Như Ngọc Như Châu
5

Cập nhật lúc: 2026-09-03 02:29:04 | Lượt xem: 1

Ta đã chạy đến mức c.h.ế.t ba con ngựa để trở về kinh thành, khắp người đau như bị hàng ngàn con kiến cắn xé, nhưng cuối cùng ta chỉ thấy cỗ quan tài ngọc của Trúc Châu.

Ngụy Yên Lễ nói:

“Thôi bỏ đi, Phù Ngọc.”

Bỏ qua sao? Ta làm sao có thể bỏ qua được.

Hắn quên rồi, Trúc Châu đã từng vì hắn mà đỡ chén rượu độc, chất độc ngấm vào phổi, suýt nữa mất cả mẹ lẫn con.

Hàn Dương quên rồi, Trúc Châu đã từ bỏ tất cả để gả cho hắn, từ bỏ quá khứ, chọn lựa hắn.

Thẩm Sở Sở cũng quên rồi, Trúc Châu đã cứu nàng từ đống xác chết, cho nàng danh phận, cho nàng cơ hội sống tiếp.

Tất cả bọn họ đều phản bội Trúc Châu, cớ gì ta phải bỏ qua!

Ta phải tính sổ, và tính thật rõ ràng.

Từng món một, ta sẽ đòi lại từ bọn họ!

08

Nhà họ Hàn đã sụp đổ.

Hàn Dương không còn lên triều, hắn ở nhà đào bới khắp nơi, mong tìm được chút dấu vết của Trúc Châu.

Khi phát hiện quả thật không còn dấu tích nào, hắn chạy ra ngoài tìm t.h.i t.h.ể của Trúc Châu.

Nghe nói Trúc Châu muốn được chôn dưới biển, hắn cứ thế men theo dòng nước đi về phía Nam.

Hàn Nhất Nặc không chịu đến trường, suốt ngày kêu gào đòi gặp mẫu thân, nói rằng muốn nghe nàng kể chuyện về những con khỉ.

Phủ nhà họ Hàn từng đông vui là thế, nay vắng lặng không bóng người.

Nhưng Ngụy Yên Lễ giờ chẳng còn bận tâm đến Hàn Dương, vùng Giang Nam nổi loạn, tình hình vô cùng nguy cấp.

Khi hắn đến cung của ta, dưới mắt hắn là hai quầng thâm rõ rệt.

“Phù Ngọc, Giang Nam nổi loạn rồi.”

Giọng hắn tràn đầy mệt mỏi.

Cũng đúng thôi, không có ta và Trúc Châu giúp sức, Ngụy Yên Lễ làm sao có thể vững vàng trên ngai vàng này.

Hắn cầu xin ta vì dân chúng mà giúp hắn một lần nữa.

Ta cười đáp:

“Ta muốn mạng của Thẩm Sở Sở.”

“Đừng đùa nữa, nàng ta chẳng qua chỉ là một cô nhi, không ảnh hưởng gì đến nàng, sao nàng lại không dung tha cho nàng ta.”

“Mạng của Thẩm Sở Sở đổi lấy binh phù của năm vạn đại quân, ngài thấy sao?”

Đây không chỉ là giúp hắn dẹp loạn, mà là dâng cả năm vạn đại quân cho hắn. Ngụy Yên Lễ trầm ngâm hồi lâu, tỏ vẻ đầy do dự.

“Nếu nàng thực sự căm hận như vậy, thì… thì cứ theo ý nàng.”

Nói xong, hắn nhìn ta đầy khẩn cầu.

Ta cũng rất ngoan ngoãn, lấy binh phù từ trong phòng ra.

“Hôm nay ta muốn thấy người.”

Hắn lập tức đồng ý, trong mắt chỉ còn lại binh phù.

Ta nhìn hết vẻ mặt của hắn, lòng không khỏi khinh bỉ.

Đến tận giờ, ta mới thật sự thấy rõ con người này.

Sau bữa trưa, hắn cho người mang Thẩm Sở Sở tới, khi đó nàng đã thành xác chết.

