Sau Khi Xuyên Thành Phu Nhân Hầu Phủ
7

Cập nhật lúc: 2026-08-15 22:29:13 | Lượt xem: 3

“Khi nào thì nương may cho ta bộ y phục mới thế? Tay áo này rách lâu rồi.”

Lục Nguyên Húc cố ý để lộ tay áo bị sờn chỉ, lắc lư trước mặt ta.

Ta từ chối: “Nguyệt di nương thêu thùa may vá rất khéo, để nàng ta làm cho ngươi đi, tuổi tác ta đã cao, mắt mờ tay run rồi.”

Tống Cảnh đối diện bỗng đỏ hoe mắt: “Thật hâm mộ đại ca, thường xuyên được mẫu thân may y phục, không như ta, áo cũ vá víu hết năm này qua năm khác, nếu như ta có… nhất định sẽ trôn trọng, không để nó hư hại dù chỉ một chút.”

Lại diễn rồi.

Ta thầm khinh bỉ, nhưng bề ngoài lại rất phối hợp thở dài: “Đứa nhỏ đáng thương, ngày mai mẫu thân sẽ may y phục cho con.”

Lục Nguyên Húc: “…”

Hắn oán hận nhìn ta: “Nương, người nên uống nhiều trà Bích Loa Xuân (trà xanh) một chút, kẻo đến cả mùi trà thanh tao này cũng không nhận ra.”

Cũng thật kỳ lạ, trước kia nguyên chủ đối với đứa con riêng này hết lòng yêu thương, hắn cũng chẳng để ý.

Bây giờ vậy mà lại đi tranh giành tình cảm với một đứa nhỏ?

Cho dù ta có trì độn tới đâu cũng có thể nhận ra bầu không khí căng thẳng giữa hai người.

“Không xong rồi!”

Đúng lúc này, một nha hoàn hớt hải chạy vào bẩm báo, vẻ mặt hoảng sợ kêu lên:

“Phu nhân, không thấy nhị tiểu thư đâu!”

13

Lục Nguyên Linh không biết đã chạy đi đâu.

Tiểu viện giam giữ nàng ta lửa bốc cháy ngùn ngụt, giống như x.é to.ạc một mảng trời đêm.

Chuyện này không thể lộ ra ngoài sáng, chỉ có thể âm thầm phái người đi tìm, cuối cùng lần theo manh mối tìm đến bến tàu, mới từ trong miệng người qua đường biết được, đã từng nhìn thấy nàng ta cùng một nam t.ử lén lút lên thuyền đi phủ Từ Châu.

Lão Hầu gia biết được liền giận dữ: “Sau này cứ xem như không có đứa con gái bất hiếu này!”

Cần biết Lục gia còn không ít nữ nhi khuê các chưa xuất giá, nếu chuyện này truyền ra ngoài, ngay cả nữ nhi đã xuất giá cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Từ Ánh Nguyệt quỳ xuống cầu xin cho nữ nhi: “Hầu gia, Nguyên Linh ngây thơ đơn thuần, nhất định là bị kẻ gian lừa gạt! Xin ngài hãy tha thứ cho nó!”

Trung Dũng Hầu ngày xưa thương tiếc nàng ta như biến thành người khác, lạnh lùng đá nàng ta một cái.

“Còn dám nhắc đến sao, đường đường là thiên kim tiểu thư, bị ngươi dạy dỗ một thời gian liền biến thành bộ dạng lẳng lơ thế này!”

“Ngươi có biết đồng liêu nói ta như thế nào không? Keo kiệt bủn xỉn!”

“Trước kia lễ vật mà Ánh Vãn tặng đều khéo léo vừa phải, còn ngươi, toàn tặng những thứ vừa không tao nhã lại không quý giá, thật mất mặt gia phong…”

Hắn trút hết những bất mãn bấy lâu.

Nữ t.ử c.ắ.n c.h.ặ.t môi, vẻ mặt không cam lòng ngồi bệt xuống đất, gương mặt trắng bệch bỗng chốc già đi rất nhiều.

Một giọt lệ trong suốt từ khóe mắt lăn xuống.

“Hầu gia, ngài cho rằng thiếp muốn như vậy sao? Nhưng bạc trong phủ chỉ có bấy nhiêu, thiếp lấy cả tiền riêng của mình ra, cũng chỉ đủ duy trì cuộc sống bên ngoài cho tươm tất, lấy đâu ra tiền mà mua lễ vật quý giá chứ?”

