Sau Chia Tay, Tôi Tìm Được Tình Yêu Đích Thực
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-09-03 05:01:10 | Lượt xem: 2

Bởi vì, tôi là người bị bỏ lại.

“Không sao, tôi sẽ giải quyết.”

Nghe xong, giống như cảm thấy rất yên tâm, anh ta chạy vội về phía thang máy.

Thậm chí đến giây phút cuối cùng khi cánh cửa thang máy đóng lại, anh ta cũng chỉ cúi đầu nhìn điện thoại mà không hề nhìn tôi.

Tôi đứng yên tại chỗ hít một hơi thật sâu, xách váy định đi đến ghế sofa bên cạnh ngồi một lát thì ngay sau đó điện thoại của tôi bỗng rung lên.

Tôi mở WeChat, là voice chat bố mẹ gửi đến, dài hơn ba mươi giây.

Tôi ấn nghe, giọng nói vui vẻ của mẹ vọng tới: “Con à, bố mẹ đến cửa khách sạn rồi đây… này, cửa vào ở kia… Ông thấy con gái của chúng ta có tiền đồ không, làm việc ở một thành phố lớn như thế này, hơn nữa còn tìm được một người bạn trai hiếu thuận nữa.”

Trong voice chat còn có cả tiếng của bố, tôi thấy ông cũng đang rất vui.

Nghe xong, tôi không kìm nổi mà ngồi bệt xuống đất.

Tôi ôm mặt, nước mắt nóng bỏng rơi vào lòng bàn tay. Tôi thật sự không biết phải đối diện thế nào với bố mẹ đã lặn lội đường xa đến đây, trong tình trạng nhếch nhác như thế này.

Không biết đã khóc bao lâu, tôi lau sạch nước mắt, chống người định đứng dậy nhưng lại lảo đảo suýt chút nữa ngã dúi dụi xuống đất.

Đột nhiên, một bóng người từ đâu xuất hiện đỡ lấy tôi, tôi ngơ ngác quay đầu lại thì bất ngờ trông thấy một gương mặt quen thuộc.

“Cậu, sao cậu lại ở đây?”

Trình Hàm nhíu mày, anh nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt: “Vừa mới họp xong, cậu làm sao vậy?”

Nghe được lời quan tâm đó, nước mắt của tôi lại sắp trào ra.

Tôi cúi đầu, mặc kệ hình tượng, nhanh chóng lau nước mắt.

“Không sao, tôi không sao cả.”

Trình Hàm thở dài, anh cởi áo khoác của mình ra rồi khoác lên vai tôi, trông anh có vẻ rất bực bội, anh vò vò mái tóc rồi nghiêm túc gọi tên tôi.

“Lâm Niên Tứ, trước đây cậu không khách sáo với tôi như vậy.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, còn chưa kịp lên tiếng thì Trình Hàm đã cất tiếng như thể sợ tôi lại từ chối anh.

“Dù có xảy ra bất kỳ chuyện gì, tôi sẽ luôn giúp cậu, dù là chuyện gì đi nữa.”

Ánh đèn vàng chiếu sáng cả căn phòng, rất nhiều món ăn được bày trí đẹp mắt trên chiếc bàn xoay mặt kính.

Trình Hàm ngồi bên cạnh tôi, anh nâng ly nhìn bố mẹ tôi rồi khẽ gật đầu: “Cháu chào hai bác, cháu là Trình Hàm.”

Sau đó, anh uống cạn ly rượu.

Bố tôi chính là một ông bố điển hình trong thị trấn nhỏ, tiêu chuẩn đ.á.n.h giá người khác của ông đều dựa vào việc họ có uống được trên bàn ăn hay không.

Rõ ràng, hành động vừa rồi của Trình Hàm đã ghi điểm trong mắt bố tôi.

Ông vỗ tay, nói liền mấy chữ “được”.

Còn mẹ tôi, sau khi nghe cái tên này, bà ngây người rồi nhắc lại: “Trình Hàm?”

Tôi c.ắ.n môi, đoán chắc có lẽ trước đây khi Tùy Hoài gọi điện cho bố mẹ tôi, anh ta đã nói ra tên của mình rồi, thế nên lúc này hai người họ mới hoài nghi.

