Thời Điểm Tốt Nhất Để Đo Lòng Người
CHƯƠNG 2
Cố nén đau đớn, ta chống vào gốc cây khô bên cạnh mà đứng dậy, loạng choạng chạy đi tìm mẫu thân để tố cáo.
Khi các trưởng bối chạy đến nơi, đại bá và những người khác đã tới trước.
Lúc này, Đào Nhụy đang quỳ dưới chân họ, tay nàng giơ cao một cây gậy đầy gai, to hơn cả cánh tay nhỏ bé của nàng.
“Ngươi đang làm cái gì vậy hả!”
Tam thẩm vội vã bước tới kéo con gái mình về sau, mẫu thân ta cũng nghiêm nghị nhìn về phía cha ta mà trao nhau ánh mắt đầy nặng nề.
Tam thúc thấy thế, hừ lạnh một tiếng, rồi chỉ vào Đào Nhụy mà quát mắng.
“Con nhãi con vô dụng này, ăn cắp đồ ăn lại còn đánh bị thương Đăng Tài, ngươi, đàn bà chớ xen vào việc nhà!”
“Mùa đông tới giờ, nó đã được mấy bữa ăn no? Không thấy tay chân nó đã phù lên rồi sao?! Chúc Hồng, nó là con ngươi, năm nay mới có năm tuổi, ngươi không lo nổi cho nó, giờ còn đổ hết lên… “
“Lưu nương, ngươi nhiều lời rồi.”
Đại bá trầm mặt, phất tay, rồi híp mắt nhìn về phía Đào Nhụy đang đứng sau tam thẩm.
“Con bé ăn trộm thì cũng phải phạt, theo gia pháp, quỳ nửa canh giờ là đúng.”
“Đại ca, trời lạnh thế này, Đào Nhụy làm sao mà…”
“Thức ăn là ta lấy, không phải trộm.”
Ta bước lên mấy bước, chắn trước mặt tam thẩm, trừng mắt nhìn đại bá Chúc Viễn.
Ông ta cười nhếch mép khinh miệt, rồi phất tay, chỉ vào ta mà nói thờ ơ.
“Vậy thì ngươi quỳ.”
Ta cứng cổ, không chịu lùi, mắt vẫn nhìn thẳng vào khuôn mặt râu ria xồm xoàm của ông ta mà nói.
“Ta không trộm, ta không quỳ.”
Cha ta đứng bên cạnh, thấy tình hình như vậy liền nháy mắt ra hiệu cho ta, sau đó cười gượng, bước lên vài bước.
“Đại ca, trẻ con không hiểu chuyện, huynh đừng…”
“Lão nhị, ngươi đừng che chở như vậy, ta là gia chủ, tất nhiên phải nghiêm chính gia phong…”
“Vậy ngươi chi bằng phạt cả mẫu thân ngươi đi.”
Giọng nói của bà nội từ phía sau vang lên, ta quay đầu lại nhìn, bà đang xắn tay áo tiến tới.
Thấy bà nội đến, khí thế ngang tàng của đại bá cũng liền tan biến quá nửa, bà chỉnh lại y phục rồi nhìn ta cười.
“Lâm Giang và Đào Nhụy không sợ, chúng ta đi ăn cơm.”
Các thẩm thấy vậy cũng vội bước tới giảng hòa, kéo người nhà mình vào trong bếp.
Đường huynh Chúc Đăng Tài liếc mắt đầy căm ghét, nhân lúc không ai để ý còn lén đá vào chân ta một cái, ta liền quay sang phun một bãi nước bọt vào hắn, làm hắn ghê tởm đến mức suýt ói tại chỗ.
Sau bữa cơm, mẹ kéo cha và ta trở về sân nhà mình.
“Con nhãi ngốc này, vừa nãy đứng ra làm gì?”
Cha cau mày, đánh nhẹ vào lưng ta một cái.
Thấy vậy, mẹ liền xoay người, đá cha một phát.
“Ngươi bớt nói mấy lời vô dụng ấy đi, không lo nổi còn lấy con ra làm chỗ trút giận? Nếu có sức sao không ra ngoài tìm cái ăn về đây.”
“Xì, đàn bà biết gì mà nói. Chờ tới khi xuống phía Nam, đồ ăn thức uống sẽ…”
“Phía Nam?”
Mẹ ta lau tay, dừng công việc lại, nghi hoặc nhìn ông.
Nhận ra mình đã lỡ lời, cha vội vàng phất tay lảng tránh.
3
Ông vừa bế ta lên, vừa kéo mẹ vào phòng.
“Ta nói là, cố chịu thêm chút nữa, chờ cứu tế từ miền Nam tới, chúng ta sẽ khá hơn.”
Mẹ ta từ nhỏ chỉ quanh quẩn trong nhà, chẳng nghi ngờ gì, mỉm cười đánh nhẹ cha một cái, rồi dẫn ta vào phòng, cả nhà ôm nhau trên chiếc giường lạnh, sưởi ấm cho nhau.
Mẹ khe khẽ thở dài, mơ mộng: “A Minh, khi qua được mùa đông này, chúng ta mở một quán ăn nhỏ ở trong làng, được không?”
Cha ta không nói gì, nhưng bàn tay đang vỗ về để ta ngủ lại chợt ngừng lại.
Tiếc rằng mẹ không ngẩng đầu lên, nếu không, chắc chắn sẽ thấy ánh mắt lạnh lùng và xa cách trong đôi mắt của ông.
———–
Cơn sốt cao của Đào Nhụy ập đến bất ngờ, khiến tam thẩm và đại bá mẫu cuống cuồng không biết làm sao.
Mẫu thân ta là con gái của một lang trung, biết đôi chút về dược lý, nên vội vã chạy xuống chân núi, định tìm trong tuyết vài loại thảo dược.
Bà nội lo lắng cho mẹ, liền đeo túi lên lưng, theo mẹ ta xuống núi.
Ta chẳng giúp được gì, cũng không biết phải làm sao, đành nhóm lửa trong bếp, đun thêm ít nước, nghĩ nếu Đào Nhụy tỉnh lại, có thể có nước ấm để uống.
“Nhanh lên, nhanh lên.”
Ngoài cửa vang lên tiếng của đại bá, ta cứ ngỡ họ đã nghĩ ra cách, liền bước ra ngoài xem.
Ai ngờ, lại thấy đại bá dẫn theo cha ta, ông nội, tam thúc và Chúc Đăng Tài đang vác bao lớn bao nhỏ, chuẩn bị rời đi.
Ta bước theo nhìn về phía trước, thấy ngay cổng có một cỗ xe ngựa cũ nát đang đỗ sẵn.
“Cha, các người định lên trấn mời lang trung sao?”
Ta cất tiếng gọi họ lại, lúc này trời dường như cũng thấu cảm, những bông tuyết li ti bắt đầu rơi lả tả.
Giữa màn gió tuyết, ta thấy cha ta tuy đã dừng bước, nhưng không quay đầu lại.
Đại bá thở dài, rồi bỗng cười gượng, nụ cười đầy kỳ quái.
Ông ta nhìn xuống ta từ trên cao, trong giọng nói còn xen lẫn vài phần đe dọa.
“Lâm Giang ngoan, đại bá cùng mọi người sẽ đi cứu muội muội, con về nhà đợi nhé.”
“Vậy… vậy đem theo Đào Nhụy cùng đi đi. Như thế có thể khỏi phải quay lại lần nữa…”
“Mẹ nó, ngươi không hiểu lời người lớn sao? Lão nhị, chuyện nhà ngươi thì tự mà giải quyết.”