Nhất Kiến Chung Tình
6

Cập nhật lúc: 2026-09-03 16:31:05 | Lượt xem: 6

Đợi trong xe ngựa một lát, ta nhìn thấy có người dìu Phương nhũ mẫu bước ra, sau lưng là một đoàn tỳ nữ mang theo đủ loại hành lý.

“Phương nhũ mẫu! Họ có đ.á.n.h bà không?”

Ta lo lắng bước tới, gần như bật khóc.

“Không sao, không sao, chỉ nhốt ta trong nhà kho thôi.”

Thấy Phương nhũ mẫu không sao, ta thở phào nhẹ nhõm.

Ta cùng mọi người ngồi trên xe ngựa, lắc lư trở về nhà họ Hoắc.

Chưa vào đến cửa, ta đã thấy ngoại tổ mẫu đứng từ xa, có người đỡ lấy bà, xung quanh còn một nhóm người vây quanh.

Nước mắt ta tuôn trào ngay lập tức: “Ngoại tổ mẫu!”

Ngoại tổ mẫu cũng vội vàng ôm lấy ta khi ta bước xuống xe.

“Đứa cháu tội nghiệp của ta.”

Hai bà cháu ôm nhau khóc lớn, mãi đến khi vào nhà mới nguôi ngoai.

14

Ngày hôm sau, Lệnh Quốc công khóc lóc trước triều đình: “Bệ hạ, Tam lang nhà thần – Thẩm Dạ Sơ, ai trong kinh thành chẳng biết tính tình nghịch ngợm, nhưng cứ mỗi lần gặp đại cô nương nhà họ Vân, là trở nên ngoan ngoãn.”

“Vì vậy mà thần cùng mẫu thân nó mới đồng ý hôn sự này với nhà họ Vân, ai ngờ, dưới chân thiên t.ử lại có kẻ muốn thay đổi con dâu của người khác!”

“Con trai thần không chịu nổi, đã tới nhà họ Vân rồi mời cả mấy vị đại nhân trong triều, thật là hồ đồ đến cực điểm. Tất cả là do lão thần dạy con không nghiêm, xin bệ hạ thứ tội!”

Hoàng thượng kinh ngạc, liền tỏ ra hứng thú: “Ồ? Ai dám động tới hôn sự của phủ Quốc công?”

Hoắc cữu cữu bước lên, mặt đầy phẫn uất bẩm tấu: “Bẩm bệ hạ, muội muội của vi thần gả cho Vân T.ử Lâm làm chính thất, sinh được một nữ nhi, vốn đã đính hôn với phủ Quốc công.”

“Tiếp tục.”

“Muội của thần mất đã vài năm, để lại một mình nữ nhi. Chưa đầy nửa năm sau, Vân đại nhân đã rước thiếp về, nữ nhi của người thiếp đó chỉ kém cháu gái của thần một tuổi.”

“Giờ đến tuổi chọn chồng, nhà người ta không ai muốn lấy nàng, thế là Vân đại nhân và người thiếp ấy toan tính nhắm vào cháu gái của thần, nhốt con bé trong từ đường tồi tàn con không cho ăn cơm không cho uống nước, định để con bé c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn!”

“Ra ngoài thì lại bảo con bé bệnh nặng không thể gả, muốn đem hôn sự với phủ Quốc công cho nhi nữ của thiếp thất!”

“Nếu không nhờ phu nhân của Quốc công và Tam lang đến thăm, phát hiện ra sự tình, thì lúc này e rằng… Thần xin được danh chính ngôn thuận hạch tội Vân đại nhân Vân T.ử Lâm, thân là quan lại triều đình mà không biết thương con, quả là bất xứng làm cha!”

“Cúi mong bệ hạ minh xét!”

Quan Ngũ thành binh mã ty và phủ doãn Kinh đô cũng lần lượt bước lên chứng thực, không thể nào biện hộ được.

Ngay tại triều đình, bệ hạ hạ chỉ phạt Vân T.ử Lâm về nhà tự kiểm điểm, suy nghĩ thấu đáo mới được quay lại triều.

Ai nấy đều biết rõ, ở kinh thành thiếu gì quan lại, nhưng chỗ ngồi thì có hạn, liệu ông ta còn có cơ hội trở lại hay không, khó mà nói.

Còn ta, bệ hạ cảm kích tình cảm huynh muội của cữu cữu ta, đặc biệt cho phép ta đổi sang họ Hoắc, ghi tên dưới danh nghĩa cữu cữu, sau này xuất giá từ nhà họ Hoắc.

