Sau Khi Xuyên Thành Phu Nhân Hầu Phủ
3

Cập nhật lúc: 2026-08-15 22:29:13 | Lượt xem: 4

“Câm miệng ——!” Lục Nguyên Húc đứng bên cạnh nghe thấy những lời nói vô lý này, trước mắt tối sầm, muốn ngăn cản nhưng đã không kịp, chỉ có thể nhắc nhở: “Đừng có cãi lời mẫu thân nữa, Uyển Dung là biểu tỷ của muội, còn không mau quỳ xuống nhận lỗi!”

“Ta không thích đấy! Nàng ta là biểu tỷ cái nỗi gì, chẳng qua chỉ là con gái nhà buôn thôi, đừng tưởng ta không biết, nàng ta thấy đại ca sắp cưới vợ nên muốn nhân cơ hội trèo cao.”

“Biểu tỷ của ta, ngoài con gái họ Lục thì chỉ có thiên kim của Bình Dương hầu phủ thôi.”

Cả căn phòng chìm vào im lặng.

Ta ngẩng đầu nhìn——

Lục Nguyên Linh ngẩng cao đầu, hoàn toàn không cảm thấy mình có gì sai.

Ngược lại, cô gái hiền dịu đứng sau nàng ta sắc mặt trắng bệch, trong hốc mắt nhanh ch.óng ngập tràn nước mắt.

Nàng ấy chậm rãi cúi người hành lễ “Uyển Dung không dám leo cao phủ Hầu gia, chỉ là nhận lệnh cha đến thăm biểu cô mẫu, nếu biểu cô mẫu không có chuyện gì, Uyển Dung xin phép cáo lui trước.”

Đây là nữ nhi của nhà ngoại nguyên chủ, là thứ nữ của một phú thương Giang Nam.

Trước đây khi nguyên chủ bị bệnh, nàng ấy đã đến chăm sóc, ta liền tặng nàng ấy một bộ trang sức.

Còn lão Bình Dương Hầu là ngoại tổ của Từ Ánh Nguyệt.

Lục Nguyên Linh khinh thường Tống Uyển Dung, chẳng phải cũng là đang khinh thường ta, người mẹ kế này sao?

Chỉ là đang mỉa mai ta mà thôi.

“Chờ đã.”

Ta học theo dáng vẻ trong trí nhớ, giả vờ tức giận đến mức n.g.ự.c phập phồng, để nha hoàn đỡ tay chậm rãi đứng dậy, sau đó giơ tay tát một cái!

Chát!

“Không biết lớn nhỏ, thật là đại nghịch bất đạo!”

Lại thêm một cái tát nữa.

“Ngươi học quy củ bị ch.ó tha đi rồi sao? Người đâu, áp nàng ta đến từ đường quỳ, khi nào nhận lỗi thì khi đó mới được ra ngoài.”

Lục Nguyên Linh được nuông chiều từ nhỏ, chưa từng chịu khổ, nhất thời bị đ.á.n.h cho choáng váng, còn chưa kịp phản ứng đã bị hai bà t.ử to béo bịt miệng lôi đi.

“Ưm… Bà cái đồ độc…”

“Tiểu muội tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện, nương đừng tức giận.”

Lục Nguyên Húc sốt ruột, muốn cầu xin cho nàng ta.

“Nếu ngươi muốn thay nó quỳ, cũng không phải là không được.”

“…” Hắn lập tức thu hồi vẻ mặt quan tâm, vẻ mặt chính trực, phất tay áo nói: “Không, nương dạy dỗ rất đúng, Nguyên Linh đúng là nên đọc nhiều sách nữ giới, học hỏi thêm quy củ.”

Quỳ thay sao?! Điều đó là không thể!

Ta liếc hắn một cái, vẫy tay về phía Tống Uyển Dung đang há hốc mồm: “Lại đây, dìu ta vào trong.”

5

Không có ta quản thúc hạ nhân, chuyện xảy ra trong ngày hôm đó nhanh ch.óng lan truyền khắp kinh thành.

Vốn dĩ còn có bà mối đến dạm hỏi, mấy ngày nay đều biến mất không còn một ai.

Là đích nữ Phủ Hầu gia thì đã sao, tội danh bất hiếu, ngỗ nghịch này mà gán lên người, thì có huynh trưởng là thám hoa, tỷ tỷ là quý phi cũng vô dụng.

