Thiên Tình Ca
Chương 9 – HẾT

Cập nhật lúc: 2026-08-16 02:59:51 | Lượt xem: 11

20

Trên bàn có một cuốn nhật ký mở, giấy đã cũ đến nỗi ngả vàng, trên đó ghi lại nỗi lo lắng và bất an của tôi năm 10 tuổi.

Ngày 29 tháng 12, ngày nắng đầu tiên của mùa đông.

Đề bài: Sinh nhật buồn

Hôm nay là sinh nhật tôi, nhưng không ai nhớ đến.

Hôm nay tôi vẫn mặc chiếc áo khoác không đủ ấm trong mùa đông lạnh giá này, đi nhặt ve chai, khi ra khỏi nhà ba cũng không gọi tôi lại.

Tay tôi bị lạnh đến đỏ ửng, thậm chí nứt nẻ.

Con ch.ó hoang Tiểu Hoàng theo sau tôi, một tay tôi cầm túi nhặt ve chai, tay còn lại chia chiếc bánh bao duy nhất trong túi cho Tiểu Hoàng.

Tiểu Hoàng sủa mấy tiếng, tôi liền hỏi nó: “Tiểu Hoàng, mày có phải muốn nói hôm nay tao nhặt đầy một túi chai nhựa, ba sẽ yêu tao hơn chút không?”

Tiểu Hoàng vừa định sủa, tôi lại thở dài: “Ôi, thôi bỏ đi, tao không tin.”

Mùa đông năm đó đặc biệt lạnh, tôi ôm c.h.ặ.t Tiểu Hoàng: “Tiểu Hoàng, mày nói sau này sẽ có người yêu tao không? Cho dù tao có làm sai chuyện gì, cũng sẽ yêu tao vô điều kiện.”

Tiểu Hoàng chưa kịp sủa, tôi lại lắc đầu thở dài: “Tao không tin.”

Hôm nay thật là một ngày buồn.

Nhìn lại nhật ký hồi nhỏ, tôi không khỏi bật cười, từng câu chữ đều toát lên vẻ non nớt.

Năm 10 tuổi, tôi vẫn chưa thể xác định tương lai sẽ thế nào, nên mới hỏi con ch.ó hoang: “Sau này sẽ có người yêu tôi không?”

Nhưng ch.ó hoang không biết nói, nó cũng một mình đi lạc lõng bao năm trên thế giới này.

Còn bây giờ tôi nghĩ lại, vẫn ở cuối nhật ký viết một câu: 

*Sẽ có thôi, nhưng xin hãy yêu bản thân trước khi yêu người khác.*

Trang nhật ký tiếp theo còn có một câu chữ chưa khô, đó là Tạ Cảnh 21 tuổi viết.

Viết cho Tống Thời nhỏ 10 tuổi:

*Sẽ có thôi, ngày tháng sau này, Tạ Cảnh yêu Tống Thời.*

21

Thời gian lại trôi qua hai năm, Tạ Cảnh chưa từng đăng bài trên trang cá nhân bỗng đăng ảnh hai cuốn sổ đỏ, chú thích: “Như ý nguyện.”

Mọi người đều đùa cợt: “Anh Cảnh kết hôn sớm thế?”

Vì vậy hôm sau, tất cả các nhóm bạn học đều lan truyền tin, Tạ Cảnh trước đây ngạo mạn cuối cùng cũng cưới được cô gái mà anh yêu thương nhất.

Tiếng ve kêu râm ran trong mùa hè, nắng ấm sau cơn mưa tuyết, những lá thư tình đầy chân thành, đều đang kể câu chuyện về tình yêu và được yêu.

Bạn thấy đấy, cuộc đời mỗi người đều có những vết nứt, nhưng qua bao năm tháng, cuối cùng sẽ chờ đợi ánh sáng thuộc về mình.

Chúc bạn mãi mãi chân thành và lương thiện.

–Hết chính văn–

**Một món quà nhỏ:**

“Anh Cảnh, anh biết quán trà sữa gần đây mới tuyển một nhân viên không? Nghe nói cực kỳ trong sáng, các trường xung quanh đều truyền tai nhau. Chỉ có điều ăn mặc hơi quê, nhìn là biết học sinh ngoan nhà ai đó.”

Tạ Cảnh ngậm điếu t.h.u.ố.c, giọng thờ ơ: “Ồ, không hứng thú.”

Người đi cùng gật đầu: “Cũng đúng, anh Cảnh sao có thể thích kiểu đó, chưa từng thấy anh hứng thú với cô gái nào, hơn nữa loại học sinh ngoan này vừa nhàm chán vừa phiền phức, anh càng không thể thích.”

Tạ Cảnh một tay phủi tàn t.h.u.ố.c, không mấy để ý.

Bên cạnh vang lên giọng nói dịu dàng mềm mại: “Hôm nay cửa hàng có sản phẩm mới, nếu thích có thể vào thử.”

Không mềm mại mà cũng không cứng nhắc, nhưng nghe rất dễ chịu.

Ánh mắt Tạ Cảnh vô tình nhìn sang, cô gái mặc đồng phục đứng ở cửa tiệm mời khách.

Cô gái buộc tóc củ hành, lộ ra chiếc cổ trắng nõn mịn màng.

Trên mặt là nụ cười rạng rỡ, đầu mũi lấm tấm mồ hôi, bên tai là những sợi tóc mềm mại, dáng vẻ ngoan ngoãn khiến người ta không khỏi nhìn nhiều thêm mấy lần.

Mắt Tạ Cảnh tối đi, ngón tay dập tắt điếu t.h.u.ố.c, bước chân chuyển hướng.

Người đi cùng ngạc nhiên hỏi: “Anh Cảnh, anh làm gì thế? Đi đâu vậy?”

Tạ Cảnh nhìn cô gái trong cửa hàng, hai tay đút túi: “Đi, mời các cậu uống trà sữa.”

–Hết–

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8