng cảm xúc đối nghịch tranh đấu, cuối cùng hòa quyện như mực, hòa lẫn vào nhau.

Bỗng một ngày, ta tỉnh giấc khỏi cơn mơ, Hạ cô cô cũng theo đó ngồi dậy: “Cô nương, lại gặp ác mộng sao?”

Ta nhìn về phía cửa sổ, bầu trời đang dần sáng, một vệt ráng hồng nhô lên từ phía bờ hồ.

“Cô cô, bà có nghe thấy gì không?”

Hạ cô cô lắc đầu.

“Có lẽ là do tâm trạng ta bất an.” Ta khoác áo dậy, định rót một chén nước uống, sợ làm phiền Hạ cô cô, nên ta mang chén trà ra sân ngồi.

Trong cơn mơ màng, bỗng thấy ngoài hàng rào dường như có bóng người thoáng qua.

Ta giật mình: “Ai đó?”

Ta vội vàng túm lấy một cây chổi bên cạnh cửa, ba bước thành hai lao ra trước cửa, cách cánh cửa, ta lớn tiếng dọa: “Ta thấy ngươi rồi đấy, nếu muốn làm điều xấu thì trời sắp sáng rồi, chỉ cần ta hét lên là ngươi không chạy thoát được đâu.”

Sau cánh cửa vang lên những tiếng ho khẽ liên tiếp, mang theo vẻ yếu ớt, như thể vừa vượt qua một quãng đường dài, vẫn còn thở dốc.

Ta hoảng hốt mở cửa, trước mắt là một dáng hình gầy guộc như cây trúc, sương mù bao phủ lấy mặt trời đang dần ló rạng, ánh sáng vàng nhạt len lỏi xuống.

Ta hoảng sợ, vội vàng ôm lấy thân hình gầy yếu đó, nước mắt lã chã: “Chàng từ đâu tới? Từ kinh thành sao? Nếu không thì sao lại không đến vào giữa đêm, sao lại đến lúc trời sắp sáng mới tìm thấy ta? Ma quỷ sợ ánh sáng, mau, mau trốn đi.”

Vừa nói, ta vừa luống cuống cởi áo khoác của mình, định trùm lên đầu chàng: “Trời ơi, chẳng lẽ ta đang mơ sao?”

Người đó nắm lấy bàn tay run rẩy của ta, muốn trấn an ta, cúi đầu ôm lấy ta, cơ thể ta run rẩy như sàng gạo, không thể ngừng lại.

“Đông Thần, không phải ta không giữ lời, mà là ta thật sự không tìm thấy chàng. Ngày nào ta cũng niệm chú gọi hồn chàng, nhưng ta không tìm được. Đã lâu rồi chàng không đến trong giấc mơ của ta, rốt cuộc chàng đã đi đâu?”

“Mộc Lan, Mộc Lan của ta.”

Giọng nói trầm khàn vang lên bên tai, hơi thở ấm áp nhẹ nhàng phả lên vành tai ta, tạo thành sự tương phản rõ rệt với cái lạnh của buổi sáng.

Giọng nói ấy lại vang lên: “Cô ngốc này, ta còn chưa c.h.ế.t, làm sao nàng có thể tìm thấy hồn ta?”

Ta đờ người trong vòng tay gầy yếu trước mặt, bàn tay ta đặt lên vai chàng, cảm nhận những rung động nhẹ nhàng truyền qua cơ thể chàng.

Ta đẩy chàng ra, sờ lên khuôn mặt, giống Hoắc Đình, nhưng lại gầy yếu, hốc hác, khác xa với người trong ký ức của ta.

“Trời ơi, tóc chàng bạc nhiều đến vậy rồi.”

Ta nắm lấy hai tay chàng mà xem, cánh tay gầy trơ xương đầy những vết sẹo sau khi lở loét, đã lành lại thành da mới.

“Chàng còn sống, chàngi từ địa phủ bò lên sao? Sao chàng lại bị thương nặng như vậy?”

Ta không dám nhìn kỹ hơn trên người chàng ấy, chỉ biết nhào vào lòng chàng, khóc không thành tiếng.

“Mộc Lan, nàng thật ngốc, chẳng phải nàng nói muốn đi xem trời đất sao, sao lại cứ đợi mãi thế này. Nếu ta không đến, nàng sẽ chờ đến năm nào tháng nào?”

Ta lau nước mắt, kéo Hoắc Đình vào trong nhà, chỉ vào bài vị đặt giữa bàn thờ, trên đó khắc từng nét chữ của ta.

Bài vị của tiên phu Hoắc Đình.

“Ta đã định đợi kiếp này, kiếp sau sẽ không đợi nữa.”

(Hoàn chính văn)

Ngoại truyện

Ta đã từng ghen tỵ với Hoắc Trì.

Khi cô bé tên Lư Mộc Lan kia không màng tất cả, quỳ sụp dưới chân ta, dâng canh quỳ trước mặt ta cầu xin báo thù cho huynh trưởng của hắn.

Ta ghen tỵ vì hắn còn nhỏ tuổi, chẳng tốn chút công sức mà đã có một người nguyện vì hắn xả thân, buông bỏ cả lòng tự tôn.

Lư Mộc Lan trông có vẻ nhút nhát, nhưng đằng sau đôi mắt tròn ấy không giống như thực sự sợ hãi.

Có một loại dũng khí cô độc khó hiểu.

Khi bằng tuổi nàng, ta cũng đã từng bước đường cùng, cha mẹ đều mất, gia sản bị cướp đoạt.

Nhưng ta là nam t.ử, có thể đổi lòng trung thành tuyệt đối không sợ c.h.ế.t để lấy sự bảo hộ của quyền lực.

Nhưng nữ nhân thì khác.

Ta tỏ vẻ hung dữ mắng nàng, là để nàng biết không nên dùng thủ đoạn lấy lòng để đổi chác với bất kỳ nam nhân nào.

Sau lần đó, ta không gặp lại nàng trong nhiều năm.

Nhưng nghe nói nàng ở Phương Tạ Viên rất mực tuân thủ lễ nghi, chăm sóc Hoắc Trì chu đáo từng ngày, còn trông chừng hắn học hành.

Nàng còn cứu sống cây trà sắp c.h.ế.t, ngày ngày dốc lòng chăm bón.

Nghe nói nàng thích đọc sách và viết chữ.

Thường cùng Hoắc Trì, một người đứng trong thư phòng, một người đứng ngoài cửa sổ, đối đáp qua lại, không ai nhường ai.

Người báo lại kể chi tiết nội dung hai người cãi nhau, ta cảm thấy nhàm chán, quả là lũ trẻ chưa trưởng thành.

Thế nên ta ra lệnh không cần giám sát nữa.

Ngày Hoắc Trì thi đỗ cử nhân, hắn đưa Lư Mộc Lan đến trước mặt ta, mặt đỏ bừng, cứng cổ yêu cầu ta làm chủ.

Hắn nói muốn cưới Lư Mộc Lan.

Ta đã lâu lắm rồi chưa tức giận đến vậy.

Ta đặt kỳ vọng lớn lao vào Hoắc Trì, vậy mà hắn lại mặt dày nói muốn cưới vợ.

Một đứa trẻ mười bốn tuổi, còn chưa trưởng thành, làm sao hiểu được tình yêu là gì.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8