Phai Đan Thanh
6

Cập nhật lúc: 2026-08-15 20:19:23 | Lượt xem: 3

A Ninh không dám dò xét thêm, cẩn thận nhìn ta: “Vương phi với Vương gia… cãi nhau sao?”

“Không phải cãi nhau, là muốn hòa ly.”

Ta và Tiêu Cảnh Sách bắt đầu chiến tranh lạnh.

Nhưng, chỉ là ta đơn phương mà thôi.

Mấy ngày liền, lúc dùng bữa hắn vẫn ngồi cùng ta, ta cũng lười giả vờ yếu đuối, bưng chén sứ thanh hoa, uống cạn hơn nửa bát cháo cá.

Tiêu Cảnh Sách ngồi đối diện, ta uống cháo, hắn uống t.h.u.ố.c.

Trong chén ngọc trắng chứa đầy t.h.u.ố.c đen kịt, mùi vị đắng cay đến tê đầu lan toả trong không khí.

Tiêu Cảnh Sách rất ghét uống t.h.u.ố.c, trước đây luôn do ta dỗ dành, hiện giờ, hắn cầm thìa ngọc, bất đắc dĩ nhìn ta: “Đắng quá.”

“Đắng à? Đắng thì đúng rồi.”

Ta lạnh nhạt nói: “Lòng người càng đắng hơn.”

Cuối cùng, hắn vẫn uống hết t.h.u.ố.c, nhưng sau khi uống xong mặt mày tái nhợt, nhìn thẳng ta hồi lâu không nói lời nào.

Ta trước mặt Tiêu Cảnh Sách uống hết hai bát cháo, ăn xong một l.ồ.ng bánh bao hấp, sau đó đứng dậy rời đi.

Vừa đến cửa, bỗng nghe thấy tiếng kinh hô của A Ninh: “Vương gia!”

Ta không kìm được, quay đầu lại.

Tiêu Cảnh Sách đã nhắm c.h.ặ.t đôi mắt, gục trên bàn, ngất xỉu.

Bên mép hắn một dòng m.á.u đỏ tươi chậm rãi chảy ra.

Y quan lại vội vàng đến, bắt mạch, mặt mày nghiêm trọng thông báo:

“Vương gia bệnh cũ chưa lành, lại trúng độc, độc tính trước đây bị áp chế giờ phản công lại, e rằng… tính mạng nguy kịch.”

Bát t.h.u.ố.c mà Tiêu Cảnh Sách uống trước mặt ta bị người ta hạ độc.

Y quan châm cứu, kê đơn t.h.u.ố.c, lại được A Ninh dẫn đi kiểm tra nồi t.h.u.ố.c.

Ta đứng bên giường, mím môi, cúi đầu nhìn Tiêu Cảnh Sách.

Có lẽ vì bệnh lại tái phát, mấy ngày nay chàng ấy gầy đi nhiều, đường nét hàm càng rõ ràng sắc bén, giờ lại trúng độc, mặt mày tái nhợt, trông thật đáng thương.

Dù chàng giấu ta về việc hôn nhân, nhưng chưa bao giờ có ý hại ta.

Huống hồ…

Ta đưa tay ra, lặng lẽ kéo chăn đắp kỹ cho hắn.

Trong cơn mê man, Tiêu Cảnh Sách bỗng nhẹ gọi: “…Thanh Gia.”

Ta lập tức rút tay về, hoảng hốt chạy ra cửa, chợt nhận ra.

Không đúng, chàng ấy còn đang hôn mê, ta chạy gì chứ.

Lúc này, A Ninh trở về.

Sau lưng nàng, còn có Huyền Vũ với vẻ mặt nghiêm nghị.

Hành lễ xong, Huyền Vũ trầm giọng nói: “Vương phi, thuộc hạ đã kiểm tra, trong cặn t.h.u.ố.c quả thực có tàn dư của độc d.ư.ợ.c.”

“…Ngươi nghi ngờ là ta làm sao?”

“Thuộc hạ tuyệt không có ý đó!”

Huyền Vũ lập tức quỳ xuống,

“Chỉ là muốn thỉnh Vương phi mấy ngày này ở trong phòng trông coi Vương gia, thuộc hạ cần dẫn người kiểm tra toàn phủ, tránh việc lại xảy ra sự cố, đồng thời cũng vì sự an nguy của Vương phi.”

Ở ngay trong nhà mình cũng trúng độc, nhớ lại lời Dao Thanh Uyển từng nói, Tiêu Cảnh Sách luôn gặp phải ám sát…

Ta thở dài, nói: “Được rồi, mấy ngày này ta sẽ ngủ trên ghế mềm, trông coi Vương gia, các ngươi không cần lo lắng.”

