Sau Khi Xuyên Thành Phu Nhân Hầu Phủ
10
Ta hận, tại sao lúc nãy không ăn thêm mấy miếng.
Nếu không thì ta có thể về nhà rồi.
Bịch —
Tống Cảnh đột nhiên quỳ xuống trước giường ta, áy náy nói: “Là con đã không kịp thời nhắc nhở, xin mẫu thân trách phạt.”
Lục Nguyên Húc quay đầu lại, vẻ mặt giận dữ: “Thì ra là do ngươi làm sao?! Không đúng, nương đối xử với ngươi còn tốt hơn cả ta, sao ngươi lại muốn hạ độc người?”
Lời này vừa kinh ngạc vừa chua chát.
Nói trắng ra, ta chính là chỗ dựa duy nhất của Tống Cảnh lúc này.
Thiếu niên mím môi, nhỏ giọng nói: “Độc không phải do con hạ.” Nhưng chắc chắn có liên quan đến hắn.
“Khụ khụ…” Ta giơ tay lên, nắm lấy tay áo Lục Nguyên Húc, thều thào nói: “Ngươi đi gọi Nguyệt di nương đến đây, hỏi xem tại sao nàng ta lại đưa cho Cảnh Nhi một đĩa bánh có độc.”
Nàng ta hận ta như vậy, mà cũng không hạ độc ta, lại đi hạ độc Tống Cảnh.
Nghĩ cũng biết, dù sao thì Tống Cảnh đối với nàng ta mà nói chẳng khác nào một quả b.o.m hẹn giờ, mà người c.h.ế.t thì mới giữ được bí mật.
Kết quả lại là ta chặn độc thay.
Lần đầu tiên ta cảm thấy hận rèn sắt không thành thép với Từ Ánh Nguyệt như vậy.
Muốn hạ độc thì sao không hạ mạnh tay một chút?
Từ Ánh Nguyệt đương nhiên là chối bay chối biến, đĩa bánh kia cũng không phải do nàng ta tự tay đưa đến, mà là do một tiểu nha hoàn trong phòng bếp đưa đến.
“Ta và tiểu công t.ử cũng không quen biết nhau, tại sao ta phải hạ độc hại nó chứ?”
Lục Nguyên Húc sau đó đi tìm tiểu nha hoàn kia, nhưng nha hoàn đó đã nhảy giếng tự t.ử.
C.h.ế.t không đối chứng, chuyện này cũng chỉ có thể bỏ qua.
Trong mắt Từ Ánh Nguyệt lóe lên tia sáng, hiển nhiên là rất đắc ý với kế hoạch của mình.
Tống Cảnh đi ngang qua người nàng ta thì dừng bước, ánh mắt không giống với sự non nớt của tuổi tác này, thanh âm lạnh lùng: “Còn có lần sau, ta không ngại để Lục bá phụ biết một số chuyện về cha ta.”
Sau một thời gian tĩnh dưỡng, đợi khi thân thể ta khỏe lại, Tống Cảnh đã lần lượt thi đậu huyện thí, phủ thí, viện thí, trở thành tú tài, hơn nữa còn là án thủ.
Bắt đầu lộ rõ tài năng trên con đường quan lộ.
Án thủ cơ bản đều là cử nhân dự bị.
Ta cũng không cảm thấy bất ngờ, dù sao đây cũng là nam chính, là nhân vật đăng khoa bái tướng trấn an triều đình.
Trước mắt còn có chuyện quan trọng hơn.
Thái hậu đang an dưỡng ở Hoàng Giác Tự đã trở về kinh thành, triệu ta vào cung yết kiến.
18
Tuy trong ký ức của nguyên chủ có hình ảnh về hoàng cung, nhưng được tận mắt nhìn thấy những bức tường đỏ ngói xanh rồng vàng uốn lượn, vẫn là một cảm giác khác biệt.
Cung điện Thái hậu ở không phải kiểu lộng lẫy xa hoa, nhưng nơi nào cũng được chạm khắc tinh xảo, có rất nhiều cung nhân canh gác.
Bước vào cung điện, liền có thể ngửi thấy một mùi hương trầm nồng đậm, phía sau bình phong không xa có một bóng người đang tụng kinh hướng về tượng Phật.
Ta quỳ xuống nệm mềm hành lễ: “Bái kiến Thái hậu nương nương.”