Thẩm Sở Sở nằm trên chiếc xe kéo, mặt trắng bệch, nơi khóe môi còn vết m.á.u đen, ta nhìn những ngón tay trắng nõn của nàng, mỉm cười đầy ẩn ý.

Với sự trợ giúp của năm vạn đại quân, loạn ở Giang Nam nhanh chóng được dẹp yên, Ngụy Yên Lễ hưởng vinh quang vô hạn, và đối với ta, cũng chẳng còn như xưa.

09

Từ sau khi Thẩm Sở Sở “chết”, ta sống khép mình, ít xuất hiện.

Nghe nói lần này nhiều nhà đã có công dẹp loạn, Ngụy Yên Lễ muốn luận công ban thưởng, và không ít người đã nhắm vào hậu cung của hắn.

Hậu cung của Ngụy Yên Lễ chỉ có một mình ta, trước đây không ai dám khuyên hắn chọn tú nữ hay nạp phi.

Chỉ vì ta nắm trong tay năm vạn tinh binh, Ngụy Yên Lễ e ngại, triều thần càng kiêng dè.

Nhưng nay đại quân đã vào tay Ngụy Yên Lễ, họ lại lập được chiến công, nhắc đến việc nạp phi thì cũng chẳng cần phải dè chừng ta nữa.

Lòng người vốn chẳng bao giờ biết đủ.

Giống như Hàn Dương, khi xưa hắn cầu cưới Trúc Châu, đã hứa hẹn một đời một kiếp chỉ có hai người.

Trúc Châu nói nàng không muốn có con, Hàn Dương lại bảo cả đời chỉ cần có nàng là đủ.

Nhưng sau đó, hắn lại gợi ý nhiều lần để Trúc Châu mang thai con hắn, suýt chút nữa khiến nàng mất mạng.

Đứa con mà Trúc Châu đã liều mạng sinh ra cũng không giữ được lòng chân thật bao lâu.

Không chỉ người đàn ông đó, mà ngay cả đứa con ruột của nàng cũng phản bội nàng, họ luôn muốn nhiều hơn nữa.

Hàn Dương từng hỏi Trúc Châu rằng liệu nàng có muốn thêm người bầu bạn không, Trúc Châu đã kiên quyết từ chối, thậm chí còn phạt cả Hàn Nhất Nặc khi hắn hùa vào.

Chuyện này Trúc Châu đã từng nhắc đến trong thư gửi ta.

“Phù Ngọc, cô nói xem, ta có phải đã chọn sai không?”

“Rất nhiều chuyện ngay từ lúc đó đã có dấu hiệu, nhưng ta lại không kịp nhận ra.

Khi việc tuyển phi được đưa lên nghị trình, Ngụy Yên Lễ đã từng đến cung xin lỗi ta:

“Xin lỗi nàng, giờ ta là thiên tử, nhất định phải cân bằng các thế lực. Phù Ngọc, trong lòng ta mãi mãi chỉ có một mình nàng, nàng hãy tin ta.”

Ta nghĩ hắn chắc đã quên, ngày xưa khi ta may mắn giữ lại được mạng sống, hắn đã ngửa mặt lên trời thề rằng:

“Cả đời này ta chỉ có mình Cảnh Phù Ngọc, nếu trái lời, sẽ không toàn thây.”

Ta đã tin tưởng hắn đến vậy, rời kinh đi Giang Nam vẫn không quên giúp hắn ổn định giang sơn. Vậy mà chỉ mới vài năm, hắn đã quên hết.

Hoặc có lẽ, là do đã ngồi trên cao quá lâu, nên hắn đã sớm muốn vượt qua ranh giới.

Đúng là thế, ngay cả Hàn Dương sau khi có quyền thế cũng muốn chiếm thêm, huống chi là một đế vương chí tôn.

Ta uống cạn bát thuốc, nói:

“Bệ hạ cứ yên tâm, thần thiếp đều hiểu cả.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8