Lần này là nàng ta tự làm hỏng danh tiếng của mình, còn ta thì nhận được sự thương hại.

Tuy nhiên, người đầu tiên không ngồi yên được lại không phải là Lục Nguyên Linh.

Ta vừa cùng Tống Uyển Dung dạo phố trở về phủ, liền nhìn thấy một nữ t.ử tuyệt sắc đứng ở cửa.

Nàng ta mặc áo trắng, điểm xuyết ngọc trai vàng, trên tóc chỉ cài một cây trâm ngọc.

Thời gian dường như không hề để lại dấu vết nào trên khuôn mặt nàng ta, nếp nhăn nơi khóe mắt ngược lại càng làm tăng thêm nét quyến rũ.

“Muội muội.” Nàng ta cười khẽ, nhưng đáy mắt lại ẩn chứa sự lạnh lùng: “Nếu muội có ý kiến ​​gì, cứ nhắm vào ta là được, hà cớ gì phải làm khó hài t.ử của ta?”

“Vị phu nhân này là ai vậy? Sao lại đến phủ Trung Dũng hầu của chúng ta tìm hài t.ử?”

Mùi phấn son nồng nặc này…

7

Lục Nguyên Húc theo sát phía sau lão hầu gia xuống ngựa: “…”

Chọn mẹ ruột hay mẹ kế?

Không, hắn chọn tiền đồ.

Lục Nguyên Húc có võ công, giơ chân đá bay con d.a.o găm nạm vàng kia.

“Nương, đừng sợ, con trai đến bảo vệ người đây.”

“Câm miệng, đó là mẹ ruột của con, con đang nói gì vậy?!” Lão hầu gia chuyển lửa giận sang, quát lớn.

“Mẫu thân của ta chỉ có thể là tiểu thư họ Từ, chứ không phải một ngoại thất không rõ lai lịch.”

Lục Nguyên Húc chắn trước mặt ta, trừng mắt nhìn cha mình.

Hừ! Muốn liên lụy hắn phải từ quan sao? Không có cửa đâu!

Người c.h.ế.t có thể sống lại sao? Không thể, thân phận ngọc điệp của Phủ Hầu gia phải báo cáo cho hoàng tộc tông thất, thừa nhận chính là khi quân.

Huống chi nghe nói vị kia sắp hồi kinh rồi…

Ta tiếc nuối thở dài.

Cơ hội tốt như vậy, đáng tiếc là vị đích tỷ này lại vô dụng như thế.

Bị chính con trai mình đối xử như vậy, cộng thêm tình cảnh này có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch được, lần này Từ Ánh Nguyệt thật sự muốn rơi lệ.

Nàng ta mấp máy môi, không nói gì, rất thuần thục nhắm hai mắt lại, ngất xỉu trong vòng tay của Trung Dũng hầu.

Nhìn thấy người trong lòng như vậy, lão hầu gia cũng không còn tâm trí truy cứu gì nữa, ôm nàng ta đi tìm nữ y trong phủ.

“Chậm đã ——”

Ta lên tiếng ngăn cản.

Hắn dừng bước, lưng hơi khom xuống, ánh mắt phức tạp: “Lần này là ta đã trách nhầm nàng, nàng có oán khí cũng là điều dễ hiểu, nhưng Ánh Nguyệt từ trước đến nay thân thể yếu ớt, chờ nàng ấy được chữa khỏi, tỉnh lại ta sẽ để nàng ấy đến tạ lỗi, được không?”

“Không không không.” Ta lắc đầu, nhìn mí mắt của ai kia giật giật với vẻ thích thú.

“Ta chỉ muốn hỏi, tỷ tỷ vừa rồi nói tỷ ấy giả c.h.ế.t rời đi là có nỗi khổ tâm, không biết hầu gia có biết là nỗi khổ tâm gì, có thể khiến tỷ ấy bỏ rơi ngài và Nguyên Húc, Nguyên Linh khi ấy còn nhỏ dại như vậy?”

Ta lấy khăn tay che mũi, cố ý làm ra vẻ khó hiểu.

“Phu nhân đừng có nhận bừa quan hệ, ta chỉ có một người tỷ tỷ, tỷ ấy đã qua đời từ sớm rồi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8