Bóng người kia nghe thấy động tĩnh, liền nhanh ch.óng bước đến đỡ ta dậy.
“Ánh Vãn mau dậy đi, đây là muốn cách biệt thân phận với ta sao? Ta đã nói rồi, gặp ta không cần phải quỳ.”
Giọng nói nàng ôn hòa, trên khuôn mặt hiền từ có đôi lông mày lá liễu cong cong, giữa hai đầu lông mày có nốt ruồi son, dưới mắt tuy đã xuất hiện nếp nhăn nhưng không làm mất đi vẻ sang trọng quý phái.
Nhìn thấy khuôn mặt kia ta không khỏi kinh hãi.
Sao lại giống bạn thân kiếp trước của ta đến chín phần thế này, ngay cả nốt ruồi cũng mọc ở cùng một vị trí.
Sau khi ngồi xuống, ta liền nghe thấy nàng lạnh lùng nói: “Nghe nói tỷ tỷ không yên phận của ngươi sống lại rồi? Yên tâm, đã có ta ở đây, không ai có thể vượt qua ngươi đâu!”
“Có điều tính tình nhu nhược của ngươi cũng nên thay đổi rồi, ta cũng không biết mình còn sống được bao lâu nữa…”
Đây chính là cảm giác có chỗ dựa vững chắc sao!
“Đa tạ Thái hậu.”
Ta nhếch môi cười nói: “Người yên tâm, chỉ là lũ hề nhảy múa thôi, ta có thể giải quyết được.”
Bởi vì khuôn mặt này, ta không khỏi sinh ra mấy phần thân thiết.
Thái hậu mỉm cười, trong mắt lóe lên vẻ trầm tư.
Nàng sai cung nữ dâng thức ăn lên, vừa nắm tay ta nói chuyện phiếm, vừa nhớ lại chuyện xưa: “Đói rồi phải không? Ta thấy ngươi gầy đi nhiều rồi đấy.”
“Có một cung nữ trong cung ta lén lút ăn trộm trang sức, tuổi còn nhỏ, Ánh Vãn thấy nên xử lý như thế nào?”
“Cứ theo cung quy mà phạt, không có quy tắc, không thể làm gì được, sau khi phạt xong thì để các ma ma dạy dỗ cho tốt.”
Nhìn thấy một bàn thức ăn ngon, sự cảnh giác không nhiều lắm của ta liền biến mất.
Trong đó có một món thịt bò pha lê, vừa cay vừa kích thích.
Cơ thể này không ăn được cay, nhưng ta lại gắp liên tục.
Ánh mắt Thái hậu dần trở nên buồn bã, nàng phất tay sai các cung nhân lui xuống, đột nhiên hỏi:
“Ngươi không phải là Ánh Vãn, đúng không?”
Ta buông đũa xuống, vừa kinh ngạc lại vừa cảm thấy trong dự đoán.
“Người nhìn ra như thế nào?”
Ta chưa từng nghĩ đến chuyện che giấu sự thật mình không phải là nguyên chủ, chỉ là không ngờ, ở trong Hầu phủ lâu như vậy mà không ai phát hiện ra điều gì bất thường, vậy mà Thái hậu chỉ gặp qua một lần đã nhìn thấu.
Thật đáng buồn, thật đáng thương.
Thái hậu thở dài nói: “Lúc ở Hoàng Giác Tự, ta đã có vài lần mơ thấy Ánh Vãn tạm biệt ta, nàng ấy chưa từng gọi ta là Thái hậu, hơn nữa tính tình nàng ấy rất mềm lòng, chưa từng nỡ phạt tiểu cung nữ, đối với đồ cay cũng tránh không ăn.”
“Thói quen của mỗi người đều không giống nhau, sư thầy ở Hoàng Giác Tự từng nói với ta, dân gian có truyện mượn xác hồi sinh, chắc chắn ngươi chính là như vậy.”
“Phải, cũng không phải.”
Ta gật đầu, kể lại nguyên nhân.
“Ta vẫn còn sống, cũng không biết tại sao lại xuất hiện trong cơ thể này, nhưng đây không phải ý của ta, nếu Thái hậu có cách, có thể để ta rời khỏi thì càng tốt.”
Đây chính là lý do ta không sợ hãi.