Thấy vậy, Trình Hàm hiểu ngay lập tức, anh nắm bàn tay tôi đang để trên mặt bàn rồi tươi cười nói: “Cháu quên giới thiệu, cháu là Trình Hàm, là chồng sắp cưới của Quả Quả ạ.”

Trình Hàm vừa mới dứt lời, quả nhiên đã thu hút sự chú ý từ bố mẹ tôi.

Mẹ tôi có hơi kích động: “Hai đứa sắp kết hôn sao?”

Nhìn vẻ mặt của bà, tôi chỉ đành gật đầu.

Mẹ tôi vỗ tay: “Tốt lắm, con gái chúng ta sắp lấy chồng rồi, sắp lấy chồng rồi.”

Bố tôi ngồi bên cạnh lên tiếng: “Nhìn bà kia, đừng để con rể tôi cười chê, bà làm như con gái của chúng ta không ai thèm lấy vậy.”

Có điều nụ cười vẫn luôn nở trên môi ông.

Tôi bất lực, lo lắng hành động của bố có thể làm Trình Hàm cảm thấy sợ hãi. Nhưng khi ngoảnh đầu nhìn lại, tôi lại thấy ánh mắt ấm áp và biết cười của anh.

Trình Hàm cố tình trêu ghẹo tôi, anh nắm nhẹ cổ tay tôi rồi khẽ nói: “Cô vợ (sắp cưới) nhỏ?”

Hai má tôi bỗng chốc nóng bừng lên.

Trên bàn ăn, tôi nhận ra một điều thú vị. Dù bố tôi có nhắc đến chuyện gì, Trình Hàm đều có thể trả lời một cách tự tin.

Từ chứng khoán cổ phiếu đến chuyện nhà cửa, mọi thứ đều rất vừa vặn và hợp lý.

Có thể thấy bố mẹ tôi rất quý mến Trình Hàm. Có lẽ do say rượu, mà mặt bố tôi đỏ bừng, ông cứ nói mãi không thôi.

Tiểu Niên nhà bác từ nhỏ đã là một đứa trẻ có chủ kiến, nó đã quyết định điều gì thì sẽ không thay đổi. Năm đó, khi nó nói không muốn kết hôn, hai bác đều cuống cuồng… Không phải vì muốn ép nó, mà vì lo lắng rằng sau này nó sẽ phải sống một mình và bị người ta bắt nạt. May mắn thay, giờ đây nó đã gặp được cháu rồi, nên cháu hãy đối xử tốt với nó nhé, nếu không thì…”

Bố tôi nói đến đây, giọng nghẹn ngào và có chút run rẩy.

“Nếu không, bác sẽ không tha cho cháu đâu.”

Mẹ thấy bố đã say, bèn vội vàng kéo tay ông, vỗ nhẹ lên lưng ông và ngẩng đầu lên, áy náy nói: “Ông ấy hơi say nên nói linh tinh, Tiểu Trình, cháu đừng để tâm nhé.”

Nghe vậy, tôi không kìm lòng được, sống mũi cay cay, rồi đưa tay lên lén lau nước mắt.

Trình Hàm nghiêm túc nói: “Hai bác cứ yên tâm giao Quả Quả cho cháu ạ.”

Sau khi thu xếp cho bố mẹ tôi nghỉ ngơi ở khách sạn gần đó, đã gần mười giờ tối.

Để tiện chăm sóc cho bố mẹ, tôi quyết định đêm nay sẽ ở lại khách sạn này luôn.

Gió đêm thổi nhẹ nhàng, tôi còn đang khoác chiếc áo của Trình Hàm. Khi có thời gian nhìn mình trong gương khách sạn, tôi mới nhận ra mình trông nhếch nhác đến thế nào.

Lớp trang điểm đã trôi sạch, màu son không còn, tôi trông thật mệt mỏi và không còn sức sống.

May mắn là bố mẹ tôi cũng có tuổi, mắt không còn tinh tường như trước nữa nên không nhận ra sự tồi tệ của tôi.

Tôi thở dài, chỉ vào mặt mình và nói: “Sao cậu không nhắc tôi chứ.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8