“Ngài ở bên ngoài trăng hoa, vung tay mua kỹ nữ, có từng nghĩ đến nỗi khổ của thiếp chưa.”

“Muội muội có rất nhiều của cải làm của hồi môn, còn thiếp thì chỉ có mình ngài…”

Đối với tỷ tỷ, lời nói đau lòng nhất chính là từ miệng người khác biết được, không bằng ta – muội muội thứ xuất này sao.

Nàng ta cũng có lòng tự trọng, cho rằng có thể dựa vào sự sủng ái của phu quân để lật ngược tình thế, mới đồng ý làm thiếp thất gả vào phủ.

Dù sao chủ mẫu là ta đây này đã nhan sắc tàn phai, lại không con cái, còn nàng ta thì phong tình vạn chủng, lại có con cái bên người.

Thế nhưng nàng ta không nhìn rõ bộ mặt thật của lão Hầu gia, không biết rằng loại sủng ái này của nam nhân là không đáng tin cậy nhất.

Đám thiếp thất di nương kia chính là minh chứng rõ ràng nhất.

Ánh trăng sáng chỉ có thể treo cao cao, một khi đã có được rồi thì sẽ biến thành muỗi m.á.u.

Nàng ta vừa được nâng vào phủ liền bận rộn tranh giành sủng ái với các tiểu thiếp khác, cũng không hạ mình thọ giáo những ma ma quản sự kia, làm sao còn nhớ được chủ mẫu của phủ đệ là nên làm như thế nào.

Còn ta, trong phủ này có quyền hành, lại có đủ vàng bạc bên thân, cứng rắn thêm chút nữa, người khác nào dám không tôn trọng?

Lúc đầu, Trung Dũng Hầu thấy nàng ta khóc lóc đáng thương cũng có chút mềm lòng, nhưng nghe đến chuyện mua kỹ nữ liền càng thêm tức giận.

“Hừ! Nếu ngươi không quản được, vậy thì trả lại quyền quản gia cho Ánh Vãn đi.”

Hắn phái người đến mời ta.

Khoai lang nóng ta không muốn nhận, nhưng trò hay thì vẫn phải xem.

Nghĩ nghĩ, ta dẫn theo Tống Cảnh đang mải mê đọc sách ôn bài, chậm rãi bước vào tiền viện.

14

Từ Ánh Nguyệt bị phạt quỳ.

Ánh mắt oán hận nhìn chằm chằm vào ta.

Nàng ta thẳng lưng, khi ta đi ngang qua thì hạ giọng nói: “Đừng đắc ý, người mà Hầu gia yêu nhất vẫn là ta, ngươi không tranh giành được với ta đâu.”

Ta: ?

Ai thèm tranh giành sủng ái của một lão già chứ.

Phải nói, loại não yêu đương di truyền kiểu này mỗi lần đều khiến người ta phải “mở rộng tầm mắt”.

Từ Ánh Nguyệt lải nhải không ngừng, muốn dùng vẻ tự mãn trong lời nói để che giấu sự hoảng loạn trong lòng.

Chờ đợi đã lâu, Trung Dũng Hầu đứng dậy nghênh đón, bước một bước liền muốn nắm lấy tay ta.

“Vãn Nhi, việc nhà vẫn nên để nàng quản lý.”

Bốp!

Ta hất tay hắn ra, cười khẩy nói: “Hầu gia nói đùa rồi, Từ thị chỉ là một nữ t.ử ngu muội không đảm đương nổi, Nguyệt di nương quản lý rất tốt.”

“Còn ta có việc khác muốn bẩm báo với Hầu gia.”

Trung Dũng Hầu cười gượng gạo, biết mình làm việc có lỗi trước, chỉ đành thuận thế hỏi: “Chuyện gì?”

Từ Ánh Nguyệt đang cúi đầu không ngờ ta lại lên tiếng cho nàng ta, còn công nhận nàng ta, kinh ngạc ngẩng đầu lên.

Giây tiếp theo, hai mắt trợn to, sắc mặt đột biến, thân hình mảnh mai run rẩy, như thể nhìn thấy thứ gì đáng sợ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8