Như vậy, ta từ đại cô nương nhà họ Vân, trở thành đại cô nương nhà họ Hoắc.

Những đồ đạc mà mẫu thân để lại, cữu cữu đích thân sai người mang theo Phương nhũ mẫu, từng chiếc kim sợi chỉ, tất cả đều phải lấy lại cho bằng được.

Nhà họ Vân thật sự đã làm nên chuyện lớn, kinh thành khắp nơi đều biết rõ cả.

Nhà họ Vân đành phải đóng cửa cấm viện, không dám ra ngoài giao thiệp với ai.

15

Nửa đêm, vừa trò chuyện xong với ngoại tổ mẫu.

Ngoại tổ mẫu, cữu mẫu và cả các em đều tặng cho ta rất nhiều lễ vật, đến cả nha hoàn thân cận cũng rạng rỡ tươi cười, ai nấy đều có phần.

Ta ngồi bên cửa sổ, dưới ánh đèn mờ nhạt, tỉ mỉ xem xét từng món quà.

Nhìn một lát, lòng ta bỗng dưng nhớ đến mẫu thân.

Cữu cữu, ngoại tổ mẫu, ngoại tổ phụ đều thương yêu mẹ ta đến thế, vậy tại sao bà lại chọn… một người như vậy?

Bất chợt, có thứ gì đó đập mạnh vào cửa sổ, ta ngẩn ra một chút rồi đẩy cửa sổ ra xem, vừa mở ra, liền thấy Thẩm Dạ Sơ đang đứng bên ngoài.

“Sao huynh lại đến đây?”

Dưới ánh trăng, gương mặt người ngoài cửa sáng sủa, lông mày kiếm, đôi mắt sao, rõ ràng là một dáng vẻ tinh anh tuấn tú, nhưng khi nhìn ta lại cười ngây ngô.

Nhìn vào gương mặt hắn, không hiểu sao ta đột nhiên cảm thấy mặt hơi nóng, vành tai cũng bừng lên.

“Ta sợ muội đói bụng, nên mang đồ ăn đến cho muội.”

Ta nhìn hắn lấy ra từ trong áo nào là bánh hoa đào, bánh đậu hấp đường, bánh như ý, bánh dầu, bánh củ cải…

Ta đứng sững sờ, trong chớp mắt đã thấy hắn bày ra trước mặt ta cả một bàn đầy thức ăn.

“Vãn muội muội, mau ăn khi còn nóng, muội thích món nào, ngày mai ta lại mang đến cho.”

Ta ngây ngẩn nhìn vết dầu loang trên áo trong của hắn, đưa tay sờ vào, nhưng lại giật mình bởi cảm giác nóng rẫy từ lớp áo.

“Huynh ngốc sao? Vừa ra khỏi chảo mà đã nhét vào trong áo?”

Thẩm Dạ Sơ đỏ mặt: “Ta sợ để nguội thì không ngon, muội đừng lo, da ta dày thịt thô, không bỏng được đâu!”

Ta kéo áo n.g.ự.c của hắn, cảm thấy cay cay nơi sống mũi, nước mắt tuôn rơi.

Thẩm Dạ Sơ luống cuống muốn đưa tay lau nước mắt cho ta, nhưng tay lại dính đầy dầu, lúng túng hồi lâu, hắn nhỏ giọng dỗ dành: “Vãn muội muội, đừng khóc, lần sau ta sẽ không nhét vào áo nữa.”

Ta kéo hắn vào trong phòng, đưa tay cởi áo ngoài của hắn, hắn giật mình, lập tức định đứng dậy tránh né.

Ta liền lớn tiếng quát: “Huynh không nghe lời à?”

“Nghe lời… nhưng mà… chúng ta… còn chưa thành thân, không thể làm càn, sẽ… sẽ làm tổn hại danh tiết của muội…”

Một câu hắn ngập ngừng nói mãi mới xong, ta hừ lạnh một tiếng, cởi áo trong của hắn ra, bên trong đã đỏ một mảng.

Ta khịt mũi, lấy t.h.u.ố.c mỡ trị bỏng ra bôi lên cho hắn.

Miệng cũng không buông tha: “Nói đến danh tiết, từ khi huynh biết chúng ta định thân, ngày nào cũng trèo tường mang đồ ăn cho ta, giờ còn lén lút vào tận phòng khuê nữ của ta.”

“Nếu để người ta thấy, còn không phải sẽ nói ta nửa đêm tư tình với nam nhân sao!”

Thẩm Dạ Sơ cả người cứng đờ: “Tư… tư tình?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8