Huyền Vũ ngẩng đầu, nhìn về phía sau ta: “…Thuộc hạ đa tạ Vương phi thông cảm.”

11

Thế là, ta lại dọn về tiểu viện nơi Tiêu Cảnh Sách ở.

Buổi tối ta đang trải giường trên ghế mềm, bỗng nghe tiếng yếu ớt sau lưng: “Phu nhân vất vả rồi.”

Động tác dừng lại, ta quay đầu nhìn:

“Không sao, dù sao hiện tại ngài và ta vẫn là phu thê, ta muốn cứu di nương của ta ra, vẫn cần dựa vào ngài, đôi bên cùng có lợi mà thôi.”

Hắn đã tỉnh, gắng gượng ngồi dậy, cười khổ: “Ta đã không còn sống được bao lâu, nàng nhất định phải đối xử với ta lạnh nhạt vậy sao?”

Tim đau nhói, ta hít mũi, cố nén nước mắt:

“Đừng nói đáng thương như vậy… Ngài nói đi, ngài cưới ta rốt cuộc vì cái gì?”

“Nếu ta nói ra, nàng có tha thứ cho ta không?”

“Ngài nói trước…”

Chưa dứt lời, bên ngoài chợt có động tĩnh, ta cảnh giác quay đầu lại, đúng lúc thấy hai tên thích khách áo đen cầm kiếm, phá cửa sổ vào.

Chúng không thèm nhìn ta, lao thẳng về phía Tiêu Cảnh Sách.

“Huyền Vũ!”

Ta nắm lấy chén trà ném mạnh tới, tạm thời cản lại một kiếm, rồi lao tới, tay trần bóp c.h.ặ.t cổ tay hắn đang cầm kiếm.

Tiếng xương cổ tay vỡ vụn vang lên, hắn kêu lên t.h.ả.m thiết, kiếm trong tay rơi xuống đất, tên còn lại mắt lóe lên tia sáng lạnh lùng, giơ kiếm đ.â.m về phía ta.

Hắn đ.â.m tới chỗ hiểm, ta nhất thời tránh không kịp.

Đang định nghiến răng dùng vai đỡ kiếm, sau lưng bỗng có bàn tay đưa ra, nắm c.h.ặ.t lưỡi kiếm, làm nó chậm lại, cuối cùng không đ.â.m vào.

Nhưng bàn tay ấy bị cắt thành hai vết thương, sâu đến tận xương.

Thấy không thể đắc thủ, hai tên thích khách quả quyết bỏ kiếm, nhảy cửa sổ chạy trốn.

Huyền Vũ dẫn người đuổi theo, ta quay lại nhìn, Tiêu Cảnh Sách như không cảm nhận được đau đớn, ánh mắt không rời khỏi ta một khắc.

Ta run rẩy lông mi: “Ngài không cần làm vậy, hắn dù đ.â.m vào cũng không gây thương tích nghiêm trọng.”

“Chỉ sợ phu nhân bị thương thôi, nếu phu nhân để tâm, không cần để ý đến.”

Chàng cười nhẹ, thân hình lắc lư, có lẽ động đến vết thương, lại bắt đầu ho không ngừng.

Trong động tác, vết thương trên tay bị kéo căng, càng thêm kinh khủng.

“Ngài đừng động nữa!”

Ta hoảng sợ vội đỡ hắn, Tiêu Cảnh Sách thuận thế dựa vào vai ta, thấp giọng nói:

“Việc này xong, không biết ta còn sống được bao lâu, ta có chuyện cần phân phó.”

“Câm miệng.”

“Chuyện của di nương nàng, ta đã cho người lo liệu, rất nhanh sẽ có kết quả, nhưng đây không phải là giao dịch.”

“Tiêu Cảnh Sách chàng câm miệng!”

“Thanh Gia, trong thư phòng ta có một phong thư hòa ly, nếu ta c.h.ế.t, nàng không cần thủ tang cho ta…”

Ta không nhịn nổi nữa, nghiêng đầu, nắm lấy cổ áo chàng, hung hăng hôn lên.

Hành động quá mạnh, răng c.ắ.n vào môi Tiêu Cảnh Sách, nhanh ch.óng nếm được vị m.á.u tanh, chàng lại như không cảm thấy, ngược lại nhiệt tình đáp lại ta.

Trong phòng ánh nến lung linh chiếu rọi, rất lâu sau ta mới kết thúc nụ hôn, nhìn thẳng vào mắt chàng, từng chữ từng câu nói ra:

“Nếu chàng dám c.h.ế.t, ta sẽ tái giá, đem túi hương thêu xong tặng cho nam nhân khác, dẫn hắn đến trước mộ chàng khoe khoang.”

“Thật tàn nhẫn vậy sao?”

“Còn có thể tàn nhẫn hơn.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8